Từ đó về và hai vị tiểu tướng Bạch - Vân hợp tác lâu dài, vì Dương công chúa mà chinh chiến bốn phương.
Chủ yếu là tấn công Bắc Di để sửa sang lãnh thổ cho nước Tần.
Dương công chúa đầy tham vọng, nàng định kế sách lợi cho nước Tần trong vòng trăm năm.
Năm nay nàng hơn bốn mươi tuổi nhưng vẫn quyết tâm đời sửa sang biên giới phía Bắc, đ.á.n.h lui Man di, đó tiến công sang phía đông và bước lên con đường tranh bá thiên hạ.
Không ngờ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, danh tướng và tài thần ở nước Tần xuất hiện lớp lớp, ngắn ngủi năm năm đ.á.n.h dẹp Bắc Di.
Năm năm nay đa thời gian đều chinh chiến bên ngoài.
Ôn nhi Dương công chúa đón cung chăm sóc, đồn đại rằng đại tướng ở bên ngoài để con nhỏ con tin.
cho dù thì Dương công chúa vẫn đối xử với con như con đẻ, nàng cho nhóc và con vua sách tập võ cùng với .
Nước Tần lấy công trạng thước đo để ban chức vị.
Khi trở về thăng quan tiến chức, chính thức trở thành Quan Nội Hầu.
Phía bắc bình yên nên tạm thời chiến sự.
Ta thể ở kinh thành thêm một thời gian, vui vẻ ở bên Ôn nhi của .
Dương công chúa cho nhóc nhóc là một hùng.
Có điều khi về nhà mỗi ngày đều ngủ nướng, lẽ hình tượng của trong lòng Ôn nhi chút sụp đổ.
Nhãi con của mỗi ngày đều Bạch Vị và Vân Chinh dắt ngoài chơi.
Ôn nhi ngoan thế mà hai mỗi ngày đều dụ dỗ thằng bé nghịch ngợm đủ trò, gà bay ch.ó sủa.
Hôm đó ngủ muộn, đang định dậy tìm thằng bé.
Thiết Ngọc vội vội vàng vàng chạy báo Dương công chúa triệu cung.
Mới cung thấy sắc mặt Trương Lư tái nhợt .
Giây phút đó trong lòng vô cùng bất an, bước nhanh trong điện.
Ngày thường thể Dương công chúa luôn cường tráng khỏe mạnh thế mà bây giờ ốm đau ở giường, cơ thể tiều tụy ngừng ho khan.
"Điện hạ!"
Dương công chúa nắm lấy cổ tay : "Đừng lo."
Ta : "Điện hạ đang ho m-á-u!"
Dương công chúa lạnh: "Chỉ là chút chuyện nhỏ mà thôi, đời Cô quen gió tanh mưa m-á-u ."
Ta suy nghĩ hỏi nàng: "Có Hoàng thượng ?"
Hoàng đế nước Tần là cháu trai của Dương công chúa, năm nay ba mươi tuổi.
Một núi thể chứa hai hổ, luôn hào quang của Dương công chúa đè ép.
Trong đó thể đến dã tâm cá nhân của Dương công chúa, nhưng như thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-phan-boi-ta-khong-choi-tro-tinh-ai-nua/c11.html.]
Ta tán thành chuyện tranh giành vương quyền vì dù thì kẻ mạnh mới tư cách đầu.
Dương công chúa bình tĩnh mới : "Người như cho thêm mười lá gan cũng dám chuyện đó."
Mấy năm nay thường ở bên ngoài đ.á.n.h trận nên quá quan tâm việc nội bộ.
Bây giờ Dương công cho tối nay kinh thành sẽ quân sĩ nổi loạn.
Mà tất cả những chuyện đều bắt nguồn từ nước Ngụy xa xôi.
Vua nước Ngụy băng hà là chuyện ngoài kế hoạch của Dương công chúa, hiện tại con trai trưởng của Tôn Hoàng hậu lên ngai vàng, nhà họ Tôn cầm quyền.
Hai nước là hàng xóm, nước Ngụy thể chú ý tới chuyện thực lực nước Tần dạo gần đây tăng lên khá nhiều ?
Nước Ngụy dùng một kế rút củi đáy nồi, hiện giờ Ngụy Vương qua đời vì bạo bệnh nên họ mang tất cả những chuyện xui xẻo đổ hết lên đầu Tĩnh công chúa vì nàng ba góa chồng.
Thật Dương công chúa chuẩn đón về nước, cũng hề ý định gi-ếc Ngụy vương.
Dù thì Ngụy vương cũng già ngu ngốc, cho ở vị trí đó sẽ lợi đối với nước Tần.
Thừa dịp phe cánh của Dương công chúa chút rối loạn, Tần vương cấu kết với nước Ngụy.
Bọn họ định phát động binh sĩ nổi loạn ở nước Tần, đầu độc Dương công chúa đó gi-ếc sạch tín của nàng.
May mà Dương công chúa phát hiện từ sớm, Trương Lư khống chế độc trong cơ thể nàng.
Dương công chúa ho khan : "Là do bản lĩnh của Cô bằng khác, chậm hơn họ một nước cờ. Có điều vẫn ai thắng ai bại , Cô...."
Thật nàng bằng , mà là bởi vì vướng bận Tĩnh công chúa nên nàng mới tính chậm một bước.
Ta đè tay nàng : "Mong công chúa cố gắng nghỉ ngơi, thần sẽ đoạt binh phù về."
Tuy rằng ở nước Ngụy mười mấy năm nhưng đất nước đối với mà nó vô cùng xa xôi.
Trong tiềm thức luôn cho rằng Dương công chúa chống đỡ cho cả bầu trời , chỉ cần an tâm xông về phía là .
Bây giờ công chúa cần .
Trong thời gian ngắn nhất điều động tất cả binh mã trong thành mà thể điều động.
Sau đó mặc áo giáp chuẩn xuất phát, khi ôm Ôn Nhi giao cho Thiết Ngọc.
Ta sửa sang cổ áo cho Ôn nhi, hỏi thằng bé: "Con sợ ?"
Ôn nhi cuộn bàn tay nhỏ thành nắm đ.ấ.m, ánh mắt kiên định nũng nịu : "Buồn , con là con trai của Quan Nội Hầu Đại tướng quân Vệ Nhuận Nguyệt, cái gì con cũng sợ!"
Ta nở nụ , đột nhiên ôm mặt thằng bé hôn một cái.
Ôn nhi: "..."
Ta to: "Ha ha, con sợ cái !"
Ôn nhi đỏ bừng mặt, giận dữ : "Mẹ, gi-ếc địch nhanh , đừng bám lấy con nữa!"
Ta bật , giao thằng bé cho Thiết Ngọc rời .
Có chiến đấu nhiều ở biên quan nên hiểu gì về chiến đấu đường phố ngõ hẻm, chắc chắn đ.á.n.h binh lính quanh năm bảo vệ kinh thành của Hoàng đế.