Phu Quân Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ? - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:53:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liên tiếp mấy ngày liền, đều đưa đồ đến viện Cấp Thủy.
Viện Cấp Thủy vốn cũ kỹ, tồi tàn ngày nào nay rực rỡ hẳn lên. Bàn ghế, đồ đạc bày biện dùng mười mấy năm nay đều mới bộ. Thậm chí mỗi ngày, nhà bếp nhỏ của viện còn tiếp tế những nguyên liệu nấu ăn tươi ngon, bổ dưỡng.
Điều Liên Nguyệt hài lòng nhất chính là thực phẩm đưa đến bếp nhỏ. Nàng rốt cuộc còn hằng ngày cất công chạy nhà bếp lớn của phủ để lấy đồ, mà những thứ lấy về cũng gì cho cam.
Liên Nguyệt dĩ nhiên hiểu rõ lý do nhà họ Văn đột nhiên đối đãi t.ử tế như , nhưng nàng cũng chẳng ngốc đến mức đẩy quyền lợi ngoài.
Trong thời gian , Nhị phu nhân cũng ghé qua thăm Văn Kiều, xem viện Cấp Thủy còn thiếu thốn thứ gì để đắp bù những phần từng đám hạ nhân bớt xén đây.
Thế nhưng, Nhị phu nhân Liên Nguyệt lấy cớ "Tiểu thư nhà đang nghỉ ngơi" để khéo léo từ chối. Đồ đạc cứ việc để , còn thì cần thăm .
Nhị phu nhân cũng khăng khăng đòi bằng . Người nhà họ Văn đều , Văn Kiều ốm đau dặt dẹo suốt, ba ngày một trận bệnh nhẹ, năm ngày một trận ốm nặng, khi liệt giường cả chục ngày nửa tháng ròng. Nhỡ bà cố tình xông thăm, bệnh tình của nàng trở nặng thêm thì ăn thế nào?
Sự e ngại của Nhị phu nhân cũng chính là nỗi e ngại của nhà họ Văn, và thậm chí là của cả đời.
Tam tiểu thư nhà họ Văn chỉ là một con bệnh ốm yếu thể tắt thở bất cứ lúc nào, chẳng việc gì vì nàng mà đắc tội với Thành Hạo Đế.
Chính nhờ sự e dè , viện Cấp Thủy trở thành nơi yên tĩnh nhất phủ. Dù là một trong hai nhân vật chính của màn ban hôn chấn động, Văn Kiều vẫn trải qua những ngày nhàn nhã, an tĩnh màng thế sự, chỉ một lòng vùi đầu nghiên cứu sức mạnh huyết mạch bán yêu mà thức tỉnh.
Đợi đến khi nắm rõ năng lực của huyết mạch, Văn Kiều rốt cuộc cũng "khỏi bệnh" và chịu bước khỏi cửa.
"Tiểu thư, định ?"
Văn Kiều đáp: "Ra tiền viện xem linh thực nào ."
Liên Nguyệt vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng tò mò nhiều, lập tức xách giỏ lên theo Văn Kiều rời khỏi viện Cấp Thủy.
Văn Kiều dẫn nha thẳng đến Uẩn Linh đường của nhà họ Văn.
Người tọa trấn Uẩn Linh đường là Lục trưởng lão. Khi thấy Văn Kiều đến, ông khỏi chút ngạc nhiên.
Trước , sự tồn tại của Văn Kiều ở nhà họ Văn vốn mờ nhạt, thậm chí thể là một đứa trẻ đáng thương chẳng ai ngó ngàng tới. Mãi đến mấy hôm , khi Thành Hạo Đế ban hôn cho nàng và Thất hoàng t.ử, mới sực nhớ nhà họ Văn vẫn còn một nhân vật như thế.
Hôm nay hiếm hoi mới gặp , thấy nàng vẫn là dáng vẻ ốm yếu nhợt nhạt . Nàng đó, xinh nhưng mỏng manh tựa nhành liễu gió, khiến khỏi xót xa lo lắng.
Chỉ tiếc cho dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-la-dai-ma-vuong-tuong-lai-lam-sao-bay-gio/chuong-6.html.]
Văn Kiều che miệng ho nhẹ vài tiếng, từ tốn trình bày rõ mục đích đến đây với Lục trưởng lão.
Đông Lăng quốc nép ở một góc hẻo lánh của Thánh Vũ đại lục, nguyên linh khí mỏng manh, linh d.ư.ợ.c linh thực càng thưa thớt. nhà họ Văn nội tình thâm hậu, nếu chỉ kiếm chút linh thực bình thường d.ư.ợ.c tính thì vẫn dư sức .
Quả nhiên, Lục trưởng lão xác nhận : "Chỉ cần linh thực bình thường, linh thảo ?"
Văn Kiều khẽ "Vâng" một tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng: "Con đem về trồng một chút linh thực."
Nghe , Lục trưởng lão thầm nghĩ, thể nàng vốn yếu ớt, thời gian thể tu luyện chẳng bao nhiêu, trồng chút linh thực bình thường để giải khuây g.i.ế.c thời gian cũng là chuyện .
Ngay lập tức, ông phái một tiểu t.ử tạp vụ dẫn nàng tới vườn linh thảo của gia tộc.
Vườn linh thảo lớn, chỉ rộng chừng một mẫu. Xung quanh rào bằng một loại gai nhọn bố trí theo Ngũ hành trận, bên cạnh còn một con Sư Hổ thú canh giữ. Linh thảo trong vườn đa phần đều là loại cấp thấp, tuổi đời cao; những loại linh thảo cao cấp lâu năm quý hiếm thì vốn trồng ở đây.
Việc đầu tiên Văn Kiều là quan sát đám gai nhọn dùng để bố trí trận pháp. Đây là một loại gai màu đỏ thẫm tên gọi Hồng Cẩn Thứ, cứng rắn như sắt thép, nếu đem chế tạo v.ũ k.h.í cũng tồi.
"Đây đều là những linh thực bình thường, tác dụng gì lớn ạ. Tam tiểu thư, bao nhiêu gốc?" Tên tiểu t.ử chỉ một bụi cây mọc sát mép hàng rào gai hỏi.
Nói là tác dụng gì, nhưng thực chất phàm là loài cây thể hấp thụ nguyên linh khí mà sinh trưởng thì vượt xa hoa cỏ phàm tục, tự ắt những diệu dụng riêng của nó.
Văn Kiều chọn lấy năm gốc, đều là những linh thực gọi tên. Có lẽ trong mắt những tu luyện giả cao cao tại thượng, chúng chẳng khác nào đám cỏ dại ven đường.
Liên Nguyệt lấy xẻng đào chúng lên, bứng luôn cả tảng đất ở phần rễ mang .
Thư Sách
Tiểu t.ử tạp vụ thấy hành động của Liên Nguyệt, cố nhịn nhịn, cuối cùng vẫn kìm bèn lên tiếng: "Đất trong vườn đều là linh thổ, thích hợp nhất cho sự phát triển của linh thực, bên ngoài bỏ tiền cũng chắc mua ..."
Liên Nguyệt trố mắt ngạc nhiên: "Trồng mấy cây cỏ mà cũng bỏ tiền mua cả đất ?"
"Cỏ gì chứ? Đây đều là linh thực, cần linh thổ chứa nguyên linh khí mới thể sống sót." Tiểu t.ử vặn , thầm bĩu môi chê Liên Nguyệt đúng là đồ nhà quê thiếu kiến thức, quả nhiên là phàm nhân nguyên linh căn.
Đương nhiên, tên tiểu t.ử chỉ dám lầm bầm phỉ báng trong lòng chứ dám thẳng mặt Văn Kiều.
Đến khi về viện Cấp Thủy, Liên Nguyệt mới nhỏ giọng kề tai Văn Kiều: "Tiểu thư, ngờ hôn sự của và Thất hoàng t.ử sức răn đe lớn đến . Vừa nãy tên tiểu t.ử ở vườn linh thảo rõ ràng nô tỳ chướng mắt, cái vẻ chê nô tỳ thiếu hiểu , mà vẫn cố nhịn dám phát tác. Chứ nếu là á, chắc chắn gắt gỏng đuổi cổ nô tỳ từ lâu ."
Nói , nàng thở ngắn than dài, cảm thấy Thất hoàng t.ử tuy thể tu luyện, nhưng chỉ cần vác danh hiệu đó đủ sức dọa , quả thực là chiến thắng trong cuộc sống.
Văn Kiều vươn tay xoa đầu nha nhỏ nhà . Nàng thừa nha đầu bề ngoài trông vẻ lỗ mãng, nhưng thực chất trong bụng vô cùng sáng , rành rẽ cái đạo mượn gió bẻ măng, mượn oai hùm để tạo thế cho .