Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 379: ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:45:56
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mười Năm

 

Thời gian trôi như thoi đưa, thoáng chốc mười mùa xuân thu qua .

 

Vân Nguyệt Thôn, Lâm gia viện tử.

 

Vẫn là tòa tiểu lâu ba tầng độc nhất vô nhị trong thôn.

 

Trên nóc lầu, thiếu nữ khoanh chân , ánh nắng ban mai chiếu rọi lên nàng, phác họa nên dáng vẻ yểu điệu thướt tha.

 

Theo tiếng thổ nạp, Bảo Châu từ từ mở mắt, khóe miệng nở một nụ tự tin.

 

Mười năm qua , nàng lớn lên thành một thiếu nữ duyên dáng, khuôn mặt tinh xảo tựa đóa hoa nở rộ giữa xuân, giữa đôi mày mắt khó che giấu sắc khuynh thành.

 

“Tiểu Thất, đến giờ ăn sáng !” Dưới lầu truyền đến tiếng gọi quen thuộc của Vương Quế Hương.

 

“Biết , nương!” Bảo Châu trong trẻo đáp lời, từ từ dậy, tung nhảy vút, chớp mắt hạ xuống sân .

 

Bước phòng ăn, phát hiện chỉ còn thiếu mỗi nàng.

 

Lâm Hữu Tài và Lâm lão thái ở vị trí chủ tọa, tinh thần quắc thước, thời gian những để dấu vết khuôn mặt họ, mà dường như còn trẻ hơn vài phần.

 

Lâm Vĩnh Thuận cạnh phụ , kế đó lượt là Vương Quế Hương, Lâm Thành Đức, Lâm Thành Trí, Triệu Khải.

 

Chỉ vị trí bên cạnh Lâm lão thái còn trống, nghi ngờ gì nữa, đó là của Bảo Châu.

 

“Thất Bảo, mau đây, bà nội hôm nay há cảo tôm pha lê con thích ăn đó!” Lâm lão thái vẫy tay .

 

Bảo Châu đáp một tiếng, nhanh chân đến cạnh Lâm lão thái.

 

“Mau ăn !” Lâm lão thái trực tiếp bưng đĩa đến bên cạnh bảo bối của .

 

“Bà nội cũng ăn ! Ông nội, cha, nương, đại ca, nhị ca, lục ca, tiểu ca, các cũng ăn !”

 

Mọi bàn đều đáp.

 

Trong mười năm , giống lúa cao sản trồng ở Vân Nguyệt Thôn lan rộng khắp Đại Doãn, Lâm Vĩnh Thuận thậm chí còn bá tánh xưng là Tắc Thần hạ phàm, bá tánh kính yêu.

 

Vốn dĩ Túc Vũ định để tiểu Hoàng đế gia phong cho y một phen, nhưng Lâm Vĩnh Thuận khéo léo từ chối.

 

Lâm Vĩnh Hưng dẫn dắt các tộc họ Lâm, huấn luyện trăm vạn tinh binh cho Đại Dụ, mà những quân nhân cũng còn như xưa, tàn phế thì cho giải ngũ.

 

Túc Vũ chấp nhận kiến nghị của Lâm Vĩnh Hưng, để nam nữ trong độ tuổi thích hợp của Đại Dụ đều nhập ngũ, ba năm luân phiên một .

 

Nhờ , binh lực dự trữ của Đại Dụ nâng cao đáng kể, đồng thời cũng giảm bớt gánh nặng phục dịch lâu dài của bách tính. Hơn nữa, khi huấn luyện trong quân đội, những thanh niên trở về quê hương cũng mang đến sức sống mới cho sự phát triển của địa phương.

 

Đại Dụ ngày nay, chỉ cần họ , vùng Mạc Bắc bé nhỏ thể bất cứ lúc nào cũng sáp nhập bản đồ Đại Dụ.

 

Lâm Vĩnh Xương ở Thanh Sơn huyện sáu năm liền, sự giúp đỡ của thê t.ử và đại nhi t.ử Lâm Thành Nghĩa, cai trị Thanh Sơn huyện vốn nghèo khó lạc hậu trở nên trật tự đấy, bách tính an cư lạc nghiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-379.html.]

 

Thanh Sơn huyện ngày nay, sớm còn là cái vùng hẻo lánh nghèo nàn năm xưa, mà là một thắng cảnh nổi tiếng của Hằng Xuyên quận. Y cũng nhờ mà chính tích hiển hách, thăng quan tiến chức liên tục, nay thăng lên chức Hộ bộ Thượng thư trong triều.

 

Còn về mấy đứa nhỏ, Lâm Thành Đức đúng như lời y ban đầu, vẫn luôn ở bên cạnh nhà, giúp cha quản lý sản nghiệp trong nhà.

 

Lâm Thành Thiện thì mỗi năm đều theo sư phụ Cảnh lão ngoài nghĩa chẩn, đồng hành còn sư nương Lam Dung.

 

, Cảnh lão quá trình theo đuổi chí thành (cũng là mặt dày mày dạn), đôi uyên ương tuổi xế chiều cuối cùng cũng thành chính quả.

 

Ban đầu họ còn dẫn theo Bảo Châu, nhưng ba năm , Lam Dung phát hiện chẳng còn gì để dạy nữa, nên mỗi ngoài đều dẫn nàng theo.

 

Còn về Lâm Thành Nhân và Lâm Thành Nghĩa.

 

Lâm Thành Nhân phụ sự mong đợi, trở thành Trạng nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đại Dụ, còn là Lục Nguyên Cập Đệ.

 

y chí ở quan trường, mà Quốc T.ử Giám phu tử, nay hai mươi tư tuổi là Quốc T.ử Giám Tế tửu.

 

Lâm Thành Nghĩa dùng tiền kiếm từ tiệm bánh ngọt năm xưa vốn, liên tiếp mở hàng chục xưởng sản xuất ở các quận của Đại Dụ.

 

Trong xưởng chủ yếu sản xuất bột và mì khô từ khoai lang, khoai tây, mấy xưởng lớn còn một bộ phận đặc biệt chuyên sản xuất bánh quy nén.

 

Những thứ ưu tiên cung cấp cho quân doanh, đó mới lưu thông thị trường.

 

Năm năm , y còn đặc biệt thành lập một thương đội, tuyển mộ những quân nhân giải ngũ.

 

Thương đội hiện đạt quy mô hai vạn , trải rộng khắp các quận của Đại Dụ, hơn nữa còn một nhóm nhân viên võ nghệ tinh xảo chuyên giữa Mạc Bắc và mấy tiểu quốc lân cận.

 

Chỉ trong vỏn vẹn năm năm, khiến Lâm Thành Nghĩa trở thành một Hoàng thương giàu ngang ngửa quốc gia.

 

Về Lâm Tiểu Ngũ, thì xem như đạt ước nguyện thời thơ ấu, theo cha y quân doanh.

 

Nay là một Tham tướng của Kinh Giao Đại Doanh. Túc Vũ từng đùa, nếu bây giờ Đại Dụ chiến tranh để đánh, thì tiểu t.ử tuyệt đối là một mãnh tướng.

 

Chỉ Tiểu Lục và Khải ca, những năm phần lớn thời gian đều ở nhà.

 

Hai gần tuổi nhược quán, sớm là Cử nhân, hai năm nay theo Tứ ca và Nhị ca khắp nam bắc.

 

“Lục ca, Khải ca, hai định khi nào thì Kinh thành?” Bảo Châu ăn cơm tùy tiện hỏi.

 

Tiểu Lục nhướng mày, “Không vội, chỉ cần kịp đăng ký là .”

 

Mèo Dịch Truyện

Có Đại ca và Tiểu ở đó, họ đến Kinh thành chỉ mất một canh giờ, y thà ở nhà tu luyện thêm vài ngày.

 

, cái viện của Nhị thúc đó linh khí sung túc như ở nhà.

 

Khải ca đặt đũa xuống khẽ , “Vừa cũng ở nhà thêm sách.”

 

Bảo Châu nhún vai, “Được thôi, tùy hai .”

 

 

Loading...