Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 168: Nguyện vọng của Bảo Châu ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:22:01
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nguyện vọng?" Bảo Châu chớp chớp mắt, trong đầu hiện lên khuôn mặt của hai kiếp.

 

"Ừm! Có gì ?" Mạc Vân Lan bổ sung.

 

Đối với tiểu nha đầu , y luôn vô thức dành thêm chút kiên nhẫn và quan tâm, điều ngay cả y cũng lý giải nổi vì .

 

“Vậy thì… Tiểu Thất … tất cả nhà đều bình an khỏe mạnh!” Kể cả phụ , mẫu kiếp .

 

Vì sự xuất hiện của Mạc Vân Lan mà chính sảnh chút tĩnh lặng, cũng khiến giọng non nớt càng trở nên nổi bật.

 

Người lớn tuổi lẫn nhỏ tuổi nhà họ Lâm , tiểu nha đầu đang Mạc Vân Lan ôm đùi, cả hai mắt đều hoe đỏ, trong mắt thôn trưởng và những khác thì tràn đầy sự ngưỡng mộ.

 

Mạc Vân Lan khẽ khựng , khóe mắt y tràn ngập ý , tán thưởng vuốt ve đầu tiểu nha đầu: “Vậy còn chính con?”

 

Bảo Châu nghiêng đầu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Tiểu Thất nhận nhiều quà mà!”

 

Nàng Tiên Tiên và Tuyết Cầu, thứ gì mà chẳng dễ dàng?

 

Mạc Vân Lan nghiêm túc nàng một cái, khẽ gật đầu thêm lời nào.

 

Chính sảnh nhất thời chút tĩnh lặng, cha con Lâm Hữu Tài thấy đành tìm chuyện để chuyện phiếm vài câu với .

 

May mắn , chốc lát nhà bếp bắt đầu dọn món.

 

Chủ tớ Mạc Vân Lan tự nhiên sắp xếp ở bàn chính, bên cạnh y là chỗ của Bảo Châu, đặt là bàn ghế nhỏ chuyên dụng của nàng. Những còn , ngoài cha con nhà họ Lâm, thì là thôn trưởng và Hàn T.ử Khiên.

 

Trước khi khai tiệc, Lâm Hữu Tài và Lâm Vĩnh Thuận, với phận là chủ gia đình và phụ của Bảo Châu, lượt vài lời cảm ơn, theo câu “Khai tiệc!” của lão gia tử, đều nhao nhao động đũa.

 

Ngoài bàn chính thêm hai món, mỗi bàn đều bốn món mặn, bốn món chay, nóng nguội, món chính kèm theo là màn thầu bột thập cẩm và cơm gạo lứt.

 

Đây coi là bữa tiệc thịnh soạn nhất ở vùng thôn quê.

 

Người bếp vẫn là Lâm lão thái, cộng thêm việc dùng nước suối trong gian, hương vị tự nhiên cần .

 

Vì sự xuất hiện của Mạc Vân Lan, rượu ở bàn chính cũng đổi thành Chu quả tửu mà Bảo Châu đặc biệt chuẩn cho lão gia tử, còn các bàn khác uống rượu thì là trọc tửu thông thường.

 

Ngoài Hàn T.ử Khiên, những khác đều từng uống loại rượu , nhưng thể che giấu sự hấp dẫn của nó, rượu miệng êm dịu nồng đượm, hậu vị vấn vương, còn vương chút hương trái cây thoang thoảng, khiến những uống đều ngớt lời khen ngợi.

 

Hàn T.ử Khiên nâng chén rượu, khẽ hít hà mùi rượu nồng đậm, khỏi lộ vẻ kinh ngạc: “Hương rượu độc đáo, từng ngửi qua, là loại rượu gì?”

 

Lâm Vĩnh Thuận giải thích: “Đây là rượu trái cây do nhà tự ngâm, nếu Hàn công t.ử chê, lát nữa sẽ bảo lão Tam chuẩn cho công t.ử một bầu.”

 

Người nhà đó thống nhất cách , nếu ngoài hỏi đến thì cứ như , dù cũng thể loại rượu là do Tiểu Thất chế .

 

“Vậy Hành Chi xin đa tạ lão gia tử!” Hàn T.ử Khiên nhấp một ngụm nhỏ, nhắm mắt thưởng thức trong chốc lát, chân thành khen ngợi: “Không ngờ trong nhà còn tay nghề như , Chiêu Ninh quả là khẩu phúc.”

 

“Nào dám nào dám!”

 

Mọi đẩy chén mời rượu, vài chén rượu xuống bụng, khí trở nên náo nhiệt hơn hẳn lúc .

 

Mạc Vân Lan mỗi món đều nếm thử, những lúc khác y chủ yếu chăm sóc Bảo Châu.

 

Lâm Vĩnh Thuận liếc mắt thấy, trong lòng dâng lên chút chua xót, cảm giác như con gái thành con gái khác.

 

Đối với Chu quả tửu , Mạc Vân Lan quả thực vài phần yêu thích, nhưng việc ăn uống, mặc ở, của y dường như thành thói quen, dù yêu thích cũng quá chén. Đặc biệt là bây giờ đang ở bên ngoài, hai chén rượu xuống bụng, liền uống nữa.

 

Biết y ở đây sẽ tự nhiên, khi Bảo Châu thỏa mãn vuốt ve cái bụng nhỏ, Mạc Vân Lan liền đặt đũa xuống.

 

“Lão gia tử, chư vị cứ dùng tự nhiên. Thư viện còn việc cần xử lý, Vân Lan xin cáo từ .”

 

Lâm Hữu Tài , vội vàng đặt đũa xuống, dậy : “Sơn trưởng rời ? Hay là cơm canh hợp khẩu vị?”

 

Mạc Vân Lan khẽ lắc đầu: “Cơm canh cực , rượu càng là mỹ tửu! Lão gia tử, Vân Lan quả thực việc trong . Nếu chê, ngày khác rảnh rỗi Vân Lan nhất định sẽ đến phiền.”

 

Thấy ý rời của y quyết, đành dậy tiễn đưa, Mạc Vân Lan quả thực từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-168-nguyen-vong-cua-bao-chau.html.]

 

“Tiểu Thất, về đây. Sinh thần vui vẻ!” Ngoài cửa nhà họ Lâm, Mạc Vân Lan cúi xoa xoa đầu tiểu nha đầu, khẽ .

 

Bảo Châu ngoan ngoãn gật đầu: “Thần tiên ca ca, vài ngày nữa sẽ đến tìm !”

 

“Được!” Lại vuốt ve lông tơ nhỏ trán đứa trẻ, khẽ gật đầu với những tiễn đưa xong, Mạc Vân Lan xoay lên xe ngựa.

 

Mọi ở phía chắp tay tiễn đưa, Vong Trần đáp lễ, liền thúc ngựa rời .

 

“Ta coi như mở mang tầm mắt, ngờ Sơn trưởng dáng vẻ tiên nhân như !” Nhìn chiếc xe ngựa dần khuất xa, thôn trưởng lẩm bẩm.

 

Hắn ban đầu còn tưởng là một lão già…

 

Những khác đều cúi đầu mỉm .

 

Thôn trưởng như họ cũng hề thấy bất ngờ, dù thì suy nghĩ ban đầu của họ cũng khác gì thôn trưởng.

 

“Đi thôi, chúng tiếp tục về ăn cơm!” Lâm Hữu Tài chủ động mời.

 

Những đến tiễn đưa ngoài ở bàn chính , còn Lâm Thành Đức và các học t.ử khác, thấy các trưởng bối về, cũng gọi bạn bè của về sân.

 

Bảo Châu chiếc xe ngựa gần đến miệng cốc, lúc mới để mặc cha ôm về sân.

 

Nàng kỳ thực ít nhiều cũng đoán , Mạc Vân Lan lẽ cảm thấy y mặt ở đây, những sẽ quá câu nệ, nên mới cố ý rời .

 

“Cha, Thần tiên ca ca đến, chúng mở một bàn riêng ở hậu viện ?” Bảo Châu ghé tai cha Lâm khẽ nhỏ.

 

Lâm Vĩnh Thuận bước chân khựng , trong lòng càng chua xót hơn, ậm ừ một tiếng.

 

mà, “Con gái , Sơn trưởng nhỏ hơn tam thúc của con bao nhiêu tuổi, con nên đổi cách xưng hô ?”

 

Theo như , vị Sơn trưởng hơn hai mươi tuổi , cái tuổi của , con trai cả còn lớn hơn Bảo Châu bây giờ, đây là vì kết hôn muộn.

 

Bảo Châu quả quyết lắc đầu: “Không !”

 

Còn về lý do tại ư, ừm, Thần tiên thúc thúc bằng Thần tiên ca ca?

 

Thúc thúc gì đó chỉ hợp dùng cho những lão thúc trung niên béo ú, dùng cho Sơn trưởng thì hề xứng chút nào.

 

[Vong Trần: Ta trung niên? Ta béo ú?]

 

[Bảo Châu: … Ờ]

 

Hơn nữa kiếp nàng dù cũng gần ba mươi, Sơn trưởng mặt nàng chẳng là một tiểu ca ca ?

 

[Ninh : Kiếp con vẫn chỉ là một hài t.ử b.ú sữa!]

 

[Bảo Châu: Ta tâm lý thành thục!]

 

Sau khi chủ tớ Mạc Vân Lan rời , trong sân càng trở nên náo nhiệt.

 

Những tên tiểu t.ử nghịch ngợm đó còn rụt rè, bắt đầu thả lỏng bản .

 

Một bữa cơm trưa ăn hết gần hai canh giờ.

 

Không nghi ngờ gì, các lão gia t.ử đều say túy lúy.

 

Ngay cả Hàn T.ử Khiên và Lâm Vĩnh Xương cũng vì ham rượu mà đưa phòng nghỉ ngơi.

Mèo Dịch Truyện

 

Các phu nhân giúp dọn dẹp bát đũa và bàn ghế, lấy Bảo Châu đầu, một đám tiểu gia hỏa đều đến bãi đất hoang khai khẩn chơi đùa.

 

Đến khi lớn phát hiện thì, trừ đứa bé b.ú sữa Tiểu Bát , trong sân còn một đứa trẻ nào.

 

May mắn là Lâm Thành Đức và mấy đứa trẻ lớn, cùng các tiểu tư của Chu Thời An đều theo, nên cũng cần lo lắng gì về an .

 

 

Loading...