Phu Quân Giả Chết Mười Năm Trở Về - 4

Cập nhật lúc: 2026-05-02 11:15:32
Lượt xem: 1,021

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe nàng một thôi một hồi. Ta hiểu.

 

“Huyết mạch Hầu phủ thì liên quan gì đến ?”

 

Ta họ Giang, họ Lâm.

 

Hơn nữa, đó là con của Lâm Quân Nghiêu và Trần Uyển Uyển, con của .

 

“Hơn nữa, con của .”

 

Trần Uyển Uyển dám tin mà ngẩng đầu.

 

“Sa… thể?”

 

Ta chút tiếc nuối cho nàng :

 

“Sau khi Lâm Quân Nghiêu mất tích, mới mang thai, còn sinh một đứa nhi t.ử.

 

“Hiện giờ đang ở trong cung bạn của Thái t.ử, qua một thời gian nữa sẽ phong Thế t.ử.”

 

Biểu cảm bình tĩnh của Trần Uyển Uyển bỗng trở nên dữ tợn.

 

“Không thể! Ta từng ?”

 

9

 

“Bởi vì năm đầu tiên kẻ giả mạo Lâm Quân Nghiêu tìm tới suýt nữa ám sát lão phu nhân, để bóng ma tâm lý cho bà.

 

“Bà sợ hại đích tôn của , nên phong tỏa tin tức với bên ngoài.

 

bộ Hầu phủ và trong cung đều , Thánh thượng cũng thương xót Hầu phủ.”

 

Đương nhiên, đó là do tìm đến.

 

Việc đề nghị che giấu tin tức về đứa trẻ cũng là do đưa .

 

Nếu , Lâm Quân Nghiêu đội cho cái mũ xanh, e là sớm về .

 

Chỉ khi một lòng thủy chung chờ , tình sâu như biển với .

 

Hắn mới thể yên tâm ở bên Trần Uyển Uyển.

 

“Không! Không thể!

 

“Sao thể trùng hợp như ?

 

“Hắn mất tích ngươi mang thai, còn là nhi t.ử.”

 

Ta nàng thật sâu.

 

chính là trùng hợp như .

 

“Mệnh , phu quân c.h.ế.t, nhi t.ử đến, gia sản cũng ngày càng nhiều.”

 

Trần Uyển Uyển ôm n.g.ự.c, phun một ngụm m.á.u.

 

“Hắn c.h.ế.t!

 

“Là ngươi hại !

 

“Ngươi sẽ gặp báo ứng, đồ độc phụ!”

 

Ta bước cửa, gật đầu tán đồng.

 

Ta quả thật là độc phụ.

 

so với nàng , còn kém xa.

 

, thật sự thả họ rời .

 

Đương nhiên, chỉ thả Trần Uyển Uyển và đứa con của nàng .

 

Còn Lâm Quân Nghiêu, giam .

 

Giam trong một địa lao xây riêng cho .

 

Đó là nơi kiếp giam .

 

Bên trong u tối ánh sáng, chỉ một ngọn đèn dầu cháy quanh năm.

 

Bốn bức tường, chỉ một khe nhỏ để đưa thức ăn .

 

Ta sống ở đó mười năm.

 

Không Lâm Quân Nghiêu thể chịu đựng bao lâu.

 

Trước khi ném , bỗng quỳ xuống đất.

 

“Chiêu Ninh, sai !”

 

10

 

Ta chút ngạc nhiên đầu .

 

“Ngươi quả thật sai .

 

“Ngươi nên tham lam vinh hoa phú quý, nên dòm ngó những thứ thuộc về .”

 

Đã sống cuộc đời yên bình, thì nên về.

 

Hắn rơi những giọt nước mắt chân thành:

 

“Ta nên lừa nàng, thật những năm cũng thường xuyên nhớ đến nàng.

 

Uyển Uyển sinh cho một đứa con, thể bỏ rơi nàng .

 

“Chiêu Ninh… nàng đừng rời bỏ .”

 

Hắn nắm lấy cổ chân , dáng vẻ thành khẩn.

 

Nước mắt mặt chảy thành dòng.

 

Là sự yếu đuối mà từng thấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-gia-chet-muoi-nam-tro-ve/4.html.]

Ta khẽ , xổm xuống, nâng cằm lên.

 

“Vậy ngươi cho , ngươi thể mang cho điều gì?

 

“Dù , ngươi thê t.ử và con cái khác.

 

“Nếu nhận ngươi, đến lúc ngươi một cước đá thì ?”

 

Hắn chỉ sững trong chớp mắt, lập tức đưa lựa chọn:

 

“Ta thể bỏ nàng .

 

“Ban đầu vốn là nàng dụ dỗ cùng rời .

 

“Còn đứa trẻ , ngu dốt như heo, đến cả tú tài cũng thi đỗ, cần cũng .

 

“Ta thể ném nó ngoài, mặc kệ sống c.h.ế.t.

 

“Nếu con, chúng còn thể sinh .

 

“Con của và Chiêu Ninh nhất định thông minh xuất chúng, sẽ đỗ Trạng nguyên.”

 

Thấy gì, cho rằng thuyết phục , tiếp tục:

 

“Chiêu Ninh, yêu nàng.

 

“Chỉ nàng mới là môn đăng hộ đối với , thật đó.

 

“Ta hối hận , lúc nên rời bỏ nàng.

 

“Những năm nàng quản lý Hầu phủ , năng lực của nàng ai cũng thấy rõ.

 

“Ta……”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Đừng đáp ứng !”

 

Ta Thanh Mộc đến từ lúc nào, cũng những gì.

 

Hắn chớp mắt tới mặt , một cước đá văng Lâm Quân Nghiêu.

 

Thanh Mộc chắn , lạnh lùng :

 

“Lời của loại nam nhân đừng tin, đang lừa nàng!”

 

Lâm Quân Nghiêu sụp đổ !

 

“Hắn là ai?

 

“Giang Chiêu Ninh, Hầu phủ nam nhân?”

 

11

 

Ta hiểu mạch suy nghĩ của .

 

Lúc là vấn đề sống còn, càng để ý đến vấn đề thể diện hơn?

 

Không đợi mở miệng trả lời, Thanh Mộc ôm lấy , hôn lên môi một cái.

 

Sau đó khiêu khích sang:

 

“Hiểu ?”

 

Lâm Quân Nghiêu loạng choạng dậy, dám tin mà chằm chằm .

 

Giống như còn nhận nữa.

 

Dùng một ánh mắt vô cùng xa lạ và phẫn nộ .

 

“Ngươi đối xử với như ?

 

“Mười năm , bên ngoài đều ngươi đối với thủy chung đổi, chăm lo Hầu phủ.

 

“Mỗi năm ngươi đều đến mộ cúng bái, thậm chí đến long trời lở đất.

 

“Ngươi quên ? Vậy là thế nào?

 

“Hắn một chút cũng giống !”

 

Lâm Quân Nghiêu sụp đổ gào lên.

 

May mà nơi ai thấy.

 

Ta thở dài một tiếng, thương hại :

 

“Đều là giả cả.

 

“Giống như năm đó ngươi giả c.h.ế.t, tình cảm dành cho ngươi cũng là giả.”

 

Lâm Quân Nghiêu ngừng lắc đầu.

 

“Không, thể nào.

 

“Chúng rõ ràng đang , trong lòng ngươi rõ ràng .

 

“Ngươi là tiểu thư khuê các, là hiền lương thục đức nổi danh kinh thành.

 

“Ngươi thể chuyện như ?”

 

Kiếp quả thực sẽ .

 

c.h.ế.t qua một .

 

Ta cũng nên chút trưởng thành.

 

“Ta nên cảm ơn ngươi, nếu ngươi, cũng sẽ phát hiện loại niềm vui .”

 

Thời gian cũng gần đến , nên trở về ngủ.

 

Phía , tiếng gào thét của Lâm Quân Nghiêu vẫn còn.

 

Ta đến dừng cũng lười dừng.

 

Cho đến vài ngày , lão phu nhân đang lễ Phật bỗng nhiên trở về.

 

Sau lưng bà còn Trần Uyển Uyển và đứa nhi t.ử mười tuổi của nàng .

Loading...