Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 179: Lên núi hái quả ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:22:12
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tâm tư của thiếu niên ai , Bảo Châu lúc đang hân hoan tận hưởng những tháng ngày thơ ấu của .

 

Chẳng mấy chốc, mấy đến hoang địa, lũ trẻ tám tuổi trong thôn đều tụ tập ở đây.

 

Còn những đứa tám tuổi, lúc đang ở đồng giúp việc.

 

“Tiểu Thất, mau qua đây, đến chỗ Tam Ni tỷ tỷ !”

 

“Các ngươi cũng chậm quá !”

 

“Ô, ca ca là ai ?”

 

“Chà, thật khôi ngô, còn khôi ngô hơn cả Tiểu Tam ca ca!”

 

“Y phục cũng mắt!”

 

“Tiểu Lục, đây là khách nhà ngươi ?”

 

Lũ nhóc líu lo ríu rít, như một bầy sẻ nhỏ vây quanh bọn họ.

 

Túc Yến đầu khác vây xem, nhưng khác với các công t.ử tiểu thư trong phủ thành , ánh mắt của những đứa trẻ trong trẻo, sự hiếu kỳ mặt cũng là thật tâm thật ý.

 

Hắn cũng đầu tiên cảm thấy bài xích sự vây xem như , mà mỉm gật đầu chào hỏi .

 

Tiểu Lục và Khải ca nhi phận của Túc Yến, hỏi đến mức chút ngơ ngác.

 

May mắn Bảo Châu ở đó, tiểu nha đầu tuy nhỏ nhất, nhưng giọng chẳng nhỏ chút nào: “Đây là Yến ca ca, là khách của nhà chúng , nãi nãi chúng cùng chơi!”

 

Lũ nhóc trai lớn mật, chơi cùng, liền lập tức í ới gọi.

 

Lũ nhóc gái nhát gan hơn một chút, nhưng cũng nhỏ giọng chào Túc Yến.

 

“Yến ca ca, chúng hái quả thôi!” Bảo Châu khi giới thiệu xong liền giòn giã .

 

Túc Yến gật đầu.

 

Nói cũng thật kỳ lạ, khi ở trong phủ, nếu xa như , chắc chắn tức n.g.ự.c khó thở . hôm nay, ngoài việc cảm thấy nóng và chút mệt mỏi, trong n.g.ự.c hề chút khó chịu nào.

 

Tuy nhiên, Bảo Châu là một đứa trẻ tỉ mỉ, chút mệt mỏi, suy nghĩ một lát, liền từ trong túi vải nhỏ lấy một túi nước.

 

Đây là do cha nàng đặc biệt tìm riêng cho nàng.

 

“Yến ca ca, uống nước.” Bảo Châu đưa túi nước cho Túc Yến.

 

Túc Yến kỳ thực khát lắm, huống hồ túi nước là của Bảo Châu, nào dám uống, liền nhẹ nhàng lắc đầu: “Ca ca khát, Tiểu Thất tự uống .”

 

Bảo Châu: Ta tin ngươi mới là quỷ, cái hình nhỏ bé của ngươi là một tiểu bệnh tật.

 

“Yến ca ca, nãi nãi cho kẹo mạch nha , uống sẽ mệt !” Bảo Châu kiên trì , còn nhét túi nước tay Túc Yến.

 

Tiểu nha đầu mũm mĩm chớp chớp đôi mắt to tròn, chớp, sự kiên trì trong mắt nàng khiến một loại ảo giác rằng nếu uống, nàng sẽ cho xem.

 

Túc Yến bất đắc dĩ gật đầu, mở nắp , khẽ nhấp một ngụm.

 

“Uống nhiều một chút! Lát nữa còn leo núi!” Bảo Châu thúc giục.

 

Túc Yến đành uống thêm một ngụm lớn.

 

cũng lạ, nước kẹo mạch nha quả thật ngọt, hơn nữa khi uống , cảm thấy sự mệt mỏi dường như biến mất .

 

Tuy nhiên, cũng chẳng nghĩ nhiều.

 

Trong chốc lát, lũ nhóc ùn ùn đổ xuống chân Nam Sơn.

 

Cũng chỉ chân núi bố trí cạm bẫy.

 

Để trồng những cây ăn quả , cây cối Nam Sơn đốn hạ ít, bụi cây lúp xúp ở nửa bên sườn núi càng chẳng còn bao nhiêu.

 

Khoảng cách giữa các cây ăn quả giữ theo lời nhắc nhở của Du gia, thêm nữa hiện giờ cây còn nhỏ, trông rộng rãi.

 

Đến khi Bảo Châu cùng bọn họ chậm rãi tới chân núi, lũ nhóc bắt đầu ăn .

 

“Tiểu , Khải ca nhi, Yến ca ca, các ngươi mau lên đây, hái sẵn cho các ngươi .” Lâm Tiểu Lục gọi vọng từ lưng chừng núi.

 

Bảo Châu hai bàn tay nhỏ chụm như loa, lớn tiếng đáp: “Lục ca, ăn vải!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-179-len-nui-hai-qua.html.]

 

“Biết , sẽ hái cho !”

 

“Tiểu Thất, các ngươi mau lên đây, của cũng cho các ngươi ăn!”

Mèo Dịch Truyện

 

“Còn ! Ta hái quả quách và đào!”

 

5. Bởi vì Lâm gia sự chăm sóc suốt chặng đường, thêm Bảo Châu miệng lưỡi ngọt ngào, lớn trong thôn đều đặc biệt dặn dò con cái , chăm sóc Tiểu Thất.

 

Hai đứa trẻ lớn nhỏ dắt tay , phía còn theo một đứa đầu củ cải đang lo sốt vó, cuối cùng một nén nhang thì cũng leo lên lưng chừng núi.

 

Tìm một chỗ bằng phẳng xuống, lũ nhóc trai như dâng bảo vật, xách theo chiến lợi phẩm của tới.

 

Lũ nhóc gái thì hái những chiếc lá cây rộng lớn bên cạnh để lót.

 

Một nhóm tiểu nhân nhi quây quần bên .

 

Túc Yến thấy cũng nhập gia tùy tục, cùng trải chiếu xuống đất.

 

“Đây, tiểu , Khải ca nhi, Yến ca ca, mau ăn ! Ta nếm thử , ngọt lắm!” Tiểu Lục ôm bảy tám quả vải cạnh Tiểu Thất.

 

Bảo Châu vươn tay nhận lấy, thừa lúc , đổi vải bên trong thành vải trồng trong gian.

 

Nàng tự lấy hai quả, chia cho hai vị ca ca và Túc Yến.

 

“Tiểu Thất, chỗ còn quả quách!”

 

“Ta hái đào và mận!”

 

Lũ trẻ thôn quê cầu kỳ nhiều như , hái nhiều thì mỗi một quả, hái ít thì chia ăn, tuyệt đối lãng phí.

 

Ám vệ xa tiểu chủ t.ử nhà cùng một đám trẻ con nông dân quây quần bên , rõ ràng khác biệt là thế, nhưng cảm thấy vô cùng hòa hợp.

 

“Mau ăn , chúng ăn xong hái nữa!”

 

“Ta thấy quả quách và mơ đều bắt đầu rụng , lát nữa dứt khoát hái hết , kẻo lãng phí mất.”

 

“Cha còn quả đầu mùa ngon , kẻ dối trá!”

 

“Cha cũng như !”

 

“Lát nữa mang về cho bọn họ nếm thử!”

 

Khi giờ Tỵ chính ( 10-11 giờ sáng), mặt trời chút chói chang. Người lớn ruộng bắt đầu í ới gọi lũ trẻ về.

 

Mọi vội vàng thu dọn, ôm theo quả hái, ào ào chạy xuống núi.

 

Người cuối cùng vẫn là bốn Bảo Châu.

 

Túc Yến dù cũng lớn hơn một chút, thêm việc cảm thấy khi ăn quả, dường như chút sức lực, liền đề nghị bế Bảo Châu.

 

Bảo Châu vội vàng lắc đầu từ chối: “Yến ca ca, Tiểu Thất là đứa trẻ lớn , tự !”

 

Nói đùa ư, nàng nào dám để bế!

 

Không phận, mà là... tên nhóc chính là một kẻ bệnh tật, cho dù ăn quả uống nước suối, nhưng đây là xuống núi mà!

 

Người leo núi còn khó khăn, để bế xuống núi, nàng là chê sống quá lâu ?

 

Nói xong, tiểu nha đầu mũm mĩm rũ tay Túc Yến , tự bước những bước chân ngắn ngủn xuống.

 

Túc Yến suy nghĩ của nàng, chỉ cảm thấy tiểu nha đầu thật đáng yêu.

 

Áo tay lửng màu vàng non, quần ống rộng màu xanh nhạt, đầu buộc hai b.í.m tóc chổng ngược. Hai cổ tay trắng nõn như củ sen mỗi bên đeo một sợi dây đỏ, đó treo hai chiếc chuông nhỏ, mỗi bước leng keng, quả thực vô cùng đáng yêu.

 

Bên cạnh Túc Yến, phía Bảo Châu, Khải ca nhi như một con gà mái già, dang rộng hai tay, sợ ngã.

 

Tiểu Lục vẫn phía dẫn đường, thỉnh thoảng đầu hai cái, miệng la lớn: “Tiểu , cẩn thận, chỗ một cái gờ!” “Tiểu , chỗ trơn!”

 

Những đứa trẻ nhanh nhẹn, lúc chạy xuống chân núi chờ sẵn .

 

Quả là của chung, cho nên bọn họ trực tiếp cầm , mà đợi những khác xuống núi cùng chia.

 

Đợi tất cả xuống núi, mới bắt đầu ngươi một quả một quả mà chia chiến lợi phẩm. Sau đó ai nấy mang phần của , ào ào chạy về bên cạnh lớn trong nhà.

 

 

Loading...