Phu Thê Hoàn Khố - Chương 21.7

Cập nhật lúc: 2026-03-28 20:53:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Du T.ử Ly trong thư phòng, sách dặn dò tiểu đồng:

“Đợi lát nữa khi gia và khách khứa dùng tiệc xong, các ngươi mang lư hương chim khách đến, đốt thêm chút hương thơm, xông cho phòng bớt mùi.”

Ngoài mùi cá tanh, tôm nát xộc lên, nếu để ám thư phòng thì thật chẳng gì.

Trong khi đó, Lâu Hoài Tỷ thì lo lấy lòng hết đến khác. Được cữu che chở, khéo nịnh cha vợ, thậm chí còn gặp cả nhạc mẫu tương lai – chỉ vài câu bông đùa khiến Hứa thị bật , mặt mày rạng rỡ.

Du T.ử Ly chuyện mà buồn bực. Thông minh thì đấy, nhưng đem dùng mấy trò nghịch ngợm, chẳng chịu học hành cho t.ử tế. là đáng đ.á.n.h cho một trận.

Còn Lục Ngạc thì rối cả ruột. Nàng vốn trong phủ khá nhiều, tai mắt cũng nhanh nhạy, mà chẳng hiểu vì Lâu Hoài Tỷ coi như miếng bánh ngọt, ai cũng gần gũi. Ở thư viện của Vệ Phóng thì như chỗ , trong thư phòng hầu gia cũng tự do đến mức Hứa thị còn đặc biệt sai đưa canh tới.

Thấy Lục Ngạc ngẩn ngơ, Vệ Phồn liền đưa tay chọc nhẹ má nàng, hỏi:

“Lục Ngạc, ngươi ? Hay là phép ?”

Lục Ngạc đặt khay thêu xuống, đáp:

“Nô tỳ thấy, kẻ phép chỉ Lâu tiểu lang quân. Ngay cả hầu gia với đại lang quân cũng dắt mũi cả.”

Vệ Phồn che miệng :

“Ấy là vì Lâu ca ca hiền hòa, thú vị, còn rộng rãi nữa.”

Lục Ngạc bĩu môi, vứt luôn khay, chạy lấy một lá bùa trừ tà giấu bên hông Vệ Phồn, lắc đầu:

“Tiểu nương t.ử sắp mê hoặc đến nơi .”

Vệ Phồn chun mũi, phụng phịu:

chỉ cần Lâu ca ca là thấy , gì cũng thấy vui.”

Lục Ngạc nhăn mặt:

“Cũng chỉ tiểu nương t.ử mới như thôi. Nô tỳ thì thấy chỉ cái mặt mũi khôi ngô, chứ trong miệng chẳng câu nào thật.”

Vệ Phồn cúi đầu, khẽ lẩm bẩm như với chính :

còn cho hạt dẻ nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-the-hoan-kho/chuong-21-7.html.]

Quả nhiên hạt dẻ bà mù bà xào ăn ngon, nàng vốn tham ăn nên giữ hết.

Vài cành mai , nàng cũng để bên nhưng sợ dập nát, đành chọn cành nhất dâng lên Quốc Công phu nhân, còn chia cho Vệ Nhứ, Vệ Tố và Vệ Tử.

Trong ba tỷ , chỉ Vệ Nhứ là thích. Nàng tìm một chiếc bình sứ cổ, cẩn thận cắm cành mai, đặt cửa sổ ngắm nghía. Cao hứng còn lấy b.út vẽ một bức tranh, coi như đáp lễ cho Vệ Phồn.

Vệ T.ử thì ôm cành hoa cả buổi chẳng hiểu để gì, bèn than với nha đầu Ỷ Lan:

“Nhị tỷ học từ đại tỷ . Tết nhất ai đem hoa mai tặng trong nhà? Cùng lắm cũng chỉ ngâm nước uống thôi.”

Vệ Tố thì thật thà nhất. Trong viện của nàng cũng một cây mai, hoa nở lưa thưa, hương chẳng rõ rệt. Nàng bảo nha đầu hái cả giỏ đem cho nhị tỷ món ăn. Giờ giỏ hoa đang ở trong phòng bếp nhỏ, đầu bếp cẩn thận gỡ từng cánh, bỏ nồi canh thịt băm. Nước canh để nguội liền đông , cánh mai lấp ló trong lớp thạch, thơm.

Vệ Phồn ăn xong thì hớn hở khoe:

“Yến mai của Tạ gia cũng chẳng bằng món mai đông lạnh của !”

Càng nàng càng cao hứng, liền bảo Lục Ngạc:

“Món , để tự tay mang cho cha.”

Lục Ngạc vội can:

“Mấy hôm nay hầu gia, đại lang quân cùng Lâu tiểu lang quân đều ở thư phòng, cơm nước cũng ăn luôn tại đó.”

Vệ Phồn vốn tò mò mấy hôm nay, rõ cha, các ca ca và cả Lâu Hoài Tỷ rốt cuộc đang gì, chỉ chắc chắn sách chữ.

“Thôi nào, với .”

Nàng nũng nịu kéo tay áo Lục Ngạc.

Lục Ngạc còn chần chừ:

“Nhỡ hầu gia đang bàn việc chính sự thì ?”

Vệ Phồn bật :

“Nếu là chính sự thì để hộp cơm xuống , còn nếu là vui chơi, với ngươi cũng góp vui một chút.”

Lục Ngạc đành theo chân nàng.

 

Loading...