Trong tiểu sảnh bên ngoài, Lâm Thành Đức khi trải qua một loạt khảo nghiệm của kiếm linh, cuối cùng cũng mở mắt.
Khoảnh khắc mở mắt, ánh mắt sắc bén như bảo kiếm xuất vỏ, trường kiếm trong tay cũng theo đó phát tiếng ngân rung.
Bảo Châu cùng họ vẹn thấy tiếng động .
Lâm Thành Đức thu liễm khí tức, quanh thấy Bảo Châu, lập tức vội vàng gọi: "Tiểu ?"
"Ca, ở đây!"
Giọng Bảo Châu từ phòng ngủ vọng , Lâm Thành Đức chút do dự bước .
Chốc lát , Lâm Thành Đức một tay kéo Bảo Châu lưng, dò xét từ xuống một lượt , thấy gì bất thường mới đầu , cảnh giác hai bóng mặt.
"Các vị là ai?"
"Ta là tổ tông của ngươi!" Lâm Phi Vũ đương nhiên .
Bảo Châu: ... Lời quái lạ thế.
Tuyết Cầu: ... Tuy là thật, nhưng hình như lễ phép cho lắm.
Tô Linh Lung: ... Ta vẫn là đừng gì nữa.
Lâm Thành Đức nhíu mày, mặt hiện rõ vẻ tức giận, "Tiền bối, vãn bối vô ý xông , hai vị cho phép mà kết khế bảo kiếm của tiền bối là của vãn bối. Vãn bối thể giải trừ khế ước, nhưng xin tiền bối đừng vũ nhục khác."
Lâm Phi Vũ ngây , liếc thê tử, chỉ , vẻ mặt cạn lời, "Ta vũ nhục lúc nào?"
Tô Linh Lung khẽ ho một tiếng, kéo trượng phu , nhẹ giọng với thiếu niên mặt: "Hài tử, bừa , hai chính là hậu nhân của chúng ."
Lần đến lượt Lâm Thành Đức ngây .
Chàng đầu , thấy Bảo Châu gật đầu, sang hai , nhíu mày hỏi: "Hai vị chứng minh thế nào?"
Lâm Phi Vũ trợn mắt, "Ta chính là tổ tông của ngươi, còn cần chứng minh gì nữa!"
"..."
"..."
"..."
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Bảo Châu đột nhiên bật lớn, tiếp đó là Tuyết Cầu, Tô Linh Lung cũng nhịn .
"Ha ha ha, từng thấy con cháu nhận tổ quy tông cần chứng minh phận của , chứ từng thấy lão tổ tông nhận hậu bối cũng cần chứng minh." Bảo Châu chỉ cảm thấy vấn đề ca ca nàng hỏi đúng là... quá tài tình.
Khóe miệng Lâm Phi Vũ co giật, "Quả nhiên, tên tiểu t.ử thối đáng yêu bằng tiểu nha đầu!"
"Ngài vẫn nên đưa chứng cứ !" Lâm Thành Đức hề lay chuyển.
Chàng lấy bảo kiếm của lão, nhưng tổ tông thì thể nhận một cách như .
Lâm Phi Vũ chỉ cảm thấy ngứa tay, nghiến răng nghiến lợi : "Đi nhỏ một giọt m.á.u lên xương của !"
"Ồ!"
Lâm Thành Đức dịch Bảo Châu phía một chút, đó mới đến giường, chút do dự c.ắ.n rách đầu ngón tay, nhỏ m.á.u đầu lâu của bộ xương nam giới.
Máu tươi rơi bộ xương, nhanh hấp thụ, đó, và hồn trong phòng đều thấy, giữa linh hồn Lâm Thành Đức và Lâm Phi Vũ xuất hiện một sợi chỉ đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-344-ta-la-to-tong-cua-nguoi.html.]
"Thấy , ngoan tôn!" Lâm Phi Vũ vui .
"Tuyết Cầu, là thế ?" Bảo Châu hỏi trong lòng.
"Ừm, đúng !"
Bảo Châu , híp mắt : "Đại ca, đây quả thực là lão tổ tông của chúng đó!"
Lâm Thành Đức ngượng, đó lập tức quỳ hai gối xuống đất, "Hậu thế t.ử tôn Lâm gia là Lâm Thành Đức bái kiến lão tổ tông!"
Bảo Châu chớp chớp mắt, cũng theo đó quỳ xuống.
"Hừ, dậy !" Lâm Phi Vũ kiêu ngạo .
"Hài t.ử ngoan, mau mau dậy!" Theo lời Tô Linh Lung dứt, một đạo lực đạo mềm mại nâng hai dậy, Bảo Châu lờ mờ cảm thấy bóng dáng Tô Linh Lung dường như nhạt đôi chút.
"Tiểu tử, Lưu Phong nhận ngươi chủ, hãy luyện tập cho , Phá Ảnh Kiếm Pháp là tiên phẩm kiếm pháp tự sáng tạo! Nay truyền đến tay ngươi, cũng coi như kế thừa !"
"Thành Đức kính cẩn tuân theo lời dạy của lão tổ!" Lâm Thành Đức quỳ xuống hành lễ.
"Được , mau dậy." Lâm Phi Vũ ngữ khí thiếu kiên nhẫn, đó : "Ngươi thấy chiếc nhẫn tay ?"
Lâm Thành Đức gật đầu.
"Mau lấy nó xuống, nhỏ m.á.u nhận chủ. Bên trong tuy còn vật phẩm gì , nhưng cũng thể bảo đảm ngươi an vô sự công kích của Kim Tiên cảnh."
Lâm Thành Đức lập tức theo, mà hỏi ngược : "Lão tổ, những thứ bên trong , tôn nhi thể cho các bậc phụ lão và trong nhà sử dụng ?"
"Bọn họ cũng linh căn ?"
Lâm Thành Đức gật đầu, "Cả nhà chúng đều linh căn, gia gia tam linh căn, nãi nãi tứ linh căn, phụ , nhị thúc, tam thúc đều là song linh căn, vãn bối là thiên phẩm phong linh căn, mấy vị ..."
Hài t.ử thật thà, khi nhận tổ quy tông, trừ bí mật của Bảo Châu, gia cảnh đều khai báo rõ ràng.
Lâm lão tổ lập tức kích động, "Tốt, quá!"
"Linh Lung, nàng thấy , con cháu chúng tiền đồ !"
Tô Linh Lung cũng vui mừng , " ! À , nhớ trong viện còn một cây tẩy linh hoa, chỉ tiếc bây giờ..."
Nói đến cuối, thần sắc nàng sa sút.
lúc , Bảo Châu kinh ngạc thốt lên: "Lão tổ nãi nãi, tẩy linh hoa ?"
Linh Lung tức thì ngẩng đầu lên, "Tiểu nha đầu, ngươi tẩy linh hoa ?"
Không đợi Bảo Châu trả lời, nàng kích động truy vấn: "Ngươi tẩy linh hoa, , ngươi cũng là luyện đan sư?"
Nhìn lão tổ xinh với vẻ mặt mong chờ , Bảo Châu chút ngượng nghịu, "Con... con học, nhưng con là thiên phẩm mộc hỏa linh căn."
Nàng là thần phẩm linh căn, nhưng dù cũng khiến Tô Linh Lung kích động vô cùng.
"Tốt! Thật ! Phi Vũ, Thiên Đạo bạc đãi chúng !"
Hai tiểu tôn nhi, một kế thừa kiếm pháp của trượng phu, một thể kế thừa luyện đan thuật của nàng.
Lâm Phi Vũ cũng chút kích động, nhưng khi thấy bóng dáng thê t.ử nhạt đôi chút, đáy mắt lướt qua một tia ai thương.
Bọn họ kế thừa , cũng nghĩa là, bọn họ sắp biến mất khỏi vùng thiên địa .
Mèo Dịch Truyện