Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 268: Tin vui nối tiếp (Hai) ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:23:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong sự vây quanh của , Giang Lỗi và Đại Ni đến chính sảnh, lạy từ biệt trưởng bối.

 

Bà cố, vợ chồng trưởng thôn, vợ chồng Lâm Vĩnh Phong...

 

Sau một hồi dâng , ngoài một đống bao lì xì còn những lời dặn dò và chúc phúc ân cần của các trưởng bối.

 

Sau đó, trong tiếng hò reo của , đôi vợ chồng cùng về nhà chồng.

 

Tuy là gả gần, nhưng kể từ nay con gái nhà họ Lâm thành dâu nhà họ Giang.

 

Mẹ của Đại Ni con gái chầm chậm bước khỏi chính sảnh, cuối cùng nhịn mà bật thành tiếng.

 

Bảo Châu thấy, bước chân của đường tỷ cũng khựng đôi chút, cuối cùng sự dìu dắt của Giang tiểu cữu mà rời .

 

Đằng truyền đến tiếng an ủi của Lâm Vĩnh Phong và những khác, Bảo Châu còn lòng nào để nữa.

 

Đôi chân ngắn bé của nàng chạy nhanh như gió, khiến Lâm lão thái cùng các bà khác ngừng gọi phía : "Chậm thôi, chậm thôi!"

 

Không kiệu hoa đỏ lớn, mũ phượng áo choàng thêu rồng phượng, chỉ là bộ hỉ phục đỏ giản dị, điểm nổi bật duy nhất là những họa tiết hoa lan thưa thớt mà giản dị hỉ phục, và chiếc trâm bạc đầu.

 

, trong ký ức của thôn Vân Nguyệt, đây cũng là hôn lễ nhất từ đến nay của thôn họ.

 

Dân làng cùng với tân lang tân nương kèn trống rộn ràng về phía nhà họ Giang, phía còn những đưa dâu gọi là của nhà họ Lâm.

 

Còn về sính lễ và của hồi môn thì trao đổi từ .

 

Bảo Châu và Tiểu Bát đồng nam đồng nữ lăn giường tân hôn.

 

Trên đường thỉnh thoảng vang lên tiếng hò reo của , vô cùng náo nhiệt.

 

Cảnh Lão và Lỗ Cát cùng những đến cũng mặt trong đó.

 

"Thập Nhất, thấy ? Khi nào thì con cũng cưới một nàng dâu về cho lão già ?"

 

Cảnh Lão bắt đầu giục cưới, khóe miệng Thập Nhất giật giật, nhưng ánh mắt nhịn về phía tân lang tân nương đang vây quanh, trong mắt chút hâm mộ.

 

"Khụ, lão gia tử, xem gì cần giúp đỡ !"

 

Vừa dứt lời, Thập Nhất vội vã tháo chạy.

 

Cảnh Lão mắng "thằng nhóc thối", dẫn theo Tiểu Đức cũng theo.

 

"Sư phụ, Thập Nhất ca nhút nhát như tìm nương t.ử ?"

 

Bên tai truyền đến tiếng lẩm bẩm của Tiểu Đức, Cảnh Lão cau mày trả lời, thầm nghĩ ngày mai sẽ tìm Lâm Hữu Tài chuyện.

 

Vì trong thôn chuyện vui, Lâm Vĩnh Xương dẫn theo các cháu trai xin nghỉ phép.

 

Bảo Châu tuy chạy nhanh, nhưng vì quá nhiều nên nàng chỉ thể theo phía .

 

May mắn , đại ca thấy, Lâm Thành Đức liền ôm lấy vác lên cổ, "Tiểu , nào, đại ca dẫn xem!"

 

Gương mặt Bảo Châu vốn chút buồn bực lập tức tươi rạng rỡ, hai tay ôm lấy đầu ca ca, giọng non nớt : "Nhanh lên, ca ca, chúng ở phía nhất !"

 

Lâm Thành Đức hiện tại nhờ sự nuôi dưỡng của Tiên Tuyền và thức ăn trong gian, chiều cao gần bằng phụ , đôi chân dài chạy nhanh, chẳng mấy chốc vượt qua phần lớn .

 

Sân của hai nhà họ Giang liền kề, chi thứ ba ở phía gần lối thôn.

 

Người trong thôn đều chạy qua chạy hai bên, nên ở đây cũng ít .

 

Trong đó cả vợ chồng Giang Vân Tú và Lâm Vĩnh Xương đến giúp đỡ.

 

Tân lang tân nương cửa, giờ lành vẫn đến, nên tiên đưa phòng tân hôn.

 

Lâm Thành Đức và các nam t.ử , nhưng Bảo Châu vốn là em gái nhà gái nên phép .

 

Trong phòng tân hôn , các phu nhân hề ít hơn so với lúc nãy ở khuê phòng, ríu rít ồn ào náo nhiệt.

 

Bảo Châu tìm cơ hội lẻn đến bên tân nương, khẽ hỏi: "Đại Ni tỷ, tỷ vui ?"

 

Nàng thấp bé, vặn thể thấy gương mặt Đại Ni khăn che mặt, vì câu hỏi của nàng, gương mặt xinh vốn thoa phấn má hồng nay càng đỏ hơn.

 

Bảo Châu thấy thì vui vẻ.

 

Muốn gì đó, nhưng cả đời lẫn đời đều trải qua, hơn nữa nàng chỉ là một đứa bé còn b.ú , cũng tiện hiểu quá nhiều.

 

Thế là cô bé cứ sát bên tân nương, lắng các bá nương, thẩm tử, nãi nãi trong phòng trò chuyện.

 

Ngày đại hỉ, những lời tự nhiên đều là lời chúc phúc lành.

 

"Đại Ni là phúc khí, Lỗi T.ử dáng đoan chính còn nhanh nhẹn!"

 

"Ta thì thấy Lỗi T.ử phúc khí, Đại Ni nhà chỉ xinh mà tay chân còn nhanh nhẹn!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-268-tin-vui-noi-tiep-hai.html.]

"Các vị quên , Vương thẩm , đợi khi hai đứa nó thành hôn, sẽ để vợ chồng chúng nó sống ở huyện thành."

 

" đúng đúng, đôi vợ chồng trẻ cần chia xa, còn tiền lương hàng tháng, đều là những ngày tháng đây!"

 

Người lớn chuyện rộn ràng, những đứa trẻ theo cũng hề nhàn rỗi cái miệng.

 

Tuy nhiên, sự nhàn rỗi của bọn chúng khác với lớn.

 

Nhà họ Giang chuẩn ít hoa quả bánh kẹo, ngoài những thứ để riêng bàn cho tân lang tân nương động , những thứ khác đều gần như chia ăn hết.

 

Cả căn phòng tràn ngập tiếng vui vẻ.

 

Mãi đến khi bên ngoài cất cao giọng hô: "Giờ lành đến!"

 

Nhị Ni và em gái thứ ba nhà họ Giang vội vàng tiến lên, một bên trái một bên cẩn thận dìu Đại Ni ngoài.

 

Chủ hôn ngoài dự đoán, chính là tú tài Lâm Vĩnh Xương.

 

Tam thúc hôm nay đặc biệt mặc một bộ trường bào, trông nho nhã.

 

Chỉ y hắng giọng, cao giọng hô: "Giờ lành tới, tân nhân chỗ!"

 

Một bông hoa đỏ lớn kết bằng vải bông đỏ, nối liền tân lang tân nương, hai kề vai .

 

Giang Lỗi mặt lộ rõ vẻ hồi hộp và mong chờ, chỉnh bộ hỉ bào , ánh mắt ngừng sang Đại Ni bên cạnh.

 

"Nhất bái thiên địa! Trời ban lương duyên vĩnh thành đôi, một lạy!"

 

Đôi tân nhân sự chứng kiến của , chầm chậm xoay , hướng mặt về phía trời đất.

 

Gió nhẹ khẽ lay, thổi tung một góc hỉ phục của Đại Ni, tựa hồ cũng đang gửi gắm lời chúc phúc cho đôi tân nhân.

 

"Nhị bái cao đường! Ghi nhớ công ơn cha sâu nặng, hai lạy!"

 

Tân nhân xoay , hướng về phía các trưởng bối đang ghế cao.

 

Cha chi thứ ba nhà họ Giang ở vị trí cao nhất, trong mắt tràn đầy sự an ủi và kỳ vọng.

 

Sau khi hai đứa trẻ hành lễ xong, vợ chồng liên tục : "Con ngoan, mau dậy!"

 

"Phu thê đối bái! Trăm năm đồng lòng, tháng năm dài lâu, ba lạy!"

 

Hai chầm chậm đối diện , cách một tấm khăn che mặt mà .

 

Bảo Châu chỉ cảm thấy, khoảnh khắc giữa hai phảng phất vô bong bóng màu hồng.

Mèo Dịch Truyện

 

Theo việc hai cúi , dậy, Lâm Vĩnh Xương mới hô to một tiếng: "Lễ thành!"

 

Thôn họ thành hôn việc lập tức đưa động phòng, nghi lễ xong, liền hò reo đòi Giang Lỗi vén khăn che mặt.

 

Giang Lỗi sự hò reo của , hiếm khi mặt lộ thêm chút ngượng ngùng và kích động, chầm chậm đưa tay, nhẹ nhàng nhấc chiếc khăn che mặt đỏ đầu Đại Ni lên.

 

Trong khoảnh khắc, gương mặt đỏ phúng phính của Đại Ni lập tức lộ , trong ánh mắt giấu nổi vẻ duyên dáng e lệ và hạnh phúc.

 

Chúng nhân thấy thế, nhất tề vỗ tay tán thưởng.

 

Bởi lẽ lễ thành, thì tiếp theo nên khai yến.

 

Ngoài sân Giang gia, dọc con đường làng cũng bày biện bàn ghế, kéo dài từ Giang gia đến tận nhà Trưởng thôn.

 

Người chủ trì bếp núc dĩ nhiên là Lâm Lão Thái, cùng với các phụ nhân trong làng giúp đỡ.

 

Từng món ăn bưng lên, dân làng liền lục tục bàn.

 

Trưởng thôn là ông nội của Đại Ni, là trưởng bối của thôn Vân Nguyệt, nên dĩ nhiên tránh khỏi việc vài lời.

 

Giang Xuyên, lão tam của Giang gia, cũng tiếp lời vài câu xã giao, là tiệc rượu chính thức bắt đầu.

 

Bảo Châu lúc nương ôm trong lòng, dẫu cho những món ăn so với Lâm gia đáng là bao, nhưng chẳng câu tục ngữ rằng mùi cơm nhà hàng xóm thơm hơn ?

 

Huống chi hôm nay đông, ăn uống càng thêm phần khác biệt.

 

Tiểu nha đầu giờ phút chẳng mảy may lo nghĩ, ôm khúc xương hầm bà nội mà gặm đến mặt mày dính đầy dầu mỡ.

 

Các tiểu tử, nha đầu ở những bàn khác cũng chẳng hề kém cạnh.

 

Giờ đây cuộc sống sung túc hơn, ăn uống còn giành giật như , lớn chăm sóc con trẻ, quên ăn trò chuyện.

 

Giờ phút , bộ thôn Vân Nguyệt chìm trong bầu khí vui vẻ, an hòa.

 

Hôn lễ chỉ chứng kiến sự kết hợp hạnh phúc của Giang Lỗi và Đại Ni, mà còn tượng trưng cho việc những con thực sự an cư lập nghiệp ở Nam Dương.

 

Nghĩ đến trong vòng một năm rưỡi tới, thôn sẽ còn thêm tân nương về dâu, nụ mặt càng thêm nồng đậm!

 

 

Loading...