Phu Quân Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ? - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-18 07:09:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thần sắc của nàng quá đỗi nhạt nhòa, giọng cũng thanh lãnh. Các cô nương mặt ở đây trải sự đời nhiều, da mặt mỏng, bất giác đều chút e ngại hổ, bèn tự tìm chỗ xuống.

Liên Nguyệt pha bình mới.

Hương thoang thoảng trong khí. Văn Mị nhấp một ngụm, nét mặt khẽ sững .

"Trà ngon thật." Trong mắt Văn Nhàn lộ vẻ kinh ngạc, lên tiếng: "Đây là linh do Thất hoàng t.ử tặng ?"

Cấp Thủy viện thể cất giữ loại linh thượng phẩm nhường ? Lại liên tưởng đến chuỗi ngày Thất hoàng t.ử ngày nào cũng sai mang đồ đến tặng, ngay là đồ của Thất hoàng t.ử .

Văn Kiều giương mắt nàng một cái, nhạt nhẽo ừ một tiếng.

"Thất hoàng t.ử đối xử với tỷ thật ." Trên mặt Văn Nhàn lộ vẻ ngưỡng mộ, đầu Văn Mị, hỏi: "A Mị, Tam hoàng t.ử và tỷ đính hôn cũng mấy năm , tặng tỷ món gì ?"

Văn Mị nhíu mày.

Tam hoàng t.ử lớn hơn Văn Mị mười tuổi. Khi bọn họ đính hôn, Tam hoàng t.ử là một thiếu niên, còn Văn Mị vẫn chỉ là một đứa trẻ vắt mũi sạch. Đôi vị hôn phu thê cho dù gặp thì cũng chẳng chuyện gì. Khi Văn Mị lớn lên, Tam hoàng t.ử thường xuyên ngoài rèn luyện hoặc bế quan, thành hai thực sự chẳng tiếp xúc mấy. Càng đừng đến chuyện Tam hoàng t.ử sẽ để tâm tặng quà cáp cho vị hôn thê kém tận mười tuổi.

Chuyện đó là .

So sánh , Thất hoàng t.ử đối với Văn Kiều quá đỗi ân cần, nhiệt tình.

Thế nhưng cũng thể thẳng là Tam hoàng t.ử một lòng tu luyện, chẳng màng đến chuyện nam nữ tình trường. Nói chẳng là đang ám chỉ Thất hoàng t.ử là một kẻ phế vật trong tu luyện, suốt ngày rảnh rỗi việc gì nên mới lúc nào cũng chăm chăm lấy lòng vị hôn thê ?

Thư Sách

Những tâm tư nhạy bén ở đây đều nhanh ch.óng đoán thâm ý trong lời của Văn Nhàn. Bất kể Văn Mị trả lời thế nào thì cũng đều đắc tội khác.

Đôi mắt Văn Nhàn cứ chằm chằm Văn Mị, chiều vô cùng tò mò.

Văn Mị dứt khoát tiếp lời, chỉ yên lặng uống .

Các cô nương mặt ở đây đều chỉ nền cho "Văn thị song xu". Ai cũng thừa hai đang ngầm đấu đá nên đương nhiên chẳng dại gì mà mở miệng, lỡ rước họa , đắc tội một trong hai.

Nụ môi Văn Nhàn dần trở nên gượng gạo.

Nàng khan một tiếng, tiếp: "Các tỷ đều hôn ước với t.ử họ Ninh. A Xúc tuy mà đến , sắp sửa gả . Còn A Mị thì ? Tỷ đính hôn nhiều năm, bao giờ mới thành ?"

Văn Mị lạnh nhạt đáp: "Không vội. Phụ bảo đợi đến khi chúng tu luyện đến Nguyên Minh cảnh hẵng cân nhắc cũng muộn. Tam hoàng t.ử bên đó chắc chắn sẽ thông cảm."

Trong lòng Văn Nhàn dâng lên cỗ ghen tị. Tu vi của Tam hoàng t.ử hiện giờ là Nguyên Minh cảnh sơ kỳ . Lần bế quan, đợi đến lúc xuất quan e rằng sẽ còn đột phá thêm nữa.

Văn Nhàn dứt khoát thèm đoái hoài đến Văn Mị nữa, sang với Văn Kiều: "A Xúc, chúc mừng nhé. Thật ngờ thành sớm nhất trong đám tỷ đồng trang lứa chúng . Sau khi xuất giá, tỷ chúng gặp e là khó lắm đây."

Văn Kiều chậm rãi uống , hững hờ : "Dẫu gả, gặp cũng dễ ."

Da mặt Văn Nhàn cứng đờ. Đây là đang mỉa mai bọn họ ngày thường chẳng bao giờ thèm lui tới Cấp Thủy viện thăm hỏi nàng ?

Nàng gượng, coi như thấy, tiếp: "Nghe dạo Thất hoàng t.ử sai mang đến cho nhiều đồ . Ngài thật sự để tâm đến , gả qua đó nhất định sẽ hạnh phúc lắm."

Chỉ tiếc là một con ma đoản mệnh, Thất hoàng t.ử dù nhiều tài nguyên tu luyện đến thì cũng chẳng dùng lên nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-la-dai-ma-vuong-tuong-lai-lam-sao-bay-gio/chuong-13.html.]

Văn Kiều gật đầu: "Ừm, đúng là . Chỗ ngài nhiều đồ mang nguyên linh khí, dùng thì dùng, chẳng cần kiêng dè gì cả."

Văn Nhàn: "..." Cuộc trò chuyện đúng là ngõ cụt.

Trò chuyện với Văn Kiều thêm một lát, Văn Nhàn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, thầm nghĩ vị Tam tiểu thư nhà họ Văn quả nhiên vẫn chẳng ăn là gì.

Kể từ khi sinh , thời gian Văn Kiều liệt giường tĩnh dưỡng còn nhiều hơn cả thời gian tu luyện. Trước đây, khi vô tình chạm mặt ở diễn võ trường, bọn họ chỉ chào hỏi dăm ba câu qua quýt. mỗi chuyện với nàng, ai nấy đều cảm thấy lời lẽ của nàng thẳng thừng đến mức ch.ói tai, ngặt nỗi lý, khiến cãi . Lâu dần, chẳng ai còn thiết tha giao du với nàng nữa.

Ngược , Văn Mị phận, chuốc lấy cái bực . Nàng chỉ lặng lẽ một bên uống hết chén . Thấy tán gẫu cũng hòm hòm, mục đích đến thăm hỏi hôm nay đạt , bèn lên tiếng cáo từ.

Văn Nhàn cũng đành dậy theo.

"A Xúc, nếu cần giúp đỡ gì, cứ việc về, Văn gia mãi mãi là nhà đẻ của ." Văn Nhàn dịu dàng ân cần .

Văn Kiều khẽ "ồ" một tiếng, thêm gì.

Những khác trong phòng đều cảm thấy câu cứ sai sai. Lời dường như đến lượt một cô nương thuộc phòng thứ ba như Văn Nhàn lên mặt chứ?

Đợi bọn họ rời , Liên Nguyệt dọn dẹp cặn và chén bát cằn nhằn với Văn Kiều: "Ngũ tiểu thư đúng là ăn , tiểu thư phản bác thế là quá chuẩn!"

Văn Kiều bưng chén : "Ta phản bác gì."

Liên Nguyệt nghẹn họng, vờ như thấy, tiếp tục lải nhải: "Cả Văn gia ai cũng khen Ngũ tiểu thư hiền lương thục đức, chuyện gì cầu đến, ngài nhất định sẽ giang tay giúp đỡ. một cô nương phòng thứ ba như ngài , nhiệt tình thế thì ích gì chứ? Văn gia cho cùng thể để ngài lên gia chủ ? Mà cho dù ngài tham vọng đó, thì ít cũng tu luyện đến Nguyên Vũ cảnh chứ..."

Văn Kiều thong thả uống cạn chén , đó trở về phòng tiếp tục tu luyện.

Những ngày qua, nàng ngừng nỗ lực truyền nguyên linh lực hạt giống trong chậu hoa. Thế nhưng, hạt giống vẫn im lìm một chút động tĩnh, chẳng đến bao giờ mới chịu bén rễ nảy mầm.

Mỗi nguyên linh lực trong cơ thể cạn kiệt, các linh khiếu truyền đến từng cơn đau nhói. Bù , khi ba mươi sáu linh khiếu tích tụ đầy ắp trở , lượng nguyên linh lực bên trong dường như dồi dào hơn một chút. Dù sự gia tăng chẳng đáng là bao, nhưng đó cũng là một thành quả đáng mừng. Tích tiểu thành đại, sớm muộn gì cũng ngày nàng phá vỡ rào cản của Nhập Nguyên cảnh trung kỳ để bước hậu kỳ.

Ở Thánh Vũ đại lục, mỗi tu luyện đều sở hữu ba mươi sáu linh khiếu, tác dụng tích trữ nguyên linh khí của trời đất.

Có điều, linh khiếu trong cơ thể Văn Kiều so với những tu võ giả bình thường giống hệt một chiếc vại thủng đáy. Rót bao nhiêu nguyên linh khí cũng chẳng bõ bèn gì, bởi chúng dễ thất thoát ngoài, mãi chẳng thể nào đong đầy . Đây cũng chính là nguyên nhân vì Văn Kiều mang tiếng sở hữu Cực phẩm Nguyên linh căn nhưng tốc độ tu luyện chậm chạp đến .

Dạo gần đây, Văn Kiều tình cờ phát hiện rằng tinh hoa thảo mộc chỉ xoa dịu những kinh mạch yếu ớt của nàng, mà khi tiến linh khiếu, chúng còn thể chuyển hóa thành nguyên linh lực vô cùng tinh thuần. Loại linh lực một khi đọng trong linh khiếu thì sẽ tiêu tán nữa.

Phát hiện khiến nàng mừng rỡ vô cùng.

Cốt cách Bán Yêu tuy thể giúp cơ thể nàng phục hồi như bình thường, nhưng chí ít cũng mang cho nàng khả năng hấp thu tinh hoa thảo mộc một cách thuận lợi. Từ đó, nàng thể tự rẽ sang một lối riêng, từng bước đặt chân lên con đường của một cường giả.

 

 

 

 

 

 

Loading...