Phu quân mỹ nhân tóc bạc mắt đỏ của ta - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-03-04 23:09:11
Lượt xem: 3

“Mà trong hàng các hoàng tử của Thái Tông, điện hạ đứng hàng thứ ba.” Một tiểu thư khác chen vào, “Khi tám tuổi được đưa về Đại Chiêu, mọi người trong cung gọi là Tam Điện hạ. Thái Tông thọ lâu, tại vị suốt bảy mươi mốt năm, Tam Điện hạ cũng đã được gọi như vậy hơn bảy mươi năm, gọi đến quen rồi. Đến khi Thái Tông băng hà, Cao Tông muốn phong hiệu cho Tam Điện hạ, nhưng Tam Điện hạ thấy phiền phức, chỉ nói cứ gọi như cũ là được. Thế là cứ tiếp tục gọi như thế mà thôi.”

“À, ra vậy.” Thẩm Nguyên Tịch chỉ biết lặp lại mấy chữ ấy.

“Chuyện về Tam Điện hạ còn nhiều lắm!” Lưu Ngọc Hiền mặt mày phấn chấn, hào hứng nói tiếp, “Nhưng Tam Điện hạ không thích tin đồn về mình. Nghe nói thời Cao Tông, có người kể chuyện ở trà lâu, Tam Điện hạ đích thân đến, đợi đến khi người kể chuyện bắt đầu thì ngài đột nhiên xuất hiện trên đài, ung dung ngồi bên cạnh, bảo kể tiếp đi. Người kể chuyện nói một câu, ngài lại lắc đầu bảo không đúng.”

Thẩm Nguyên Tịch bật cười đến ho sặc sụa.

Cứ thế trò chuyện cho đến khi trời nhá nhem tối. Các cô nương trong phủ Quốc Công mượn nhau trâm ngọc cùng hoa cài, ngay cả Thẩm Nguyên Tịch cũng bị Lưu Ngọc Hiền kéo vào, các tiểu thư vui vẻ giúp nàng trang điểm lại.

Đến giờ hẹn, các nàng nói cười rôm rả lên xe ngựa, cùng nhau đến cầu Tam Duyên, đón gió đêm thắp đèn dạo chơi.

Cảnh sắc trên cầu thật đẹp, đến khi lên đến nơi thì phát hiện Thụy Vương gia cũng đưa gia quyến tới. Đi cùng là gia nhân, nô bộc, hộ vệ và các quan lại thương gia tới nịnh bợ, khiến cầu đông nghịt, huyên náo vô cùng.

Giữa cảnh ồn ào náo nhiệt, khắp nơi toàn là người, Lưu Ngọc Hiền thở dài, biết rõ rằng năm nay cũng chẳng gặp được Tam điện hạ.

Niềm hứng khởi của các cô nương nhanh chóng phai nhạt, ai nấy đều trở nên im lặng.

Thẩm Nguyên Tịch cũng thấy lòng chùng xuống, nàng suy nghĩ một lát, rồi an ủi: “Không sao, có khi sang năm sẽ gặp.”

“Ban đầu cứ nghĩ năm nay sẽ gặp, để nàng được trông thấy… Tam điện hạ dung mạo khí chất thật tựa như tiên nhân, gặp rồi nàng sẽ hiểu.” Than một tiếng, Lưu Ngọc Hiền thay đổi vẻ mặt, mỉm cười nói với Thẩm Nguyên Tịch, “Nhưng, tỷ tỷ, về sau chắc chắn tỷ sẽ có nhiều dịp gặp điện hạ mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-10.html.]

Các tiểu thư xung quanh cũng đều ngầm hiểu ý.

Thẩm Nguyên Tịch nhanh chóng hiểu được ẩn ý của Lưu Ngọc Hiền.

Quốc Công phủ hôm nay đón tiếp nồng hậu như vậy, là bởi cho rằng nàng chắc chắn sẽ vào cung hầu vua, nên bây giờ mới chăm sóc tử tế, để sau này nàng vào cung cũng là giữ chút ân tình cho Lưu phi.

Cảnh đẹp trước mắt cũng trở nên nhạt nhẽo, Thẩm Nguyên Tịch cúi đầu, chỉ mong sớm về nhà.

May

Chuyện nàng có khả năng vào cung, phụ thân vẫn chưa nói rõ, nhưng trên đường về kinh đã có nội thị trong cung đến hỏi thăm sinh thần bát tự của nàng, lại nhìn vẻ mặt phụ thân mấy lần muốn nói rồi thôi, nàng cũng đoán được phần nào.

Giờ Dậu, người trong phủ Tướng quân đến đón nàng về, Lưu Ngọc Hiền kiên quyết đi cùng xe ngựa tiễn nàng. Trước khi xuống xe, Thẩm Nguyên Tịch tháo cây trâm trên đầu trả lại, nhưng Lưu Ngọc Hiền lắc đầu, “Trâm này hiếm có, là minh châu biển do Nhai Châu cống nạp hàng năm, năm ngoái Trung thu đại tỷ tặng ta, ta tặng lại tỷ tỷ, xin tỷ nhận lấy.”

Những lời này thực sự là đang xác nhận nàng sẽ vào cung.

Thẩm Nguyên Tịch ngẩn người một lúc, đành phải nhận lấy.

Tiễn Lưu Ngọc Hiền xong, Thẩm Nguyên Tịch vội vàng trở về phòng, vừa đi vừa tháo trâm và hoa tai, xõa tóc ra, lập tức thấy đầu bớt căng tức. Nàng vội vàng tết gọn mái tóc, thay y phục cưỡi ngựa rồi khoác thêm áo hồ cừu, ôm lò sưởi tay, biết phụ thân vẫn chưa về, bèn gõ cửa phòng Tử Du.

“Tử Du, đi thôi, thả diều đêm nào.”

Rõ ràng Tử Du đã đợi lâu lắm rồi, hắn khép sách lại, lấy ra con diều đêm đã chuẩn bị sẵn, oán trách nói: “Cứ tưởng tỷ quên ta rồi chứ.”

Loading...