Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 310: Đến phủ thành ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:44:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một đoàn đến phủ thành cuối giờ Thân.

 

đó, đội hộ vệ phái cưỡi ngựa nhanh như bay đến trạch viện.

 

Với tư cách là những đầu đến quận phủ Nam Dương quận, cả nhà họ Lâm bức tường thành cao hơn mười trượng mắt, cảm giác như “dân nhà quê lên kinh thành”.

 

“Chà chà, tường thành Trường An thành chắc cũng cỡ độ cao thôi nhỉ?” Bảo Châu nhỏ giọng lầm bầm. Nàng đời từng xem qua , cảm thấy tường thành phủ Nam Dương quận thể sánh bằng.

 

“Chậc chậc, thảo nào lão hoàng đế để tâm như chứ!” Bảo Châu tặc lưỡi . “Ngươi một tòa phủ thành phong địa mà tường thành gần bằng kinh thành , thế nào đây, dời đô tạo phản?”

Mèo Dịch Truyện

 

“Bảo bối ngoan, con đang lầm bầm gì đó?” Lâm lão thái nghi hoặc hỏi.

 

Bảo Châu nghẹn lời, vội vàng giải thích: “Không ạ, nãi nãi, con đang tường thành cao quá, cao hơn tường thành Cẩm Xuyên quận nhiều.”

 

Lâm lão thái cũng thò đầu một cái, “ là, đúng là cao, cao bằng ba căn nhà của nhà chúng đó.”

 

Vì trong thời gian khoa cử, việc kiểm tra ở cửa thành phần nghiêm ngặt, đến giờ mà vẫn còn xếp hàng dài.

 

May mắn , Lâm Vĩnh Thuận với tư cách là Nông An Bá, hưởng quyền ưu tiên khi qua cửa thành.

 

Lâm Dũng trực tiếp thúc ngựa tiến lên, chào hỏi vị thủ tướng giữ cửa thành.

 

Rất nhanh, xe ngựa của họ qua một lối khác, kèm theo cả xe ngựa của Văn Đức thư viện cùng thành.

 

“Chúng xem như là đồng môn với Bá gia ?” Có học t.ử nhỏ giọng .

 

“Gì mà xem như, vốn dĩ là như ?”

 

“Ta Bá gia chuẩn thi viện thí đó!”

 

“Ê, các ngươi xem, Bá gia bây giờ tước vị , tại còn thi khoa cử gì?”

 

Các học t.ử khác nhún vai, chỉ một thiếu niên gầy gò, da ngăm đen nhỏ giọng : “Điều đó cho thấy Bá gia là chí tiến thủ, chúng nên học hỏi y nhiều.”

 

Y tên là Lư Tiến Thư, là điều kiện gia đình kém nhất trong các học t.ử .

 

Tình hình khái quát của Lâm gia thể là ai cũng trong thư viện.

 

Lâm phu t.ử là con út của Lâm gia, là ruột của Bá gia. Trong một gia đình nghèo khó, cả nhà dốc sức nuôi dưỡng nhỏ tuổi nhất, tình huống giống gia đình y bao.

 

Ca ca của y, Lư Tiến Việt, cũng giống như Bá gia, rõ ràng bản cũng thích sách, nhưng dứt khoát chọn ở nhà ruộng, cung cấp tiền cho y học.

 

, y nhất định dốc hết sức , tranh thủ thi đỗ tú tài, rạng danh gia đình, cũng phụ tấm lòng khổ tâm của ca ca.

 

Đợi y thi đỗ tú tài, y thể xin với sơn trưởng phu tử, như gánh nặng gia đình thể giảm bớt một chút, lẽ một ngày nào đó, ca ca cũng thể giống Bá gia, một nữa cầm lấy sách vở.

 

Nghĩ đến đây, trong mắt thiếu niên bừng lên ánh sáng.

 

Xe ngựa thành, một trong các hộ vệ rời đó chờ sẵn ở đó.

 

Sau một hồi giao thiệp, y dẫn đường, tiếp tục về phía nam thành.

 

Lúc đến giờ Dậu, ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu xuống đường phố phủ thành, nhuộm thứ một màu vàng óng.

 

Đường phố rộng rãi và náo nhiệt, phồn hoa hơn Phượng Dương huyện nhiều.

 

Hai bên đường cửa hàng san sát, biển hiệu cờ xí lay động trong gió, trong tửu lầu truyền từng trận hoan thanh tiếu ngữ và tiếng hô quyền.

 

Tiếng rao hàng của tiểu phiến phố vang lên dứt, các sư phụ kẹo đường thuần thục dùng mạch nha tạo hình đủ kiểu, thu hút một đám trẻ con vây quanh quầy hàng, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-310-den-phu-thanh.html.]

 

Lại những gánh hàng bày bán thêu thùa, đồ trang sức, son phấn và những món đồ nhỏ khác, chủ quán khản giọng, nhiệt tình chào mời khách qua đường.

 

Xe ngựa chậm rãi tiến về phía , xuyên qua dòng tấp nập , mỗi cảnh tượng đều toát lên vẻ náo nhiệt và sức sống độc đáo của phủ thành.

 

“Nãi nãi, phủ thành náo nhiệt quá, lát nữa chúng dạo một chút nha?” Bảo Châu úp mặt cửa sổ xe, đầu hỏi.

 

Lâm lão thái kéo nàng về, : “Đừng vội gì, hôm nay đường cả ngày đều mệt . Đợi nghỉ ngơi một đêm, ngày mai và nương con sẽ dẫn con dạo cho thỏa thích!”

 

“Chụt, nãi nãi là nhất!” Bảo Châu vui vẻ hôn một cái lên mặt Lâm lão thái, lập tức những xe đều bật .

 

Đường ít , đến nỗi xe ngựa từ cửa thành đến trạch viện mất trọn một nén nhang.

 

Trấn Nam Vương phi, hoặc đúng hơn là Túc Vũ, là một chu đáo.

 

Phía biển hiệu lớn cổng trạch viện “Lâm phủ”, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, lực như sắt vẽ bạc móc, xuất từ tay danh gia.

 

Quy cách đại môn tự nhiên thể sánh bằng Bá phủ. Cổng đặt bằng hai chậu tùng đón khách lá kim sum suê, tăng thêm vài phần tĩnh lặng và trầm cho trạch viện.

 

Hộ vệ sớm mở toang đại môn, tháo bỏ ngưỡng cửa, đặt sẵn ván lên để tiện , bởi đoàn xuống xe mà trực tiếp xe ngựa tiến phủ.

 

"Oa, tòa trạch viện thật nha!"

 

Vừa xuống xe ngựa, Bảo Châu liền cảnh sắc mắt thu hút.

 

Bá phủ giờ đây cũng công, nếu bàn về thiết kế bộ phủ , nơi đây tự nhiên sánh bằng. cây cỏ hoa lá trong Bá phủ đều là mới trồng, hoa viên hiện tại quả thật gì đáng xem.

 

Song, cảnh mắt khác biệt!

 

Nơi đây rõ ràng luôn tỉ mẩn chăm sóc, toát lên cảnh quan viên lâm đặc trưng của Nam Dương.

 

Vòng qua chiếu bích, liền thấy khúc kính thông u, con đường nhỏ trải đầy sỏi ngũ sắc, ghép thành các hoa văn tinh xảo như văn như ý tượng trưng cho may mắn, hình chim hoa sinh động, uốn lượn giữa cây cỏ xanh tươi.

 

Lúc đang là cuối tháng ba đầu tháng tư ở phương Nam, trăm hoa đua nở rực rỡ. Đào hoa, hạnh hoa ven đường tranh khoe sắc, những đóa hoa trắng hồng xen kẽ treo kín cành, gió nhẹ thổi qua, cánh hoa rơi lả tả như tuyết, phủ lên lối nhỏ một lớp t.h.ả.m hoa.

 

Cây chuối tây bên cạnh xòe rộng những phiến lá to bản, xào xạc trong gió, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót thành một khúc nhạc mùa xuân.

 

Dọc theo lối nhỏ tiến về phía , một ao nước hình dải liền hiện mắt, tựa như một dải ngọc linh động, ôm trọn chủ viện.

 

Hình dạng ao thiết kế khéo léo theo địa thế, khúc thủy lưu li, phù hợp với ý nghĩa "khúc thủy hữu tình" trong phong thủy học, ngụ ý phúc khí và tài khí như dòng nước chảy ngừng, vây quanh trạch , hưng thịnh gia tộc.

 

Bên bờ ao, những tảng đá kỳ lạ với hình dáng khác sắp đặt xen kẽ, tựa hổ , trông như giao long cuộn , sống động như thật, chỉ tăng thêm vẻ hoang sơ tự nhiên, mà trong phong thủy, còn ý nghĩa trấn trạch trừ tà.

 

Trong ao nước biếc lặng lờ, những lá sen non nhú, phiến lá xanh biếc nổi mặt nước, vài chú cá chép cảnh bơi lội nô đùa giữa những lá sen, thỉnh thoảng nhả vài bong bóng, phá vỡ sự tĩnh lặng của mặt nước.

 

Vượt qua chiếc cầu chín khúc phía ao, liền tới chính sảnh.

 

Chính sảnh mái hiên cong vút, ngói xanh tường hồng. Trên cửa sổ, hành lang, cột nhà, nơi nào là thể hiện kỹ thuật điêu khắc tinh xảo, và các hoa văn đều là những loại chứa đựng ý nghĩa lành.

 

Có thể thấy, chủ nhân cũ của trạch viện hẳn đổ ít tâm huyết nơi .

 

"Nãi nãi, tòa trạch viện của Vương phi dì dì e là đồ cưới của nàng ?" Bảo Châu kéo Lâm lão thái thì thầm tai.

 

Lâm lão thái sửng sốt, quanh một lượt, trong lòng chút đồng tình, "Biết thật sự là !"

 

Tuy rằng bà cũng từng thấy đại trạch viện nào, nhưng sân viện thật , nhiều hoa cỏ như , trông cứ như xây dựng theo sở thích của khuê nữ .

 

Tại phủ lớn nhất phía Đông thành, một thiếu niên đang cúi chữ bỗng hắt xì một cái rõ mạnh, bài văn thành một nửa cứ thế mà bỏ ...

 

 

Loading...