Phu Quân Không Hiểu Phong Tình - Chương 135

Cập nhật lúc: 2025-04-01 12:16:14
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Dật thở nhẹ, chóp mũi ngửi thấy mùi không khí trong lành của núi rừng, xen lẫn mùi hương ngọt ngào thoang thoảng, mùi hương của nữ tử, lần đầu tiên ngửi thấy, từ đó mê mẩn.

Thẩm Thư Dao không hề hay biết dục vọng của chàng đang sục sôi, chỉ cảm thấy cơ bắp của người nam nhân từ căng cứng chuyển sang thả lỏng, bước chân từ nặng nề chuyển sang nhẹ nhàng, bầu không khí ngượng ngùng cuối cùng cũng biến mất.

Nàng cũng thả lỏng tự nhiên hơn, gan dạ hơn, mở miệng hỏi: “Tạ tú tài, chàng bằng tuổi ta, sao chưa thành thân? Không có bà mối nào đến cửa sao?”

Tạ Dật nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái, nói: "Chưa có công danh, tạm thời không nghĩ đến chuyện nam nữ."

Ồ, thì ra là vậy, quả nhiên chí hướng cao xa. Ngày sau nhất định sẽ thành công.

"Vậy có cô nương nào chàng để ý không?"

Tạ Dật do dự, một lúc lâu không nói gì.

Nàng cắn môi, ý thức được mình đã hỏi một câu không nên hỏi.

"Xin lỗi, ta chỉ hỏi bâng quơ thôi, đừng để trong lòng."

"Không, không có cô nương nào ta để ý."

Không có cô nương nào, chỉ có người nữ nhân nhỏ bé phong tình vạn chủng.

Lần này Thẩm Thư Dao không nói nữa, sợ nói sai, chỉ khẽ đáp một tiếng rồi im lặng. Mắt nhìn chằm chằm xuống chân núi, thấy sắp đến nơi, vội vàng nói: “Đợi lát nữa đến chân núi thì thả ta xuống, ta tự đi về được.”

"Chân có thể đi được sao?" Chàng hỏi.

Không đi được, lúc trước còn đau, bây giờ đã đau đến mức mất hết cảm giác, chỉ còn tê dại.

"Đi được."

Tạ Dật biết nàng đang nói dối, cũng biết nỗi khổ tâm của nàng. Chàng an ủi: “Hôm nay đi chợ, trong thôn lúc này không có mấy người, nếu nàng sợ người ta nhìn thấy, chúng ta sẽ đi từ phía sau, vào bằng cửa sau.”

"Sao chàng biết nhà ta có cửa sau?"

Sắc mặt người nam nhân hơi thay đổi, rất nhanh đã phản ứng lại, "Nhiều nhà trong làng đều có cửa sau."

Ồ, cũng đúng.

Thẩm Thư Dao không nghĩ nhiều, đến chân núi liền thò đầu ra nhìn, nhìn từ xa, quả thật không thấy ai. Nàng vẫn không yên tâm, vẫn để Tạ Dật đi dọc theo đám cỏ dại phía sau về nhà.

Nàng lo lắng sợ hãi, liên tục nhìn trước ngó sau, cứ như bọn họ đang lén lút vụng trộm, nghĩ đến đây, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, càng thêm xinh đẹp.

Điều khiến Thẩm Thư Dao mừng là trên đường không gặp một ai, nàng yên tâm.

"Ta đến rồi."

Đến nhà, Thẩm Thư Dao ra hiệu cho chàng thả mình xuống, đừng cõng nữa, Tạ Dật cõng nàng suốt một đường, trên trán lấm tấm mồ hôi, chắc là mệt lắm rồi.

Tạ Dật lần đầu tiên vào sân nhà nàng, bắt đầu quan sát xung quanh, ấn tượng đầu tiên là sạch sẽ gọn gàng, một khoảng sân nhỏ ấm áp.

Tạ Dật không buông nàng xuống, ngược lại hỏi: "Ở phòng nào?"

Thẩm Thư Dao cắn môi, thật sự xấu hổ, bèn chỉ vào chính sảnh, "Đặt ta ở chính sảnh đi."

Nàng không muốn Tạ Dật vào phòng mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-khong-hieu-phong-tinh/chuong-135.html.]

Tạ Dật cũng không nói nhiều, đi vào trong nhà liền đặt nàng xuống, tiện tay đặt cái giỏ vào góc, rồi lại rót nước cho nàng, ân cần chu đáo.

Nàng cúi đầu nói lời cảm ơn: "Cảm ơn."

Tạ Dật nhìn quanh, thấy nhà nàng chỉ còn lại một mình nàng, liền quan tâm hỏi: "Để ta đi mời đại phu đến khám cho nàng nhé."

"Không cần, không cần."

Nàng xua tay, một là sợ tốn tiền, hai là sợ người ta hiểu lầm quan hệ của họ.

Thẩm Thư Dao khó xử nói: "Có thể làm phiền chàng sang nhà hàng xóm tìm Vương thẩm không? Nhà thẩm ấy có rượu thuốc, xoa bóp một chút là được rồi."

"Nhưng mà chân của nàng..."

"Hôm nay cảm ơn chàng." Giọng nàng rất nhỏ, mang theo chút áy náy, "Nhân lúc không có ai, chàng mau đi đi."

Tạ Dật thở dài, chàng không còn cách nào khác, đối với chàng cho dù bị người ta biết cũng không sao, nhưng nàng thì không được, cho nên Tạ Dật hiểu được nỗi khó xử của nàng.

"Hôm khác ta lại đến thăm nàng."

Dặn dò hai câu, Tạ Dật lặng lẽ rời đi. Người vừa đi, Thẩm Thư Dao liền cởi giày ra xem vết thương, mắt cá chân sưng đỏ một mảng, sưng to, e là phải mười ngày nửa tháng mới khỏi.

Haiz, trong thời gian dưỡng thương, không thể ra ngoài làm việc được rồi. May mà nàng siêng năng, trong nhà tích trữ được kha khá đồ ăn, chắc là đủ dùng một thời gian.

Một lát sau, Vương thẩm đẩy cửa bước vào, tay cầm rượu thuốc, vừa vào cửa liền nói: “Sao lại bị trẹo chân thế này?”

Là Tạ Dật nói cho Vương thẩm biết, không biết chàng ấy nói thế nào.

"Đi đào rau dại, không cẩn thận bị ngã."

Vương thẩm đổ rượu thuốc ra, xoa nóng trong lòng bàn tay, rồi xoa bóp cho nàng, vừa nói: “May mà có Tạ tú tài đi ngang qua, nếu không con phải ngồi ngoài ruộng qua đêm.”

Lúc này Thẩm Thư Dao mới biết Tạ Dật nói như vậy, người đọc sách đầu óc quả nhiên nhanh nhạy.

Quan đẹp edit truyện hay, truyện lúc hay lúc dở, Quan lúc nào cũng đẹp 😚

"Đúng vậy, hôm nay may nhờ có chàng ấy."

Tay Vương thẩm rất khỏe, nàng đau đến nhíu mày, chỉ vào đám rau dại ở góc nhà nói: “Đào được nhiều rau dại lắm, lát nữa thẩm mang một ít về ăn nhé.”

Rau dại mà Tạ Dật đào được không mang về, đều đưa hết cho nàng. Người này, rốt cuộc là có ý gì?

Là muốn dan díu với nàng sao? Nhưng nàng muốn tái giá.

Vương thẩm cười, "Haiz, lần sau đừng vì đào rau dại mà làm mình bị thương nữa, mấy ngày nay cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, thiếu gì thì nói với ta, ta sẽ bảo Vương thúc con lên trấn mua."

Trong lòng nàng ấm áp, cảm giác được người khác quan tâm thật tốt, "Nhà con không thiếu gì đâu, đủ cho con ăn rồi."

Xoa bóp qua lại hai lần, cả căn phòng nồng nặc mùi rượu thuốc, hơi cay mũi.

Vương thẩm dừng tay, chân nàng không cử động, trắng trẻo nõn nà, không hề giống người làm nông. Vương thẩm nhìn hai lần, trêu chọc: “Uống cùng một loại nước, chỉ có con là trắng nhất, cũng không biết sau này sẽ tiện nghi cho ai.”

"Thẩm cứ hay trêu con."

Vương thẩm đậy nắp chai lại, ra sân rửa tay, rồi lại quay vào, "Thôi được rồi, ngày mai ta lại đến thăm con, chiều nay còn phải ra ruộng."

Trước khi về, Vương thẩm còn giúp nàng cho gà vịt ăn, sợ nàng đi lại bất tiện.

Loading...