Phụ trầm ngâm một lát cất lời: "Năm xưa nếu con chịu lời cha..."
"Phụ ,"
ngắt lời ông, lấy từ trong n.g.ự.c áo một cuốn sổ dày đặt lên bàn, " xem cái ."
Phụ nghi hoặc mở , ánh mắt lướt qua danh mục dần mở to vì kinh ngạc.
"Đây là..."
"Danh sách của hồi môn cùng những thứ con mang về từ Bùi gia."
Nửa đầu cuốn sổ là danh sách mười dặm hồng trang chấn động kinh thành khi con xuất giá ba năm .
Còn nửa là những chiến lợi phẩm con kiểm kê :
bản mô phỏng thời Đường, b.út tích thực của Ngô Đạo Tử, ống b.út trầm hương nguyên khối cùng lư hương thú vàng vua ban...
Cộng thêm vô văn tự nhà đất và ngân phiếu quy đổi, con thực sự khiến kinh hãi.
Tay phụ run: "Tất cả chỗ con lấy từ Bùi gia ..."
"Đó là vốn liếng của con, cùng với chút thể diện đắt giá nhất mà họ nỡ bán ."
Ta nâng chén khẽ thổi bọt nước: "Con mang mười dặm hồng trang , nay mang về nguyên vẹn, còn kiếm thêm chút lãi."
Mẫu mà ngẩn , hồi lâu mới lẩm bẩm: " những uất ức con chịu..."
"Không lỗ mẫu ."
Ta đặt chén xuống, tiếng sứ chạm vang lên lanh lảnh.
Làm mà lỗ cho ?
Con dùng ba năm thanh xuân để thấu một con và nhận rõ một gia tộc.
Những đêm thức trắng tính sổ, những đòi hỏi vô lý niềm tin mù quáng kẻ nơi tiền tuyến...
giờ nghĩ , tất cả đều trở thành củi lửa để luyện tâm tính cho con.
Chỉ là thỉnh thoảng, vài ký ức cũ vẫn bất chợt hiện về.
Ví như lúc cài hoa lên tóc khi xuất chinh, hứa hẹn sẽ trồng cho một sân đầy hoa đào khi trở về.
🌻Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
🌻Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
🌻Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa
Ví như trong thư bảo biên ải lạnh lẽo, chỉ khi nhớ đến hiền thê ở nhà lòng mới thấy ấm áp.
Từng lời ngọt ngào năm xưa, giờ nghĩ chỉ thấy đau thấu tâm can.
"Yêu Yêu?" - Mẫu lo lắng gọi .
Ta hồn, vô thức xoa vết sẹo cũ cổ tay do sắc t.h.u.ố.c cho lão phu nhân khi xưa.
"Giờ con là Chước Chước mẫu ạ."
Ta nở một nụ rạng rỡ, hình bóng phản chiếu trong chén trông thật lạ lẫm.
Lâm Yêu Yêu của quá khứ nhảy sông tuẫn tiết, c.h.ế.t trong ký ức của .
Phụ thật lâu gật đầu: "Nghĩ thông là , con dự tính gì ?"
Ta đón lấy ánh mắt ông, một cách dứt khoát:
"Tìm một phu quân hợp ý, sinh con đẻ cái và quản lý gia nghiệp Lâm gia."
Căn sảnh im lặng trong giây lát.
Mẫu ngỡ ngàng mừng rỡ trào nước mắt:
"Tốt, lắm, Chước Chước của cuối cùng cũng nghĩ thông ."
Phụ vuốt râu, đôi lông mày giãn :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-gia-chet-ta-khuan-sach-phu-cua-han/chuong-3.html.]
"Việc cần bàn bạc kỹ, hiện tại con 'mất' lâu nên nên phô trương, cứ ở nhà tĩnh dưỡng ."
"Con hiểu ạ."
Ta dậy hành lễ: "Có điều, chọn do chính con ưng thuận."
"Tất nhiên ."
Phụ hiếm khi mỉm : "Nữ nhi Lâm Trọng Sơn kén rể, nhất định là nhất thiên hạ !"
6
Ánh nắng xuân tràn qua song cửa, đổ bóng loang lổ mặt đất.
Ta trong vầng sáng, hít một thật sâu.
Mùi khói nhang và những toan tính ở phủ Tướng quân giờ lùi xa.
Chắc giờ Bùi Viễn Sơn đang cùng Tạ Khinh Chu chèo thuyền ngắm cảnh, ngâm thơ vịnh nguyệt nhỉ?
Hắn mơ cũng ngờ thê t.ử ngỡ an bài xong xuôi ve sầu thoát xác, cuỗm sạch thể diện nhà họ Bùi để bắt đầu một cuộc đời mới.
Trong làn hương , khẽ vuốt những dòng mực cuốn sổ hồi môn.
Được mất lời lỗ, món nợ đường đời giờ mới chỉ bắt đầu thôi.
Tại một biệt viện tinh xảo ở Giang Nam, Bùi Viễn Sơn chợt rùng một cái.
"Sao ?" Tạ Khinh Chu dịu dàng khoác thêm áo cho .
"Không gì,"
ôm vai nàng về bầu trời phương Bắc,
"chỉ là bỗng thấy mùa xuân phương Nam dường như cũng lạnh."
Hắn vô cớ nhớ đến thê t.ử luôn ngoan ngoãn, lo liệu việc chu cho ở kinh thành.
Một tia bất an lướt qua lòng như tơ nhện, nhưng nhanh ch.óng ấm của mỹ nhân bên cạnh xua tan.
Hắn cúi đầu hôn lên tóc nàng mỉm .
Khinh Chu vì mà từ bỏ phủ Thượng thư, hy sinh một chút danh tiếng thì sá gì.
Có Yêu Yêu ở nhà, phủ Tướng quân chắc chắn sẽ bình an vô sự.
Con gái nhà buôn vốn nhiều tiền chỗ dựa.
Năm xưa cưới nàng , chẳng chính là vì ngày hôm nay ?
7
"Chước Chước, đây là Tô Nghiễn Thanh, thứ t.ử nhà họ Tô ở Giang Châu, chín chắn hiếm ."
Phụ đẩy tấm danh tới mặt với ánh mắt thăm dò.
Ta nhận lấy, lướt qua những dòng chữ tiểu khải thanh thoát đó.
Tô Nghiễn Thanh mồ côi mẫu từ sớm, gia tộc họ Tô tuy quyền quý nhưng là thương nhân buôn muối tiếng, gia phong nghiêm cẩn.
"Họ Tô phản đối chuyện ở rể ?" Ta hỏi.
Phụ : "Tô lão thái gia thấu tình đạt lý, nhà ông đông con cháu nên chuyện Nghiễn Thanh ở rể cũng thành vấn đề."
Ba ngày gặp tại Trúc Hiên trong biệt viện Lâm gia.
Chàng mặc trường bào trắng ngà, dáng như tùng, khi thấy liền chắp tay hành lễ: "Lâm cô nương."
Đôi mắt sáng sủa, ánh thản nhiên chút dò xét đ.á.n.h giá.
"Mời Tô công t.ử ."