Bên ngoài phủ nha, một lão già dơ dáy, tay cầm cây dù rách dắt theo một đứa bé và một tiểu ăn mày lem luốc, chậm rãi tách đám đông, báo với sai dịch từng bước bên trong.
Người già gầy gò, tóc tai rối bù, cằm lưa thưa vài sợi râu vàng hoe, áo đen cũ nát, dáng vẻ hèn mọn. Trong tay ông dắt theo một hài t.ử, lập tức khiến đường xôn xao ngó.
Trong kinh thành, thanh niên tuấn mỹ vốn chẳng hiếm, nhưng đến cả Lâu Hoài Tỷ – vẫn ca tụng là phong hoa tuyệt đại – so với thiếu niên mắt cũng chẳng qua chỉ là đóa phù dung nơi trần thế. Dù đến thì cũng vẫn là nhan sắc nhân gian.
Còn thiếu niên , lặng giữa đường, chẳng mở miệng, chẳng quanh, như núi cao phủ một tầng tuyết mới, như bóng sương lạnh nơi hồ nước mùa đông, tựa áng mây phiêu dật trong trời giá buốt. Cảm giác khiến hoài nghi: vốn thuộc về cõi đời , nhân gian dường như cũng chẳng liên quan gì đến .
Tạ phu nhân thiếu niên, đôi mắt đỏ hoe, yêu hận đan xen, nước mắt rơi lã chã nền đất.
Còn Tạ Tri Thanh thì khiếp sợ đến rùng . Người trải đủ sóng gió quan trường như ông , mà giờ phút giống như giữa ban ngày trông thấy ác quỷ. Ông lảo đảo lùi hẳn một bước, đối diện với ánh mắt đầy ác ý và nụ lạnh của Tạ phu nhân, kinh hoảng lắp bắp:
“Ngươi… …”
Vệ Phồn khiếp sợ thán phục dung mạo tuyệt mỹ của thiếu niên , càng kinh ngạc hơn khi nhận lão già:
“Giả ?”
Trong lòng nàng đầy rẫy nghi hoặc, nên nghĩ , chỉ đành sang Lâu Hoài Tỷ.
Lâu Hoài Tỷ thì c.ắ.n răng, trong lòng rõ ràng. Hắn vốn chẳng thích lo việc chính sự, nhưng ngu. Vừa thấy Giả xuất hiện, lập tức hiểu rơi bẫy của khác.
Giả nhe hàm răng vàng khè, với Vệ Phồn và Lâu Hoài Tỷ. Đôi mắt nhỏ ti hí vùi trong nếp nhăn, hèn hạ quái dị, khiến khỏi rùng .
Hắn cẩn thận gập dù, cùng tiểu ăn mày quỳ sấp xuống đất, hướng về phía ba vị quan lớn, khàn giọng hét to:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-the-hoan-kho/chuong-27-1.html.]
“Thảo dân Giả Bố khấu kiến ba vị thanh thiên! Đại nhân ở , xin nhận ba lạy của thảo dân!”
Phủ doãn đưa mắt khỏi bóng dáng thiếu niên tuấn dị thường, chằm chằm Giả Bố đang phủ phục đất, giọng lạnh lùng:
“Giả Bố… giả thật? Cớ chỗ nào cũng ngươi? Lừa dối , chuyện Tạ gia rốt cuộc quan hệ gì với ngươi?”
Giả Bố chống hai tay gầy gò, khom dậy, nở nụ lấy lòng:
“Đại nhân oan uổng. Tiểu nhân sớm hối cải mới, giữ phép tắc, chẳng dám sai lầm nửa bước. Đến bạc nhặt cũng chờ nhận. Tiểu nhân tuyệt dám lừa gạt ai. Với vụ án Tạ gia, tiểu nhân chỉ vì từng chịu ơn Tạ phu nhân, hôm nay nàng nhờ vả nên mới đưa tới nhân chứng, cùng vật chứng.”
“Vật chứng? Nhân chứng?”
Đại Lý Tự khanh lạnh lùng chằm chằm thiếu niên . Tóc trắng, mắt đỏ, dung mạo tuấn mỹ dị thường. Ông sang Tạ phu nhân:
“Tạ phu nhân, năm đó ngươi vẫn luôn tìm kiếm đứa trẻ bỏ rơi?”
Tạ phu nhân sắc mặt tái nhợt, gật đầu:
“ . Năm đó Tạ lão phu nhân vứt bỏ, khổ sở tìm mãi chẳng thấy. Khi nghĩ lẽ là ý trời, đứa bé nghiệt chủng vốn nên tồn tại, c.h.ế.t cũng coi như sớm đầu thai, khi còn may mắn hơn. Nào ngờ…”
Giả tiếp lời:
“Tạ phu nhân vốn là nhân hậu. Năm xưa tiểu nhân gây họa, đ.á.n.h gần c.h.ế.t, vứt bên vệ đường. Chính Tạ phu nhân ngang qua, động lòng thương xót, gọi đưa y quán, còn trả cả tiền t.h.u.ố.c. Nhờ đó tiểu nhân mới nhặt mạng. Tạ ngự sử ngoài mặt ca tụng là lòng từ thiện, ban ơn cho vô , nhưng với tiểu nhân thì chính Tạ phu nhân mới là ân nhân thật sự. Bao năm nay, tiểu nhân luôn ghi nhớ, thường lén quan sát Tạ gia. Một , thấy Tạ lão phu nhân cùng lão bộc dáng vẻ khả nghi, thường lén lút đến chỗ vắng, tiểu nhân liền bảo đứa nhỏ ăn mày bám theo.”
Tiểu ăn mày run rẩy lên tiếng:
“Tiểu… tiểu chính là đứa trẻ đó. Lúc con lén theo, tận mắt thấy Tạ lão phu nhân và lão bộc dường như bỏ thứ gì đó ở góc ngõ, khi rời còn phủ đất che kín. Đợi họ , con mới gần xem… ai ngờ, suýt nữa thì dọa c.h.ế.t khiếp. Bên trong chính là một hài nhi trắng muốt, ném bỏ ở đó…”