Phu Quân Không Hiểu Phong Tình - Chương 58

Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:07:02
Lượt xem: 722

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không được, phải nghĩ cách.

Vương thị suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vội vàng hỏi nha hoàn bên cạnh: "Bài thuốc bí truyền tìm được lần trước đâu? Mang tới đây."

"Vâng."

Ban đêm phủ Thẩm gia yên tĩnh, bên tai là tiếng lá cây xào xạc nghe rất rõ ràng.

Thẩm Thư Dao vừa ăn tối xong, Vương thị liền bưng tới một bát thuốc bổ, đen sì sì, nhìn đã thấy khó uống. Nàng xua tay từ chối, nói không uống nổi, thân thể khỏe mạnh, không cần thuốc bổ, để dành cho Thẩm Văn Vũ uống.

Vương thị khuyên nàng: "Thằng nhóc đó cần bổ cái gì, con mới cần, gầy đi nhiều rồi, mẫu thân đau lòng, mau uống đi."

Nhìn dáng vẻ của Vương thị, nàng không uống thì bà sẽ không đi. Thẩm Thư Dao còn muốn đợi Tạ Dật đến tìm nàng, mẫu thân ở đây, thật bất tiện.

Bất đắc dĩ, Thẩm Thư Dao đành phải cắn răng uống hết, Vương thị yên tâm, nhìn bát không mỉm cười.

"Tốt lắm, mau đi ngủ đi."

"Ừm ừm."

Nàng không muốn ngủ, giờ còn sớm, Tạ Dật nói không chừng sẽ tới, nàng muốn nghỉ ngơi muộn một chút.

Nhưng không bao lâu sau, mí mắt nặng trĩu không mở ra được, nàng bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Đèn vừa tắt không lâu, Tạ Dật liền tới, buổi chiều nghe được những lời đó, chàng buồn bực không vui, về nhà suy nghĩ rất lâu, khó chịu đến mức tim thắt lại, bình tĩnh hồi lâu mới đỡ hơn.

Dù sao đi nữa, chuyện này phải nói rõ ràng mặt đối mặt.

"Phu nhân ngủ rồi."

Ngủ sớm như vậy, ban ngày đã ngủ rất lâu, giờ lại ngủ nữa, xem ra một tháng nay nàng đều không được nghỉ ngơi tốt.

"Sáng mai ta sẽ đến."

Tạ Dật trở về phòng khách, cả đêm không ngủ.

Tạ Dật tan triều bị một đám đồng liêu cười nhạo hồi lâu, đặc biệt là Phó Ứng Thừa, hắn cười to nhất, cuối cùng không quên vỗ vai chàng, tỏ ý an ủi.

Mọi khi tan triều sẽ trực tiếp đến nha môn, hôm nay thì khác, chàng quay về Thẩm phủ, triều phục còn chưa kịp thay, liền đi tìm Thẩm Thư Dao, sợ nàng ra ngoài, hoặc là trốn tránh mình.

Kết quả vào trong viện mới biết, nàng chưa dậy.

"Phu nhân vẫn còn đang ngủ."

"Không sao, ta vào trong chờ."

Không phải chờ ở trong viện, mà là trực tiếp vào phòng ngủ, ngồi bên giường chờ.

Mái tóc đen xõa xuống, làn da trắng nõn, bên má bị đè lên có vết hằn đỏ, vẻ mặt khi ngủ thật yên bình, ngoan ngoãn hơn lúc tỉnh nhiều. Tạ Dật nhìn đến ngây người, lòng dần dần bình tĩnh lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-khong-hieu-phong-tinh/chuong-58.html.]

Một lát sau, Thẩm Thư Dao tỉnh dậy, vừa mở mắt ra liền thấy thân hình cao lớn và khuôn mặt tuấn tú của người nam nhân, ánh mắt nóng rực nhìn nàng chằm chằm, Thẩm Thư Dao giật mình nhảy dựng lên.

"Vào sao không gõ cửa?"

"Nàng ngủ rồi."

Thẩm Thư Dao liếc chàng một cái, cảm thấy khó chịu, nhưng lại không nói rõ được khó chịu ở đâu. Nàng bĩu môi, bất mãn nói: "Sau này ta ngủ rồi, không được ngồi bên giường."

Dọa người.

"Còn nữa, ọe... ọe."

Sắc mặt Tạ Dật đột nhiên biến đổi: "Sao vậy? Khó chịu chỗ nào?"

Khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng, nói không nên lời, chỉ biết lắc đầu.

"Không có." Chỉ là đột nhiên muốn nôn.

Tạ Dật nhíu mày, ánh mắt hơi trầm xuống: "Chẳng lẽ là, nhìn thấy ta liền muốn nôn?"

Lúc này đỡ hơn một chút, nàng ngồi thẳng dậy, dùng khăn tay của chàng lau: "Không biết, có thể là vậy."

Quan đẹp edit truyện hay, truyện lúc hay lúc dở, Quan lúc nào cũng đẹp 😚

"Nàng..."

Tạ Dật tức giận nghiến răng, nhớ tới chuyện hôm qua, càng tức giận hơn.

Cửa phòng mở hé ra, ánh sáng rực rỡ tràn vào, bên trong truyền đến một giọng nam, rất nhanh, cửa kẹt một tiếng, lại đóng lại.

Trong phòng lập tức tối đi một chút, Thẩm Thư Dao hoàn hồn, thò đầu nhìn ra cửa, thấy Tri Vi đóng cửa lại liền thu hồi ánh mắt. Nàng nhìn Tạ Dật, tự ý đến, mặt dày không chịu đi, đã đến rồi thì đừng bày ra vẻ mặt khó chịu nữa, nàng nhìn cũng thấy phiền.

Im lặng một lúc, Tạ Dật kìm nén cơn bực tức, không nhịn được mở miệng: "Đỡ hơn chưa? Có cần mời đại phu không?"

Nàng đột nhiên nôn mửa, dạ dày hơi khó chịu, những chỗ khác trên cơ thể không có phản ứng gì. Thẩm Thư Dao cúi đầu kiểm tra một lượt, lắc đầu nói không cần, có lẽ là do bát thuốc bổ tối qua mẫu thân đưa cho uống không hợp, nàng từ nhỏ thân thể khỏe mạnh, rất ít khi bị bệnh, cũng ít uống thuốc, cho nên uống xong dạ dày khó chịu.

Nàng hất tóc ra sau, lạnh lùng hỏi: "Chàng đến Thẩm gia làm gì?"

Nghe nói hiện tại đang ở Thẩm phủ, chàng đến làm gì, hôm qua nghe được những lời đó, chẳng lẽ không có suy nghĩ gì sao? Nếu bây giờ chàng không nhắc đến, Thẩm Thư Dao sẽ bội phục chàng, nhịn giỏi như vậy.

"Về nhà thôi."

"Đây chính là nhà ta." Nói cách khác, Tạ phủ không phải là nhà, Thẩm gia mới là.

Tạ Dật sao có thể không nghe ra, cơn giận vừa lắng xuống lại bùng lên, đây là ý gì? Thật sự muốn hòa ly với chàng sao, từ nay về sau đường ai nấy đi?

Không được.

"Ta đã nói rồi, phu thê với nhau phải chân thành đối đãi, sau này nàng không cần phải che giấu, muốn làm gì thì làm, chỉ cần không chạm đến giới hạn, ta sẽ không trách nàng."

Thẩm Thư Dao nhíu mày, lời này nói ra, là ý mà nàng đang nghĩ sao? Nàng nghiêng đầu, nhìn vào mắt chàng, cố gắng tìm ra một chút chột dạ từ trong mắt chàng, không có, một chút cũng không có. Ánh mắt chân thành, đôi mắt đen láy phản chiếu khuôn mặt dò xét của nàng, khiến nàng có vẻ như đang suy bụng ta ra bụng người.

"Lời này của chàng là có ý gì?"

Loading...