Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 263: Hãy cưới một nàng dâu đi! ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:23:46
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kể từ khi Cảnh lão đến Vân Nguyệt Thôn, những ngày tháng trôi qua thật ung dung tự tại.

 

Tiền bạc và lương thực Túc Vũ chuẩn cho lão đủ để lão tiêu xài mấy chục năm.

 

Thập Nhất và Tiểu Đức đều nấu cơm, việc nhà, lão gia t.ử ngày ngày hoặc là luyện đan, hoặc là lang thang khắp thôn.

 

Đương nhiên, thỉnh thoảng lão cũng sẽ tìm Lâm Hữu Tài hoặc vài lão gia t.ử khác trong thôn để hàn huyên đôi câu.

 

Việc Lâm Vĩnh Hưng và trở về, lão là đầu tiên, bởi vì hôm qua lão cõng bay đến Vương phủ.

 

Sau khi chẩn đoán kỹ lưỡng, xác định tiểu t.ử quả thật bệnh gì nghiêm trọng, lão bèn chế hai viên t.h.u.ố.c giả bệnh về.

 

, một nhà hiếm khi đoàn tụ, lão cũng đến quấy rầy họ.

 

“Thập Nhất , khi nào ngươi cũng cưới một cô vợ về , để lão già hưởng cảnh bồng bế cháu con?”

 

Thập Nhất đang đưa cơm miệng thì giật bởi câu , kìm mà sặc nghẹn.

 

“Khụ khụ, lão… khụ… lão gia tử, ngài đừng đùa Thập Nhất nữa!”

 

Y một ám vệ cưới vợ ư? Nghĩ thôi thấy quái lạ vô cùng.

 

Cảnh lão vui liếc y một cái, “Sao đùa chứ? Ngươi hơn hai mươi tuổi , ngươi Vĩnh Xương mà xem, lớn hơn ngươi bao nhiêu mà hai đứa con .”

 

Thập Nhất đầy vẻ bất đắc dĩ, “Lão gia tử, Thập Nhất là ám vệ, …”

 

“Ám vệ gì chứ! Ngươi đừng quên, lão già bây giờ là chủ t.ử của ngươi đấy?” Cảnh lão tức giận trừng mắt Thập Nhất.

 

Thập Nhất vội vàng đáp lời: “Đương nhiên quên, Thập Nhất về đều theo lời lão gia t.ử ngài!”

 

Cảnh lão vuốt râu, tủm tỉm : “Đã lời , thì ngươi mau mau tìm một cô vợ . Lão già yêu cầu gì khác, phẩm hạnh , sinh con là . Cho dù là khuê nữ nhà lành cũng , chỉ cần ngươi thích, lão già sẽ chủ…”

 

Lão gia t.ử nghĩ đến cảnh trong sân nhà cũng sẽ những đứa trẻ mũm mĩm chạy nhảy, đôi mắt híp thành một đường chỉ.

 

Ngược , Thập Nhất ngây , lắp bắp : “Lão gia tử, Thập Nhất …”

 

Y ai thích, nhưng Cảnh lão căn bản lời y, “Không gì mà , ngay cả một cô vợ cũng tìm , ngươi thể gì chứ?”

 

“Còn Tiểu Đức nữa, sư phụ thấy trong thôn cũng ít nha đầu trạc tuổi con, đầu xem thích ai , sư phụ sẽ giúp con định đoạt !”

 

Cảnh lão càng càng thấy lý, “Chỉ tiếc là, trong thôn chúng ai trạc tuổi Thập Nhất…”

 

Tiểu Đức vốn im lặng xem kịch, sư phụ , trong đầu bỗng lóe lên một khuôn mặt thanh tú.

 

Ngay đó, gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng, khẽ ho khan hai tiếng tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

 

Thập Nhất thấy cũng theo, khiến Cảnh lão ngứa răng, vui : “Vô dụng!”

 

Tuy nhiên, lão quyết tâm tìm vợ cho Thập Nhất, nên uống rượu thầm nghĩ trong lòng sẽ tìm Lâm Hữu Tài ở nhà bên cạnh để nhờ giúp đỡ.

 

Lão lão già , mấy cặp đôi mới trong thôn họ đều là do Lâm lão thái giúp đỡ đó!

 

Nghĩ đến điều , chút ghen tị ban nãy cũng tiêu tan ít, bữa cơm ăn cũng thấy ngon miệng hơn.

 

Trong đường đường nhà họ Lâm, Lâm lão thái đột nhiên thấy mũi ngứa, nhịn hắt một cái thật lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-263-hay-cuoi-mot-nang-dau-di.html.]

Mèo Dịch Truyện

“Nãi nãi, phong hàn ?”

 

“Nương, ?”

 

Các con cháu đều bỏ đũa xuống, quan tâm hỏi han.

 

Lâm lão thái xoa xoa mũi xua tay, “Không , chỉ là đột nhiên mũi ngứa.”

 

Có một cảm giác ai đó theo dõi.

 

Sau bữa cơm, ba con dâu và chồng dọn dẹp xong tiền viện, Lâm lão thái liền đuổi tất cả về phòng.

 

Đặc biệt là vợ chồng Lâm Vĩnh Hưng, hai vợ chồng trẻ lâu ngày gặp, để ai quấy rầy, nàng còn lấy lý do Lâm Vĩnh Hưng đường quá mệt cần nghỉ ngơi, giữ tất cả các cháu ở phòng khách ở tiền viện.

 

Cả hậu viện, tối nay chỉ còn hai cặp vợ chồng Lâm Vĩnh Hưng và Lâm Vĩnh Xương, vẫn là mỗi cặp ở một sân riêng biệt.

 

Bảo Châu đảo mắt một cái, ý đồ của nãi nãi, nhịn che miệng trộm.

 

May mà đều chú ý đến nàng, nếu chắc sẽ nương của nàng lườm.

 

Khi xây hậu viện, Lâm Hữu Tài đặc biệt mời thợ đào giếng do Tôn Kiến Bình giới thiệu, bây giờ nhà họ Lâm giếng riêng để dùng, gì cũng thuận tiện hơn nhiều.

 

Bảo Châu vốn nghĩ nên đổ nước suối trong gian , nhưng Lâm lão thái đồng ý.

 

Nói là dùng để giặt giũ thì lãng phí quá, chỉ cần dùng để ăn uống là .

 

Tuyết Cầu cũng rằng dù trong nhà cũng tụ linh trận, dần dần nước giếng cũng sẽ nhiễm chút linh khí, nên nàng cũng từ bỏ ý định đó.

 

Có giếng riêng thì việc dùng nước trong nhà thuận tiện hơn nhiều.

 

Lão thái thái còn úp mở một câu, trong bếp chôn than, nước nóng.

 

Ngay đó, nàng dắt theo tiểu tôn nữ về phòng.

 

Các tiểu t.ử cũng các ca ca dắt về phòng nghỉ ngơi.

 

Trong hậu viện, ánh trăng như nước, nhẹ nhàng rải xuống con đường lát đá xanh, phủ lên bộ sân một lớp lụa bạc.

 

Lâm Vĩnh Hưng và Giang Vân Tú nắm tay , dạo trong sân nhỏ của .

 

Khuôn mặt Giang Vân Tú ửng hồng, trong mắt tràn đầy sự e thẹn và vui mừng, thỉnh thoảng ngẩng đầu Lâm Vĩnh Hưng, vội vàng cúi xuống, như thể vẫn còn ngượng ngùng như thuở mới quen.

 

Lâm Vĩnh Hưng thê tử, trong mắt tràn ngập sự thâm tình và quyến luyến, nhẹ giọng : “Tú Nương, mấy tháng nay nàng vất vả .”

 

Giang Vân Tú khẽ lắc đầu, “Chỉ cần bình an trở về là .”

 

Sân nhỏ trong hậu viện xây theo kiểu tứ hợp viện, hai sân chính cấu trúc giống , nhưng cây cảnh và đồ đạc bài trí theo sở thích riêng của mỗi .

 

Với sự gia trì kép của nước suối gian và tụ linh trận, cây cối trong hậu viện phát triển , hề giống như mới trồng.

 

“Tú Nương, chúng nghỉ ngơi !” Lâm Vĩnh Hưng thê t.ử kiều diễm với ánh mắt nóng bỏng.

 

Khuôn mặt Giang Vân Tú nóng bừng, nàng cúi đầu gì, ngoan ngoãn theo trượng phu trở về chính ốc.

 

Một vầng trăng tròn treo cao, dường như điều gì sắp xảy , lặng lẽ ẩn những đám mây…

 

 

Loading...