Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 222: ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:22:59
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để hết
“Chuyện các ngươi hãy đợi hai ngày, sẽ thư hỏi cháu !”
“Hóa ngươi còn chuyện với vị ?” Lần đến lượt Lâm Hữu Tài ngạc nhiên.
Lão Cảnh vui liếc y một cái, “Ta đây chẳng rõ với các ngươi ?”
Nếu y sẽ thành thế nào?
Bảo Châu vô tình liếc lão Cảnh một cái, trong lòng hiểu rõ đôi chút.
Lão già hẳn là nhận điều gì đó, nhưng chiêu của y như là việc cho Trấn Nam Vương, nhưng ẩn sâu giống như đang bảo vệ họ.
Ông nội họ cũng ngốc.
Lời của lão Cảnh nghi ngờ gì khiến Trưởng thôn và những khác nghi ngờ về giống lúa, giống lúa trong mắt họ là do cha nàng “mua” về.
Nghĩ đến màn che giấu vụng về của mấy lão già , Bảo Châu hài lòng gật đầu trong lòng, cũng uổng công nàng nhiều cho thôn như .
Giờ đây lời nhắc nhở của lão Cảnh, họ hẳn sẽ tự tìm cách che giấu lý do lúa gạo cao sản.
Đây hẳn là đầu danh trạng của lão Cảnh ?
Tuy nhiên,
“Tuyết Cầu, chú ý sát động tĩnh của ba lão Cảnh.” Bảo Châu thầm lệnh trong lòng.
“Yên tâm, Tô Tô. Ta cho theo dõi từ lâu .”
Bảo Châu trong lòng thả lỏng đôi chút.
Dù lão già giúp đỡ họ, nhưng cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo cho nàng.
Mèo Dịch Truyện
Nghĩ với nhà, hành sự cẩn trọng hơn.
Hơn nữa, Thập Nhất bên cạnh lão Cảnh, rõ ràng là của Trấn Nam Vương, càng đề phòng.
【Thập Nhất: Ta giờ còn thuộc về Vương phủ nữa, ngươi tin ?】
Bảo Châu tự nhiên tin.
Ám vệ trong một trường hợp thực chất cũng giống như kiếp của nàng, huống hồ ám vệ thời cổ đại bồi dưỡng từ nhỏ.
Mức độ trung thành của họ còn hơn cả những ở kiếp .
Tuy nhiên, điều nàng là, một ngày khi về Vân Nguyệt Thôn, lão Cảnh đặc biệt với Túc Yến rằng, Thập Nhất từ nay còn thuộc về đội ám vệ nữa.
Nếu , tin tức Vân Nguyệt Thôn lúa gạo cao sản, e rằng lúc bàn sách của Trấn Nam Vương phủ .
Điều vẫn là gì, điều lão Cảnh lo lắng là thời gian dài, lỡ Thập Nhất nhận điều gì đó báo cho Túc Yến, khó mà đảm bảo y sẽ nảy sinh ý đồ gì.
Dù , của hoàng gia, nào ai thực sự thuần lương.
Ám vệ quả thực trung thành, nhưng chủ cũ giao cho lão Cảnh, lão Cảnh chính là chủ t.ử của .
Vì , Thập Nhất hiện giờ, chính xác thì là của lão Cảnh.
“Ôi chao, thì phiền lão Cảnh giúp chúng vài lời ho ?” Trong tai Bảo Châu vang lên giọng phần nịnh nọt của ông nội .
“Yên tâm, sẽ để các ngươi chịu thiệt.”
Lão Cảnh xong chuyện liền lấy cớ về chế t.h.u.ố.c để cáo từ .
Mấy lão già đều dậy tiễn.
Đợi khỏi cửa sân, mấy về chính sảnh xuống.
“A Tài, cái hạt giống của chúng chẳng là...” Trưởng thôn hỏi Lâm Hữu Tài, ánh mắt về phía Lâm Vĩnh Thuận.
Cái hạt giống ban đầu là do tên nhóc mua về.
Lâm Hữu Tài nghiến răng, cứng đầu : “Hạt giống đó chẳng là mua từ tiệm lương thực, chúng chẳng còn tìm đến nhà của tiểu nhị tiệm lương thực đó mua cây ăn quả ?”
Hừ, dù hạt giống cũng vấn đề gì, ai đến hỏi cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-222.html.]
Lâm Vĩnh Thuận cũng gật đầu theo, “Là cùng tiểu nhị đó vác lên xe mà.”
Dù họ kiên quyết thể chuyện đổi giống lúa.
Chuyện gia đình họ là đủ , những khác, thì thôi !
“Thế nhưng...” Trưởng thôn còn gì đó, thì trong phòng bỗng vang lên một giọng non nớt, mềm mại.
“Ta đó nha!”
“Xoạt!” Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Bảo Châu, Lâm Hữu Tài và Lâm Vĩnh Thuận thì tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Tiểu Thất, bậy!” Lâm Vĩnh Thuận đầu tiên từ đến nay mắng bảo bối của , trong mắt đầy vẻ từ chối.
Sự phi phàm của con gái, gia đình họ là đủ , những khác vẫn giữ bí mật.
Không sợ trong thôn nảy sinh ý đồ , mà là miệng lưỡi nhiều phức tạp, lỡ ai đó vô ý lỡ lời, hậu quả y dám tưởng tượng.
Bảo Châu như thấy ánh mắt của cha, chớp chớp mắt, khóe mắt tức thì ươn ướt.
“Hức hức, cha dữ con, Tiểu Thất thèm để ý cha nữa , hức hức!” Vừa quấy, nàng trượt xuống khỏi Lâm Vĩnh Thuận.
Chuyển sang lao lòng Lâm Hữu Tài, “Hức hức, ông nội, cha ! Tiểu Thất mà, Tiểu Thất thấy tam thúc rắc t.h.u.ố.c cho cây lúa .”
Lâm Hữu Tài ngẩn , Lâm Vĩnh Thuận cũng ngẩn , mấy vị Trưởng thôn chợt hiểu .
Lâm Hữu Tài ho nhẹ một tiếng, bế Bảo Châu lên, “Tiểu Thất ngoan, đừng nha, ông nội lát nữa sẽ xử lý cha con.”
Sau đó trừng mắt Lâm Vĩnh Thuận một cái, vỗ vỗ lưng Bảo Châu đang nức nở trong lòng an ủi, đợi tiếng nhỏ dần mới vẻ mặt khó xử : “Cái đó, lão ca, các , chuyện đó, chúng cố ý giấu giếm, chỉ là một chuyện chúng tự là đủ, nên gây họa.”
“Yên tâm, chúng hiểu!”
“ , Tài ca yên tâm, chúng chừng mực!”
“Chuyện khỏi cửa sẽ thứ sáu... thứ bảy !”
Mấy lão già đều lên tiếng biểu lộ thái độ, Lâm Vĩnh Thuận ai oán liếc con gái, khóe miệng giật giật, trong lòng thầm thương cho .
Tam nếu đổ cho một cái nồi lớn như , sẽ nghĩ gì.
【Lâm Vĩnh Xương: Ta thể nghĩ gì? Ta thể bịt miệng các ngươi ?】
“Hắt xì, hắt xì!” Lâm Vĩnh Xương đang giảng bài cho học trò ở Văn Đức Thư Viện đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh, hắt hai cái thật mạnh.
Tiểu Ngũ bên lẩm bẩm: “Tam thúc thức đêm ôn bài cảm lạnh ?”
Mấy thống nhất khẩu khí, cuối cùng đổ dồn tất cả nguyên nhân lên phương pháp trồng trọt của họ, và vô cớ thêm các cảnh ủ phân.
Khi họ ở Tây Bắc, đất đai cằn cỗi, ít tự ủ phân bón đất. Đất ở Ấn Nguyệt Cốc màu mỡ nên miễn điều .
Tuy nhiên, để che giấu cho Lâm Vĩnh Xương, nhất trí rằng tiếp tục việc .
Sau khi bàn bạc xong chuyện , Lâm Vĩnh Thuận nhớ đến chuyện mà lúc nãy .
Một lúc , Trưởng thôn chợt bật dậy, kích động đến nỗi môi cũng run run.
“A Tài, ngươi... ngươi thật ?”
“Ừ! Ta lừa ngươi bao giờ?” Lâm Hữu Tài bưng chén bàn, nhấp một ngụm đáp.
“Thế nhưng... thế nhưng ngươi cũng cần như ...” Trưởng thôn cảm thấy, nếu một xưởng rượu, họ đến kiếm tiền công cũng .
Thế nhưng gia đình ngốc nghếch , chẳng là trắng trợn đưa tiền cho ?
“ , Tài ca, đến lúc đó chúng đến giúp ngươi là , nếu ngươi đủ tiền, chỗ còn ít, ngươi cứ dùng .” Lâm Hữu Canh cũng .
“Nhà cũng ít!”
“Còn nữa!”
“ , thì tộc góp ! Nếu vẫn đủ, lát nữa sẽ giúp ngươi chuyện, tạm thời ứng phó, ngươi trả họ là !” Trưởng thôn nữa khuyên.
“Dừng dừng dừng, các ngươi hãy hết chứ!”