Phụ vương, mở cửa! Bản quận chúa báo đời xong về nè! - Chương 42: Tiểu hoàng tôn bám đuôi Diệp Quỳnh
Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:27:44
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Quỳnh vỗ vai tứ công chúa: "Thôi , bớt lo chuyện bao đồng hộ cái. Xuân Phong Lâu ngày mai khai trương , tỷ còn tâm trí mà đấy nghĩ về chuyện của Đức phi? Tỷ là nhị đông gia của lầu đấy, thể lười biếng như thế?"
Tứ công chúa nhắc nhở, lập tức hồn vía đều bay về Xuân Phong Lâu.
"Thế thì mau xuất cung thôi!"
Nàng còn đến Xuân Phong Lâu xem tên Tạ Hoài Chu chịu chăm chỉ kịch bản nữa. Đi mấy bước, nàng đầu thấy tiểu hoàng tôn vẫn đang xổm đất mút kẹo mút, chút lo lắng nếu bọn họ , đám Diệp Mặc Trầm tới bắt nạt đứa nhỏ .
"Thế thằng nhóc tính ?"
"Tống về tẩm cung Hoàng hậu nương nương ." Diệp Quỳnh xong, xách tiểu hoàng tôn, nghênh ngang về phía tẩm cung Hoàng hậu.
Dù tại bên cạnh Diệp Mặc Hiên chẳng lấy một cung nữ thái giám nào theo hầu, nhưng chuyện cung đình sâu như biển, nàng chẳng quản nhiều, quản càng nhiều thì "bay màu" càng nhanh.
Kết quả là tới cửa đụng ngay Hoàng hậu nương nương đang chuẩn tìm con trai.
Diệp Quỳnh vốn định giao cho Hoàng hậu xong là chuồn lẹ xuất cung, ai dè tiểu hoàng tôn cứ túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo nàng chịu buông.
Diệp · hoang mang · Quỳnh: "???"
Cái gì đây, định ăn vạ gì?
Nàng định gỡ bàn tay nhỏ xíu đang bấu víu , tiểu hoàng tôn thấy thế, tay cũng vội vàng xông tới, từ một tay thành hai tay ôm khư khư lấy tay áo Diệp Quỳnh.
Diệp Quỳnh gỡ tay nhỏ giọng đe dọa: "Buông mau, đưa ngươi về tận nhà , đừng mà đằng chân lân đằng đầu nhé!"
Tiểu hoàng tôn , tay càng nắm c.h.ặ.t hơn, đôi mắt to tròn chớp chớp, đáng thương tả nổi.
Diệp Quỳnh dáng vẻ , bỗng nhớ tới em họ ở hiện đại. Cô bé lúc nhỏ cũng giống hệt tiểu hoàng tôn , chẳng chịu năng gì, cứ khác bằng ánh mắt tội nghiệp, cả nhà cứ tưởng tự kỷ. Sau chả hiểu kiểu gì, từ một đứa im thin thít biến thành một "máy " xuyên lục địa, khiến gia đình nghi ngờ vị sĩ năm xưa là đồ lang băm.
Diệp Quỳnh hiếm khi mủi lòng, thương lượng: "Thế , cho ngươi thêm một que kẹo mút nữa, ngươi thả tay ?"
Tiểu hoàng tôn lắc đầu. Cậu cần kẹo, chỉ theo tỷ tỷ, bái Hoạt Phật Tế Công sư phụ thôi.
Hoàng hậu đang định tìm cháu, thấy cảnh tôn nhi đầy vẻ ỷ mà túm lấy tay áo Chiêu Dương, trong lòng kinh ngạc xúc động. Bà ngờ Hiên nhi cũng lúc bộc lộ cảm xúc như bình thường thế .
Hoàng hậu kiềm khóe môi cong lên: "Chiêu Dương, đứa nhỏ ... con là đầu tiên nó chịu tiếp xúc đấy."
Diệp Quỳnh: Cái lời thoại quen thuộc , hình như ở thì .
Nó nàng nhớ tới mấy câu thoại kinh điển của quản gia trong tiểu thuyết tổng tài bá đạo: "Chưa bao giờ thấy thiếu gia để ý đến một phụ nữ như ", là "Cô là phụ nữ đầu tiên thiếu gia dẫn về".
Diệp Quỳnh nhịn nổi hết cả da gà da vịt.
Tứ công chúa thấy cảnh "lớn bé đọ sức" với cái tay áo liền hiến kế: "Hay là ngươi mang nó về phủ Đoan Vương , hiếm khi tiểu hoàng tôn quấn thế ."
Hoàng hậu xong, vẻ mặt mong chờ nắm lấy tay Diệp Quỳnh: "Chiêu Dương, nếu Hiên nhi thích con như , là... con mang nó về phủ Đoan Vương chơi vài ngày?"
Biết theo Chiêu Dương, cái bệnh của Hiên nhi khỏi thì .
Diệp Quỳnh lắc đầu nguầy nguậy: "Hoàng bá mẫu, con chăm trẻ con , vả con bận lắm..."
Nàng "bảo mẫu" nhé.
Hoàng hậu đợi Diệp Quỳnh hết, phất tay hiệu cho ma ma khiêng một hòm châu báu: "Chiêu Dương, đây là chút tâm ý của hoàng bá mẫu..."
Diệp Quỳnh: Người lấy cái để thử thách cán bộ đấy ?
Cánh tay nàng mất kiểm soát mà sờ lên hòm châu báu.
"Tuy bận thật, nhưng của phủ Đoan Vương chúng con vốn tỉ mỉ, nhất định sẽ chăm sóc tiểu hoàng tôn chu đáo nhất thể!"
Hoàng hậu thì mừng rỡ quá đỗi, lực nắm tay Diệp Quỳnh cũng tăng thêm mấy phần: "Tốt, , ! Ta Chiêu Dương nhà là đứa trẻ lương thiện nhất mà."
Nói xong, bà sang hầu: "Mau, truyền lệnh xuống, thu dọn quần áo đồ dùng của tiểu hoàng tôn, chọn mấy thị vệ võ nghệ cao cường, lát nữa đưa sang phủ Đoan Vương."
Diệp Quỳnh bắt đầu thấy hối hận vì tham cái hòm châu báu , nhỡ tiểu hoàng tôn mệnh hệ gì, nàng gánh nổi .
"Cái đó... Hoàng bá mẫu, phủ Đoan Vương an bằng trong cung , là cứ để tiểu hoàng tôn ở cung ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-42-tieu-hoang-ton-bam-duoi-diep-quynh.html.]
Hoàng hậu chẳng mảy may lo lắng: "Con cứ yên tâm, sẽ phái thị vệ giỏi theo, an của Hiên nhi, con lo. Cứ để nó ở chỗ con mấy ngày, vài hôm nữa sẽ đón về."
Diệp Quỳnh thấy chỉ ở mấy ngày, lập tức thở phào. Phí trú ngụ mấy ngày mà cả hòm châu báu, vụ ăn hời đấy chứ!
Diệp Quỳnh cáo biệt Hoàng hậu, xách tiểu hoàng tôn định xuất cung. Nghĩ đến chuyện Xuân Phong Lâu khai trương ngày mai, nàng bèn rẽ hướng tới Ngự thư phòng.
Hoàng đế thấy đứa cháu mà tìm mãi giờ mặt, mí mắt giật giật, dự cảm lành. Quả nhiên, Diệp Quỳnh lên tiếng:
"Hoàng bá phụ, hoàng tôn của sắp sang nhà con ở vài ngày đấy."
Hoàng đế tin nổi, đứa nhỏ nhút nhát đang túm lấy tay áo Chiêu Dương, mặt đầy thắc mắc: "Con dọa nạt nó ?"
Chẳng nó cũng thèm để ý ai ? Ngay cả hoàng gia gia là ông đây nó còn chả thèm , thế mà giờ dính c.h.ặ.t lấy con bé Chiêu Dương .
Diệp Quỳnh đen mặt: "Con mà thèm dọa nó á? Con là loại đấy ?"
Nàng mặt Hoàng đế, cố gỡ bàn tay đang nắm áo , nhưng càng gỡ, đứa nhỏ càng nắm c.h.ặ.t.
"Hoàng bá phụ thấy , tôn t.ử cứ ăn vạ con đấy!"
Hoàng đế thấy lạ, cứ ngỡ bệnh tự kỷ của Hiên nhi chuyển biến , vội vàng gọi mấy tiếng. Khổ nỗi Diệp Mặc Hiên vẫn chìm đắm trong thế giới riêng, coi như thấy gì.
Hoàng đế sượng trân một giây, nhưng nhanh ch.óng niềm vui khỏa lấp. Ông cũng nghĩ giống Hoàng hậu, đứa nhỏ thích Chiêu Dương, theo nó khỏi bệnh.
Thế là Hoàng đế đổi giọng ngay: "Chiêu Dương , nếu nó thích con như thế, thì cứ để nó sang phủ Đoan Vương ở vài ngày ."
Diệp Quỳnh xòe tay: "Con nuôi tôn t.ử hộ , trả thù lao chứ."
Hoàng đế: "Người một nhà cả, thù lao thù lủng cái gì."
"Huynh ruột còn tính toán sòng phẳng, huống hồ con bận lắm, lấy thời gian trông trẻ hộ ."
Hoàng đế nghiến răng: "Phủ Đoan Vương thiếu ăn thiếu mặc của con chắc?"
Cái con bé , giờ mở miệng là tiền thế nhỉ.
Diệp Quỳnh thở dài: "Hoàng bá phụ, chủ gia đình nên gạo quế củi quế nó đắt thế nào . Con là trụ cột gia đình đấy, nuôi cả phủ Đoan Vương, chống đỡ Xuân Phong Lâu, con nghèo rớt mồng tơi đây ."
Tứ công chúa thấy Diệp Quỳnh đang đòi tiền, vội huých nhẹ một cái, thì thầm: "Ngày mai lầu khai trương, là bảo phụ hoàng ban cho cái biển hiệu?"
Có lý!
Diệp Quỳnh đổi giọng ngay, nịnh nọt: "Hoàng bá phụ trả thù lao cũng . Ngày mai Xuân Phong Lâu khai trương, ban cho con cái biển hiệu để chúc mừng !"
Tứ công chúa phụ họa: "Phụ hoàng, biển hiệu ban, ăn chắc chắn sẽ phát đạt. Nhi thần kiếm tiền sẽ hiếu kính phụ hoàng ngay!"
Hoàng đế cũng phong phanh hai đứa đang nghịch ngợm cái thanh lâu , nhưng giờ đổi thành hí lâu .
Ông liền trêu chọc: "Hay thế , trẫm ban biển hiệu cho, tiền kiếm chia trẫm một nửa?"
"Không đời nào!"
"Người mơ !"
Hai đồng thanh hét lên. Viết mấy chữ mà đòi chia nửa tiền, bệ hạ tham quá đấy.
Hoàng đế: Hai cái đứa nghịch t.ử ! Hiếu kính chút tiền cho trẫm mà gì phản ứng dữ ?
Diệp Quỳnh Hoàng đế bằng ánh mắt khiển trách: "Hoàng bá phụ, con và hoàng tỷ thức khuya dậy sớm, sớm về khuya, vất vả lắm mới mở cái tiệm, định trấn lột hai đứa nhỏ đáng thương chúng con ?"
Tứ công chúa gật đầu lia lịa: " đấy phụ hoàng, quá đáng lắm! Không giúp thì thôi còn nhòm ngó tài sản của nhi thần!"
Diệp Quỳnh mếu máo hát: "Cải xanh non... ngoài đồng vàng...!"
Tứ công chúa hát, nhưng học theo cực nhanh, cũng gào lên: "Cải xanh non... ngoài đồng vàng...!"
Diệp Quỳnh: "Mất ... theo cha thôi... đời lạnh lẽo...!"
Tứ công chúa: "Mất..." Nàng bỗng khựng , lườm Diệp Quỳnh một cái, suýt nữa thì con bé dẫn lùm.