Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/pSEIB0p5RM
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta đứng dưới cây hoa, cẩn thận chọn những cành mai khô để ôm vào lòng.
"A Man, sao ngươi lại ở đây, mau bái kiễn phu nhân."
Tiểu nha hoàn của ta kêu lên.
Hóa ra, tên mã nô là A Man.
Hắn ngẩng đầu lên ngạc nhiên, sau đó không hề do dự quỳ xuống bái kiến, nhưng tay vẫn ôm chặt cành mai trong lòng.
"Phu nhân..."
Có lẽ vì là người từ vùng đất xa lạ, anh ta không như những người hầu khác nói lời lễ phép "bái kiến phu nhân".
Chỉ nói hai từ "phu nhân", kèm theo giọng nói hơi khàn và trầm, nghe như là lời thì thầm.
Hắn đứng dậy, mắt nhìn lên, dù vẫn quỳ trước mặt ta nhưng không hề thấp hơn ta bao nhiều.
Như một con thú dữ, hắn mang theo vẻ dữ tợn của một con thú hoang.
Ta không nhịn được hỏi.
"Ta nhớ rằng tất cả những người hầu trong nhà đều đã được chuẩn bị áo ấm mùa đông, sao ngươi lại mặc ít như vậy, chẳng lẽ quản gia đã cắt giảm không cho ngươi à?"
Hắn lắc đầu, nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-cu-nghi-ta-van-luon-yeu-han/chuong-7.html.]
"Rất nóng."
Nha hoàn bên cạnh bỗng nhiên nói nhỏ.
"Chủ nhân, A Man sức mạnh phi thường, kỹ năng cũng tốt, sao chúng ta không để hắn giúp chúng ta bắt cá ăn?"
Ta cau mày.
"Nghịch ngợm, giữa mùa đông, sao lại để người ta làm những việc như vậy, mau im miệng."
Nhưng A Man không nói gì, đưa hoa cho ta, sau đó chạy thẳng ra bên hồ.
Mảnh băng văng tứ phía.
"Mau quay lại."
Ta vội vã nói.
Nhưng nha hoàn lại kéo ta lại.
Lúc này ta mới nhận ra, nếu đúng như ta nghĩ, thì đó chỉ là một kẻ ngốc.
Có lẽ, gặp A Man là ý tưởng của nàng ta, ngày đó gửi hoa mai, có thể cũng do nha hoàn này xúi giục.
Nàng ta là nha hoàn theo ta từ nhà mẹ đẻ đến.