Phu Quân Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ? - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:30:01
Lượt xem: 3
Quyển 1: Phong Vân Đông Lăng
Chương 1
Trời hửng sáng, nha Liên Nguyệt bắt đầu bận rộn.
Liên Nguyệt vóc dáng gầy gò nhỏ bé, sức lực cũng lớn, bù cái nhanh nhẹn và siêng năng. Nàng thu xếp trong ngoài viện Cấp Thủy vô cùng ngăn nắp, hầu hạ tam tiểu thư Văn Kiều của viện Cấp Thủy càng thêm cẩn thận, tỉ mỉ.
Đặt chậu đồng đựng nước nóng lên giá, Liên Nguyệt bước phòng trong thấy giường dậy, đang tựa đầu giường khẽ ho khan.
Liên Nguyệt vội bước tới, nhẹ nhàng vuốt lưng cho chủ t.ử. Thấy nàng ho đến còng cả lưng mà xót xa vô cùng, cất giọng nhẹ nhàng: "Tiểu thư, t.h.u.ố.c của trễ ba ngày , lát nữa nô tỳ tiền đường hối thúc một chút nhé."
Nói đến đây, Liên Nguyệt khẽ cau mày. Trong lòng tự bản thúc giục cũng chắc lấy t.h.u.ố.c, nhưng nàng thể trơ mắt tiểu thư nhà ngày ngày chịu sự giày vò của bệnh tật.
Trận ho dường như rút cạn bộ sức lực của nàng. Thật vất vả mới bình tĩnh , Văn Kiều ủ rũ tựa nha , thở chút mong manh.
"Tiểu thư..." Liên Nguyệt lo lắng nàng.
"Không cần ."
Nghe giọng yếu ớt của chủ t.ử, Liên Nguyệt ngập ngừng thôi, nhưng khuôn mặt tái nhợt của nàng, rốt cuộc cũng gì thêm.
Văn Kiều là đích nữ của trưởng phòng nhà họ Văn, cũng là cô con gái duy nhất của chi .
Đáng lẽ nàng là cành vàng lá ngọc, lớn lên mang theo kỳ vọng của cả gia tộc. Thế nhưng, vì bẩm sinh thể trạng ốm yếu, dẫu tư chất trời ban, hạn chế bởi kinh mạch yếu hơn thường, thể tiếp nhận quá nhiều thiên địa nguyên khí. Con đường tu luyện của nàng vì thế mà tụt hậu so với khác, rơi cảnh " bằng ai, cũng chẳng ai bằng".
Liên Nguyệt vô cùng thương xót tiểu thư nhà . Mỗi nàng vất vả tu tập võ học nhà họ Văn, nhưng hạn chế bởi thể trạng yếu ớt, bất tri bất giác nhà họ Văn xem nhẹ, bỏ lơ, đến mức t.h.u.ố.c thang dùng hằng ngày đôi khi cũng mấy kẻ hạ nhân tham lam cắt xén... Nàng nhịn mà nghĩ: Giá như năm xưa đại lão gia và phu nhân bỏ mạng trong đợt bạo động của yêu thú thì mấy. Ít nhất tiểu thư cũng một chỗ dựa dẫm trong nhà họ Văn, chứ như một vô hình chìm lấp giữa đám con cháu đông đúc của gia tộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-la-dai-ma-vuong-tuong-lai-lam-sao-bay-gio/chuong-1.html.]
Văn Kiều những suy nghĩ trong lòng nha . Dưới sự hầu hạ của nàng , khi rửa mặt chải đầu xong, Văn Kiều xuống bàn bát tiên dùng bữa sáng.
Bữa sáng là cháo trắng nấu từ loại gạo tẻ thông thường.
Thư Sách
Cháo trắng ninh nhừ đặc sánh, thơm ngon mềm mịn. Dù linh mễ (gạo chứa linh khí), nhưng hương vị cũng tồi. Ăn kèm với món dưa muối do chính tay Liên Nguyệt , thanh mát ngon miệng. Cho dù Văn Kiều cảm giác thèm ăn cũng dùng hơn nửa bát.
Thế nhưng Liên Nguyệt vẫn cảm thấy tiểu thư nhà ăn quá ít. Mấy vị tiểu thư luyện võ ở các viện khác, ai mà một bữa ăn mấy bát cơm cơ chứ. Người tu luyện vốn dĩ tiêu hao tinh lực nhiều hơn thường, chỉ thể bù đắp qua đường ăn uống. Cho dù tiểu thư nhà nàng mỗi ngày chỉ tu luyện đến nửa ngày, thì đó vẫn xem là tu luyện cơ mà.
Dùng bữa sáng xong, Văn Kiều ở sảnh đón khách, lấy cuốn Thánh Vũ đại lục du ký hôm qua mới lật vài trang tiếp.
Liên Nguyệt nhanh nhẹn dọn dẹp sạch sẽ phòng ốc ngoài.
Nửa canh giờ , Liên Nguyệt . Nàng hề nhắc tới chuyện tiền đường thúc giục lấy t.h.u.ố.c lúc nãy, Văn Kiều cũng gặng hỏi, vì hỏi thì kết quả cũng thế thôi.
Trong tay Liên Nguyệt nâng niu một cành hoa Đan Hoàng. Những cánh hoa xếp lớp rực rỡ sắc đỏ, cắm đầu bàn trông vô cùng mắt.
Liên Nguyệt hỏi: "Tiểu thư, ạ?"
Văn Kiều liếc , giọng vẫn thanh lãnh như khi: "Đẹp."
Mặc dù chẳng một tia tán thưởng nào, nhưng Liên Nguyệt vẫn vui vẻ, hớn hở : "Hôm nay là ngày cập kê của tiểu thư. Nô tỳ nhà họ Văn sẽ tổ chức lễ cập kê cho , khi bọn họ cũng quên béng mất . nô tỳ sẽ quên ! Vừa nãy ngang qua vườn Thường Xuân, thấy hoa Đan Hoàng trong vườn nở rộ, đây là loài hoa tứ tiểu thư yêu thích nhất, cấm khác hái bừa. Nô tỳ liền lén bẻ một cành mang về quà cập kê cho tiểu thư nhà ..."
Động tác cầm sách của Văn Kiều khựng , khuôn mặt vốn luôn điềm nhiên bỗng xẹt qua vẻ ngẩn ngơ.
Thấy , Liên Nguyệt tuy trong lòng chút hối hận vì nhắc tới chuyện , nhưng thể giả vờ như gì cả.
Nếu ngay cả nàng cũng quên, thì đời liệu còn ai nhớ đến chuyện tiểu thư nhà nàng đến tuổi cập kê chứ?