Phu Thê Hoàn Khố - Chương 23.1

Cập nhật lúc: 2026-03-29 08:53:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Giản mất sớm là nỗi thương tâm của Vệ gia, ai chạm tới, bởi chỉ cần nhắc đến thấy đau. Quốc phu nhân bỗng nhiên nhắc , Hứa thị cùng Vu thị sắc mặt đều thoáng u buồn, Vệ Nhứ hốc mắt đỏ hoe, còn Vệ Phồn thì nhẹ nhàng nhét vạt áo của tay Vệ Nhứ.

“A Nhứ, đây.” Quốc phu nhân ngoắc gọi, đưa khăn thấm nước mắt cho nàng, thở dài:

“Đều là chuyện cũ cả .”

Vệ Nhứ nghẹn ngào gật đầu, do dự một lát, cuối cùng cũng nhào lòng Quốc phu nhân.

Vệ Phồn cùng các tỷ lặng im, chỉ lắng bà kể:

“Khi đó, đại lang hãy còn nhỏ, mà Minh Hiếu vương đang độ hăng hái... Tạ Tri Thanh lúc quan chức, chỉ ở kinh thành nhờ đức hạnh mà nổi danh, mang dáng vẻ một ẩn sĩ cao nhân. Cơ gia vốn tự xưng thiên hạ chi chủ, của báu và nhân tài đều xem như của riêng. Thái t.ử Minh Hiếu vương tiếng Tạ Tri Thanh, trong lòng ý chiêu mộ, nhưng cũng e hư danh, bèn để Vệ Giản bái phỏng, xem thực hư thế nào.

Vệ Giản vì tỏ lòng kính trọng, đặc biệt ăn mặc chỉnh tề, hương xông thơm ngát, xa giá đường hoàng, lấy lễ danh sĩ trưởng bối mà đến. Ai ngờ đến nơi, Tạ Tri Thanh đang mặc áo vải ngắn, xắn quần, giày cỏ, lom khom trong sân trồng rau.

Vệ Giản đầu thấy, liền cảm thấy quả là phong thái danh sĩ. đến thứ hai thì thấy ông một tay cầm cái hốt rác tro bón rau, hỏi:

“Quý nhân mặc gấm vóc, bọc lấy túi da mà đến, chẳng vướng víu lắm ?”

Lời thốt , Vệ Giản lập tức thất vọng, chỉ mỉm , vái chào đáp:

“Đã là túi da, cần gì để ý áo trắng cẩm bào.”

Tạ Tri Thanh á khẩu đáp.

Vệ Giản trở về, tâu với Minh Hiếu vương:

“Tạ tựa như Khương Thái Công buông câu bên bờ, mưu là kẻ nguyện mắc câu. Chỉ là, ông chí của Thái Công, chẳng lòng Thái Công.”

Minh Hiếu vương chỉ , hỏi nữa. Làm hoàng t.ử, trong tay quá nhiều, thiếu nhân tài, huống chi Tạ Tri Thanh còn vẻ cố tình dáng. Nếu duyên vua – thần, ông cứ ở yên trong tiểu viện, cuốc đất trồng rau, chờ thời mà thôi.

việc truyền đến tai Cơ Cảnh Nguyên.

Cơ Cảnh Nguyên vốn là quân vương tính tình nhỏ nhen, thường ôm hận trong lòng. Hắn xong liền lấy lạ: Vệ Giản xưa nay tao nhã lễ độ, nay lời cay nghiệt đến ? Trong bụng thắc mắc, gọi Vệ Giản tới hỏi.

Lúc gặp, nhắc : “Ta một ngươi mặc áo trắng dạo phố, một thương hộ nhận lầm, tưởng là đồng môn binh sĩ, miễn cưỡng đưa cho ngươi một tấm thiệp mời dự tiệc. Ngươi chẳng những , còn cùng một bọn thương nhân uống đến ngà ngà. Thế thì nay đãi Tạ Tri Thanh, lấy áo trắng mà tiếp đãi?”

Vệ Giản chỉ đáp:

“Ông dường như ý phẫn thế.”

Cơ Cảnh Nguyên xong, sững , bật ha hả, chỉ tay Vệ Giản:

“Các ngươi, vẫn còn trẻ quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-the-hoan-kho/chuong-23-1.html.]

Chuyện cũng qua . Chẳng bao lâu , Tạ Tri Thanh hoàng đế vi hành, giả trang ngoài mà gặp, tiến cử nhập Ngự Sử đài.

Tạ Tri Thanh Ngự Sử đài thì như hạt đậu xanh trong nồi, ai đụng chạm. Việc gì cũng dám tấu, nào cũng dám trị. Bách quan trong triều đều tránh như hổ.

Người khó kết giao. Hôm nay ngươi mời uống rượu, chuyện trò vui vẻ, ngày mai thể tấu ngươi xa xỉ. Hôm nay xưng gọi , ngày mai thể c.ắ.n cho ngươi một miếng, xương cũng chừa. Cả triều ai cũng oán, chỉ lột da .

Tạ Tri Thanh chẳng màng. Trong kinh thích, quê quán cũng đoạn tuyệt, chẳng giữ mảy may quan niệm tông tộc. Kẻ bám thăng tiến, kịp thì tay .

Cuộc sống thanh bần, già và thê t.ử nghèo đều mặc váy vải cài trâm mận, tự tay dệt vải, trồng rau. Bổng lộc ông đem cứu tế dân nghèo, sửa cầu đắp đường. Bị giam ngục oan, ông cũng chẳng sợ, ăn cơm tù vẫn thấy ngon.

Ra tù, lưng còng, song đối với bách tính đến kêu oan, ông chỉ một câu:

“Làm quan là vì dân sinh, trăm gãy cũng thẳng, nguyện cho thiên hạ sông suối trong sạch, còn nhơ bẩn.”

Lời thật sự như tiếng ngọc rơi đất, ngân vang khắp nơi.

Bao năm qua, kẻ hại c.h.ế.t ông ngã rụi hết, ngay cả phần mộ Vệ Giản cùng Minh Hiếu vương cũng cỏ mọc xanh rì, mà Tạ Tri Thanh vẫn một thanh bào, ung dung trong triều.

Lần Tạ phu nhân cáo kiện, chẳng qua cũng chỉ là một trận gió nhẹ, ông thể bình yên vượt qua.

“Các ngươi đó.”

Quốc phu nhân thở dài, dặn dò Hứa thị:

“Bây giờ việc lôi kéo bao nhiêu ánh mắt. Đại lang còn ham chơi, ngươi mẫu nhớ quản cho c.h.ặ.t, chớ để nó chạy theo náo nhiệt, kẻo rước lấy thị phi, khiến chê .”

Hứa thị vội vàng dậy đáp:

“Con dâu nhớ kỹ, mấy ngày qua cho đại lang ngoài.”

Quốc phu nhân vẫn yên tâm. Con dâu vốn việc chu đáo, e rằng sơ sót, bèn gọi Quản ma ma:

“Không , để đích răn dạy. Đại lang ở nhà ? Gọi nó tới đây, chuyện.”

Hứa thị đang định xuống, vội vàng lên thưa:

“Bẩm bà mẫu, đại lang cùng hầu gia đều ở nhà. Hai cha con cùng bà mẫu đưa ‘Thập bát La Hán đồ’ đến Bảo Quốc tự .”

Nàng hớn hở, tự thấy trượng phu cùng nhi t.ử hiếu thuận, trong lòng đầy đắc ý.

Vu thị chỉ nghiêng , bĩu môi, lén liếc mắt. Một bức tranh cũng rộn ràng như thế. Nàng cũng cơ hội nịnh công, nhưng tiếc trượng phu ngoài việc mê nữ nhân thì chẳng gì.

Quốc phu nhân ban đầu thì vui, thấy lạ, liền vuốt lưng Vệ Nhứ, thấp giọng hỏi Quản ma ma:

“Quốc công thật để cha con bọn họ mang ? Ông nổi giận ? Chẳng vẫn đem đặt trong quan tài, còn bảo để tranh trong hốc tối? Ta ngay cả hộp đựng tranh ông cũng sai xong cả ? Sao bỏ ?”

 

Loading...