Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 138: Tái tiến huyện thành ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:21:04
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để cảm tạ sự yêu thương của các ca ca, Bảo Châu theo ông nội, bà nội về phòng , liền biểu diễn cho hai lão nhân một màn dùng Chu quả trải giường.

 

Còn về tại theo cha về?

 

Bảo Châu , nàng là một chiếc áo bông nhỏ tri kỷ, nay điều kiện , nàng sẽ quấy rầy cha ân ái nữa.

 

Và Bảo Châu cũng dự định từ hôm nay trở , sẽ thực sự cai sữa cho .

 

Nhìn thấy con gái tủm tỉm cha chồng đưa về phòng, Vương Quế Hương đột nhiên cảm thấy trong lòng chút chua xót.

 

Chỉ tiếc là chút chua xót nhanh trượng phu cắt ngang.

 

Đối với việc cha đưa con gái , Lâm Vĩnh Thuận vô cùng vui vẻ. Cũng thương yêu con gái, chỉ là ăn chay gần hai năm nay , … khai trương.

 

Ba ôm lấy thê t.ử của về phòng.

 

Còn về nhi t.ử thì ? Chẳng ca ca !

 

Trong phòng của hai lão nhân, vợ chồng Lâm Hữu Tài tiểu phì tôn nữ giữa một đống Chu quả đầy giường, nhất thời dở dở .

 

“Gia, nải, thất!” Bảo Châu giữa giường, bàn tay nhỏ bé vung lên, vẻ mặt hào khí.

 

Vậy là , nàng cuối cùng cũng thể giúp cả nhà đạt tự do về hoa quả.

 

Mèo Dịch Truyện

Ngày ăn một quả, còn đợi thời cơ, nếu thì chỉ thể tự ăn trong gian, nhưng một ăn thơm ngon bằng cả nhà cùng ăn.

 

“Ôi chao, cục cưng của , con lấy nhiều thế , mau cất !” Lâm lão thái nuốt nước miếng, vội vàng khuyên.

 

Chao ôi, đầy giường tiên quả, cả căn phòng đều tràn ngập hương trái cây.

 

“Nải, trang, liếu gia thất!” Bảo Châu lắc đầu giọng non nớt, nghĩ nghĩ bổ sung thêm một câu, “Đa thất, tâm thể áo (Ăn nhiều, thể khỏe)!”

 

Lâm Hữu Tài hồn, ấp úng : “Lão… lão bà tử, mau cất ! Lát nữa từ từ lấy , cứ là lão đại mua về.”

 

Đừng để mấy thằng nhóc nghịch ngợm phát hiện.

 

Mấy thằng nhóc nhà họ, cái bụng cứ như cái động đáy, những quả dứa mua , nếu lão thê cằn nhằn giữ , e rằng ngay ngày đó hết sạch .

 

Lâm lão thái vui trừng mắt lão đầu t.ử nhà một cái, “Vậy ông còn mau lấy cái giỏ!”

 

Lâm Hữu Tài lời .

 

Một nén nhang , ba ông cháu mỗi ôm một trái Chu quả, mặt là hai cái giỏ chất đầy ắp.

 

“Bảo , là cất bớt ? Cái nhiều quá, để ngoài sợ lát nữa hư mất!”

 

Bảo Châu hớp một ngụm nước bọt, lắc đầu , “Nải, ca ca, đa thất!”

 

Đây là linh quả, ngoài việc cho thể, linh khí còn thể khai trí, các ca ca đối với nàng, nàng tự nhiên báo đáp một hai.

 

Lâm lão thái tiểu nha đầu mập mạp ôm Chu quả c.ắ.n đến nước miếng chảy ròng ròng, trong lòng mềm nhũn chịu nổi, nhưng vẫn : “Bảo nhi ngốc của bà nội, bây giờ đang ở trong nhà chúng , quả để chỗ con, lúc nào ăn cũng thể lấy, cần để nhiều như ở bên ngoài. Nghe lời bà nội, cất một giỏ về, đợi giỏ ăn hết chúng lấy.”

 

Bảo Châu nghiêng đầu, nghĩ nghĩ cũng .

 

Nàng đúng là ngốc thật, bây giờ đang đường chạy nạn, cần tích trữ trái cây nữa.

 

“Được thôi!” Nói , nàng liền thu cả giỏ lẫn trái cây về.

 

“Thôi , chúng cũng nghỉ ngơi , mai còn ruộng.” Lâm Hữu Tài .

 

Hai ông cháu cùng gật đầu.

 

Đêm tĩnh lặng và mỹ diệu, ánh trăng xuyên qua tầng mây chiếu rọi xuống thung lũng, cả Ấn Nguyệt Cốc như khoác lên một lớp lụa bạc. Trong màn sương mờ ảo, dòng sông phía nam thung lũng lấp lánh sóng nước, tựa như một dải bạc đang trôi.

 

Trên cành cây, trong lòng đất, những mầm xanh mới đang lặng lẽ cựa . Giống như những tinh linh ánh trăng thức tỉnh, mang theo sự non nớt và kiên cường ban đầu của sự sống, tô điểm cho thung lũng mới mẻ vô vàn sắc màu hy vọng.

 

Thoáng chốc vài ngày trôi qua, một nửa đất hoang trong thung lũng khai hoang xong, đến lúc gieo hạt.

 

Ngày hôm đó, thôn trưởng cùng hơn mười thanh niên trai tráng trong thôn, chuẩn huyện nha báo cáo, tiện thể mang lương cứu tế và hạt giống về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-138-tai-tien-huyen-thanh.html.]

 

Sáu chiếc xe đồng loạt xuất phát, nhà Bảo Châu ngoài phụ t.ử Lâm Vĩnh Xương và Lâm Vĩnh Thuận, còn Bảo Châu theo.

 

Lâm Vĩnh Thuận tự đ.á.n.h xe ngựa, giao xe lừa cho cha của Tiểu Bát.

 

Trong xe ngựa, Bảo Châu đang khe khẽ thì thầm gì đó với tam thúc đại ca.

 

“Tiểu Thất, con đổi tất cả hạt giống?” Lâm Vĩnh Xương kinh ngạc hỏi.

 

Bảo Châu gật đầu, “Tam thúc, ố, lương !”

 

Trước đây khi bọn họ còn ở Cẩm Xuyên, nàng để cha nàng mua ít hạt giống, những ngày cả nhà nàng đều ăn loại do Tiên Tiên trồng . Còn những loại mua đó, đều để ở nhà vật nghi trang.

 

Nàng hỏi Tiên Tiên , lương thực trồng trong gian linh khí tẩm bổ, theo cách của kiếp , chính là cải tạo gen.

 

Dùng những hạt giống trồng lương thực, tuy bằng sản phẩm của gian, nhưng cả về năng suất lẫn hương vị đều sẽ hơn bên ngoài.

 

Hơn nữa mấy ngày nay nàng cứ quấn lấy Tuyết Cầu, Tuyết Cầu cuối cùng cũng đồng ý, đợi khi gieo hạt xong, nó sẽ bố trí một trận pháp tụ linh đơn giản trong Ấn Nguyệt Cốc.

 

Như , tất cả cây trồng trong thung lũng đều sẽ phát triển hơn bên ngoài.

 

Khụ khụ, nhưng đến lúc đó cũng tích cực nhổ cỏ một chút mới .

 

Ngoài , nàng để Tiên Tiên dùng những hạt quả còn sót khi ăn để ươm một ít cây Chu quả con. Lát nữa sẽ để cha nàng tìm cơ hội “mua” về, như , nhà họ ăn Chu quả sẽ càng quang minh chính đại hơn.

 

Ai bảo bốn tiểu ca ca miệng kín, vạn nhất ngày lỡ lời, khác phát giác điều gì thì .

 

Tiên Tiên cũng , những cây quả tuy ở phàm thế cũng thể sinh trưởng, chỉ là quả kết sẽ ít hơn, và linh khí.

 

Tuy nhiên hương vị sẽ ngon hơn một chút so với trái cây bình thường.

 

Đến lúc đó, dân làng lẽ còn thể dùng thứ bán lấy chút bạc để phụ thêm việc nhà!

 

Hơn nữa, Tiên Tiên , nàng nhất nên tìm một vài loại trái cây phàm trần, đem về gian cải tạo một chút, hương vị cũng sẽ ngon hơn bên ngoài ít.

 

“Được, sẽ nghĩ cách đặt hạt giống lương thực lên xe của chúng !” Lâm Vĩnh Xương gật đầu, suy nghĩ một chút hỏi thêm một câu: “Tiểu Thất, chuyện liệu ảnh hưởng gì đến con ?”

 

Lời nhắc nhở của lão nương, bọn họ đều ghi nhớ trong lòng, nếu những việc sẽ tổn hại phúc khí của Bảo Châu, bọn họ nhất định thể !

 

Bảo Châu trong lòng ấm áp, mỉm lắc đầu, “Không !”

 

Nàng hỏi Tiên Tiên và Tuyết Cầu, Thiên Đạo chỉ cho phép bọn họ dùng thủ đoạn của tu sĩ hại phàm trần, nàng giúp hoặc cứu thì vẫn .

 

Điều khiến nàng hài lòng, bằng nàng còn tu luyện cái gì nữa? Trực tiếp hơn ?

 

Hai chú cháu đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, ảnh hưởng là !

 

Ấn Nguyệt Cốc cách huyện thành xa, xe ngựa một nén nhang là đến.

 

Sau khi huyện thành, Lâm Vĩnh Xương vài câu với Lâm Vĩnh Thuận, Bảo Châu liền thấy cha nàng chạy tìm thôn trưởng chia hành động, bọn họ mua hạt giống lương thực, để thôn trưởng bọn họ lĩnh lương thực cứu tế.

 

Bảo Châu lo lắng thôn trưởng bọn họ khác ức hiếp, líu lo vài câu với tam thúc, Lâm Vĩnh Xương gật đầu liền cùng thôn trưởng .

 

Sau đó, ba cha con liền rời khỏi , về phía tiệm lương thực.

 

Đến tiệm lương thực hỏi một câu, quả nhiên, vật giá ở Nam Dương quận quả thật cao hơn Cẩm Xuyên nhiều.

 

Lúc bọn họ mua gạo lứt ở Cẩm Xuyên mười văn, ở đây là mười ba văn. Hạt giống lương thực thì càng đắt hơn!

 

Thôn trưởng sớm tính toán kỹ lượng, bọn họ chỉ cần mua là .

 

Nam Dương giống phương Tây Bắc, chủ yếu trồng lúa nước và bắp.

 

Hiện tại trong cốc đại khái hai trăm mẫu đất, ruộng chiếm một phần ba.

 

Mặc dù lúc khai khẩn khá mệt, nhưng phát hiện, những mảnh đất cũng xem như màu mỡ, nghĩ đến lúc đó sản lượng cũng sẽ quá thấp.

 

Bảo Châu đổi hạt giống một chút, sản lượng lẽ còn cao hơn.

 

 

Loading...