Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 157: ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:21:49
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyết Cầu về
Huống hồ, nàng cảm thấy, dù hiểu rõ, học , nhưng vận dụng thành thạo thì cũng là việc thể trong thời gian ngắn.
Cứ như việc sách, chuyện còn xem thiên phú, nếu tại cùng một thầy giáo dạy dỗ mà tài năng xuất chúng, gỗ mục thể điêu khắc chứ.
Đây cũng là nguyên nhân nàng đột nhiên đổi suy nghĩ.
Tam thẩm của nàng còn thiên phú một là hiểu ngay đó.
Sau khi dạo một vòng ở thành Đông, họ đến thành Nam.
Trong thời gian đó cũng xem vài tiệm vải và tiệm y phục may sẵn, mục đích đương nhiên để mua đồ, mà là để hiểu rõ giá cả các loại thêu thùa.
Khi trở thành Tây, là giờ Thân .
Từ xa, Lâm Vĩnh Thuận thấy môi giới Lưu từ thư quán bước .
Vừa vặn đối phương cũng ngẩng đầu.
Bốn mắt , môi giới Lưu trong mắt sáng lên, bước nhanh tới đón.
“Lâm , các vị cuối cùng cũng trở về !” Người môi giới Lưu dừng cách xe ngựa xa, tươi .
Lâm lão thái , vén rèm xe lên chào một tiếng.
Thấy vẻ mặt của , nhà họ Lâm đều đoán , chuyện căn nhà hẳn thành công .
Quả nhiên ngoài dự đoán, môi giới Lưu câu tiếp theo chính là mời họ trở về căn nhà đó để chuyện.
Trong sân, môi giới Lưu tránh khỏi việc kể lể một phen giúp họ thuyết phục đối phương , thật giả bất luận, nhưng chuyện thành, nhà họ Lâm tự nhiên cảm kích một phen.
Tiếp theo liền là tiền trao cháo múc.
Sau đó Lâm Vĩnh Thuận liền đ.á.n.h xe ngựa, cùng môi giới nha môn đổi khế ước nhà .
“Dê, nãi nãi, nương , tam thẩm, nhà chúng nhà !” Trong sân, Bảo Châu vui mừng vỗ tay.
Tuy rằng căn nhà lớn, nhưng Tam thúc và các ca ca học hành sẽ càng tiện lợi hơn.
Ba bà và dâu tự nhiên cũng vô cùng vui mừng, các nàng bán túi đeo cũng tiện lợi hơn.
Tranh thủ lúc thời gian còn sớm, ba dọn dẹp một lượt trong phòng, Bảo Châu cũng theo góp vui.
Đợi đến khi Lâm Vĩnh Thuận trở về, trong phòng dọn dẹp gần xong .
“Nếu dùng căn nhà để bán túi đeo, ngày mai sẽ gọi cha đến xem, chúng sẽ dọn dẹp thêm chút, lắp vài cái giá.”
Lâm lão thái gật đầu, “Chuyện là chắc chắn , thuê cũ bán điểm tâm sáng, bên trong còn dọn dẹp kỹ lưỡng một chút mới !”
Thời gian cũng gần tới, mấy dọn dẹp một chút, khóa cửa, đến cổng học viện đón .
Trở về nhà , Lâm Hữu Tài và những khác tìm thấy nhà, Bảo Châu còn trực tiếp mua , ngoài vui mừng , chút cảm khái.
Nếu Bảo Châu, đến tất cả những gì đang hiện tại, chỉ sợ còn sống cũng khó mà .
Lâm Vĩnh Hưng lập tức : “Tiểu Thất, nhị thúc ngày mai sẽ săn trong núi, bán tiền để dành của hồi môn cho Tiểu Thất của chúng .”
Lời , Lâm Vĩnh Thuận vui : “Đi , bậy bạ gì đó, Tiểu Thất mới lớn chừng nào!”
Con gái nhà mới gả , nghĩ đến con gái bảo bối nhà gả nhà khác, cả Lâm Vĩnh Thuận đều .
Sau bữa tối, Lâm Vĩnh Thuận cũng hỏi Bảo Châu, với cha một tiếng, liền ôm con gái về phòng.
Trong phòng, Vương Quế Hương đang bận quần áo cho con gái, Lâm Vĩnh Thuận thì xổm mặt con gái, thôi.
Bảo Châu thấy chút kỳ lạ, nghiêng đầu, non nớt hỏi: “Cha, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-157.html.]
Vương Quế Hương cũng sang, nhíu mày hỏi: “Đêm qua lúc ăn cơm nàng đúng , chuyện gì ?”
Lâm Vĩnh Thuận mím môi, cuối cùng cũng mở lời: “Nữ nhi , cha chuyện bàn bạc với con ?”
Bảo Châu nghi hoặc gật đầu.
Lâm Vĩnh Thuận gãi đầu, chút thấp thỏm Bảo Châu, hít sâu một , trịnh trọng : “Cái , nữ nhi , con lớn , thể đừng gả cho ai ?”
“Phụt!” Bảo Châu còn , Vương Quế Hương nhịn mà bật : “Tướng công, ngốc ? Tiểu Thất mới lớn chừng nào? Còn đầy một tuổi!”
Bây giờ lo lắng chuyện , e là còn nhiều chuyện sầu đây.
Lâm Vĩnh Thuận để ý đến thê tử, vẫn chăm chú Bảo Châu: “Nữ nhi, cha sẽ tích góp thật nhiều tiền, đến lúc đó đều để cho con, chúng gả chồng ? Cha cho con nha, mấy tên tiểu t.ử thối bên ngoài đứa nào lành gì … bla bla…”
Lúc , Lâm Vĩnh Thuận như ma ám, trong đầu nghĩ đến cảnh Bảo Châu nếu gả về nhà khác, phu quân và bà chồng ức hiếp.
Càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng thấy con gái gả chồng là nhất.
Cũng trách vội vàng, nếu nữ nhi là đứa trẻ bình thường, cũng sẽ đến nỗi như . nữ nhi cái gì cũng hiểu, chẳng mấy hôm còn đòi xem “thần tiên” sơn trưởng ? Lỡ một ngày nào đó tên tiểu t.ử đạo mạo hợm hĩnh nào lừa gạt thì ?
[Ninh Ma: Chàng cứ yên tâm , con gái lừa khác là may đó!]
Bảo Châu chút ngây , đến việc nàng căn bản từng nghĩ tới chuyện . như nương nàng , nàng bây giờ còn đầy một tuổi mà!
Vừa buồn , trong lòng dâng lên chút ấm áp.
Có lẽ đây là bệnh chung của những cha thương yêu con gái chăng!
Kiếp , phụ nàng dường như cũng từng nỗi lo tương tự, khi nàng còn học cấp hai phụ rằng con rể gì đó chính là một tên trộm, đóa hoa kiều diễm nâng niu chăm sóc lớn lên, mà lúc để ý liền ôm cả chậu mất.
Những năm cảnh sát chìm, đôi khi nàng còn nghĩ, liệu tổ chức trong lòng phụ lẽ cũng tương tự như một tên trộm ?
Nghĩ đến kiếp , ánh mắt Bảo Châu chút phiêu đãng.
Lâm Vĩnh Thuận thấy hiểu lầm: “Nữ nhi… cha cũng là nhất định cho con gả chồng, ý của cha là, là… là… chúng chiêu tế (tuyển rể) thì ? , đúng , chiêu tế! Như …”
“Cha!” Bảo Châu hồn, dở dở ngắt lời tự lẩm bẩm của Lâm cha.
“Cha , nương đúng mà, con tháng mới tròn một tuổi thôi!” Tư tưởng của cha lão là quá vượt thời đại …
Mèo Dịch Truyện
Lâm Vĩnh Thuận ngượng ngùng: “Cha , cha là sợ con một ngày nào đó khác ức h.i.ế.p ?”
Bảo Châu bất lực thở dài, đang định gì đó, sắc mặt nàng đột nhiên khựng , liền đầy kinh ngạc ngoài cửa sổ.
“Cha, mau mở cửa sổ, Tuyết Cầu về !”
Lâm Vĩnh Thuận vẫn còn đang chờ nữ nhi trả lời, thấy lời nửa ngày hồn.
Vẫn là Vương Quế Hương tiến lên, kéo cửa sổ .
Khoảnh khắc cửa sổ kéo , một bóng trắng vụt qua, cuối cùng vững vàng rơi lòng Bảo Châu.
“Tuyết Cầu, , tìm ?” Bảo Châu lúc còn bận tâm đến chuyện khác, tâm thần đều cục lông nhỏ trong lòng thu hút.
“Tô Tô, nàng xem , đây là gì!” Trong đầu Bảo Châu vang lên tiếng đáp lời của Tuyết Cầu, ngay đó, trong miệng nó xuất hiện một khối đá xanh biếc trong suốt như pha lê.
“Oa, đây chính là ngọc tinh mà ngươi tìm ? Đẹp quá! Đây là loại băng chủng cao cấp trong truyền thuyết ?” Bảo Châu lấy khối bảo thạch đó khỏi miệng Tuyết Cầu, trong mắt nàng lúc chỉ còn khối “ngọc thạch” .
Tuyết Cầu ngây .
Sao nó quên mất, chủ nhân bây giờ căn bản linh thạch là gì cả.
Linh thạch chia thành ngũ hành, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ lượt tương ứng với màu vàng kim, xanh lam, xanh lục, đỏ, vàng, linh khí chứa càng nhiều thì màu sắc càng đậm.
Khối linh thạch màu xanh lục là thuộc tính Mộc mà nó chọn , nếu gì bất ngờ, Bảo Châu vẫn là Mộc linh căn, vật phụ trợ , nàng tu luyện cũng sẽ nhanh hơn.