Ngày mùng hai Tết, ngày con gái về nhà đẻ.
Trong thôn, duy nhất thể về nhà đẻ chính là Giang Vân Tú.
Hai vợ chồng cùng ba đứa con, từ sớm mang theo lễ vật qua đó.
Lâm Vĩnh Hưng còn đưa tiểu cháu gái cùng , nhưng Bảo Châu từ chối.
Đã lười biếng mấy ngày , nàng tu luyện, tiện thể bàn bạc công chuyện với Tuyết Cầu.
Thời gian thoáng chốc đến lúc Lâm Vĩnh Hưng và rời .
Mười mấy con tuấn mã ở cửa thôn, chủ nhân của chúng đang từ biệt .
Trên lưng ngựa, mỗi nhà đều chuẩn ít đồ đạc cho những .
giờ Thìn, Lâm Vĩnh Hưng dẫn đầu nhảy lên ngựa, vái chào một vòng bà con bạn bè, đầu ngựa phi về phía cửa thung lũng.
Chuyến , ít thì vài tháng, nhiều thì một hai năm.
May mắn là lòng yên tâm.
Bảo Châu tìm cơ hội kiểm tra cho Đàm Huệ và Giang Vân Tú, họ thật may mắn, tuy phẩm chất linh căn khá kém, nhưng ít nhất cũng .
Còn về các con trai?
Ba đứa lớn đều tệ, lẽ nào ba đứa nhỏ ?
Sau khi tiễn họ , thôn trang nhàn nhã vài ngày, bận rộn trở .
Khoai tây sắp thu hoạch, các loại cây trồng khác cũng gần đến lúc bón thúc.
Tuyết Cầu cũng rời ngày thứ hai khi Lâm Vĩnh Hưng và .
khi , tên mang về cho Bảo Châu một món quà thực sự – một con sói con trắng như tuyết.
Bảo Châu thích vô cùng, đến ngủ cũng ôm nó.
bên ngoài là Lâm Vĩnh Thuận nhặt bên mấy cái bẫy núi.
Bảo Châu, một dở tệ trong việc đặt tên, đặt cho nó cái tên nào là "Cầu" (bóng) nữa, mà đặt cho tiểu gia hỏa một cái tên cao cấp – Ngân Nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-298.html.]
Vì chuyện , Tuyết Cầu hờn dỗi cả nửa ngày.
Nghĩ mà xem, nó đường đường là Phá Ách Thú, chủ nhân đặt cho cái tên ngây ngô như , còn con thú rách nát còn linh thú một cái tên đến thế.
Bảo Châu dỗ dành mãi, mới tiễn … , tiễn thú .
Tuyết Cầu mang đầy oán niệm, với những miếng thịt khô mà nãi nãi đặc biệt chuẩn cho nó, lưng Phong Ưng, bay về phía xa.
Ngay khi nghĩ rằng thể nhàn nhã vài ngày, đến cửa thung lũng.
Mèo Dịch Truyện
Thế là, từ mùng sáu đến mười bốn, nhà họ Lâm một ngày nào thanh nhàn.
Bởi vì… các hương phú hào liên tiếp đến chúc Tết Lâm Vĩnh Thuận!
Trong đó thể thiếu nhà họ Chu, nhà họ Hàn và nhà của vài bạn của các trưởng.
Ngay cả huyện lệnh đại nhân và các quan viên khác của nha môn huyện cũng đưa vợ con đến một chuyến.
Trong những , hối hận nhất gì hơn nhà họ Hàn.
Họ hai đứa con giao hảo với nhà họ Lâm, chỉ là Hàn gia chủ khi đó đặt nhà họ Lâm mắt.
Dù nhà họ Lâm rượu ngon, cũng vẫn giữ thái độ kiêu ngạo, cho rằng nhà họ Lâm sẽ chủ động đến cửa.
Kết quả thì , những đợi nhà họ Lâm đến cửa, mà Lâm Vĩnh Thuận nay còn một bước vọt lên trở thành Bá tước.
Điều khiến Hàn gia chủ đ.ấ.m n.g.ự.c ngừng.
Một khác mà Bảo Châu quen hơn, chính là nhà họ Hồ. Người đến, nhưng lễ vật đưa tới, còn khá hậu hĩnh.
Tuy nhiên, các nhà khác cũng kém.
Trong thời gian , những đó ngừng hỏi han về chuyện hôn sự của ba Lâm Thành Đức, Lâm Thành Thiện và Lâm Thành Nhân, khiến Bảo Châu ngóng ít chuyện thú vị.
Ngay cả các thiếu niên, thiếu nữ khác trong thôn sắp đến tuổi định cũng bỏ qua.
May mắn là trưởng thôn chào hỏi với các nhà, cũng những lời lẽ cho choáng váng, đều rằng các con còn đợi thêm một thời gian.
Vì lời nhắc nhở của Bảo Châu, Lâm lão thái mượn cớ con trai thứ ba của với rằng, con gái và con trai trong thôn đều cố gắng kết hôn mười bảy tuổi.
Như Đại Ni và những kết hôn sớm hơn, cũng đợi đủ mười bảy tuổi mới thể sinh con.