Xe tới tiệm cơm thì trời ngả về chiều.
Vào mùa đông mặt trời lặn sớm, màn trời phía nhuộm một mảnh đỏ rực.
Ninh Trinh dừng xe hẳn hoi.
Nàng đang định xuống xe thì Tam ca Ninh Sách ngăn nàng .
“Nói với em chuyện một chút.” Tam ca .
Ninh Trinh: “Bây giờ ?”
“Lát nữa , chút việc gấp.” Tam ca .
Ninh Trinh khó hiểu: “Anh vội cái gì?”
Ninh Sách trả lời nàng, tiếp tục : “Chỗ đại tẩu , em giúp một câu.”
“Nói cái gì?”
“Sở tiểu thư khá , dung mạo xinh , tính cách tiêu sái, cô cảm thấy cô như miếng ngọc quý.” Ninh Sách .
Ninh Trinh nhíu mày: “Ý là ?”
“Anh thực sự thưởng thức Sở tiểu thư, mới ý qua loa lấy lệ. Kỳ thật trong lòng, cũng một thời gian .” Ninh Sách .
Ninh Trinh ngạc nhiên.
“... Nếu Sở tiểu thư ưu tú như , sẽ chọn bừa một khuyết điểm của cô để đẩy chuyện . Không để đại tẩu khó xử. Sở tiểu thư tồi, thể che lương tâm mà bôi nhọ cô .”
“Anh qua với ai?” Ninh Trinh hỏi.
Ninh Sách: “Em đừng quản. Em với đại tẩu một tiếng, đừng quên đấy.”
“Anh tự mà với đại tẩu.”
“Các em là chị dâu em chồng dễ chuyện. Anh , đại tẩu sẽ giận.” Ninh Sách .
Ninh Trinh chọc cho bật : “Định để em ?”
“Đại tẩu sẽ giận em . Quay đầu mua quà cho em, em giúp Tam ca .” Ninh Sách , “Em còn thể giúp mắng vài câu, để đại tẩu khoan khoái trong lòng.”
Ninh Trinh: “... Sở Tĩnh Nguyệt khá , là phúc khí.”
“Lời cũng thể cho đại tẩu cùng Sở tiểu thư. Thật là phúc khí.” Ninh Sách .
Ninh Trinh tiện gì thêm.
Hai em đơn giản trao đổi vài câu, liền một đoạn.
Khi xuống xe, cửa lớn mênh m.ô.n.g đều , duy chỉ Thịnh Trường Dụ còn mái hiên tiệm cơm.
Hắn đang cùng một trẻ tuổi chuyện.
Người trẻ tuổi vẻ mặt kính cẩn lắng ; thái độ Thịnh Trường Dụ nóng lạnh, hỉ nộ.
“Là Diêu An Trì, trưởng t.ử của Diêu Thiệu. Mẹ nó Diêu gia những , cũng đáng ghét y hệt họ Thịnh.” Ninh Sách khẽ với em gái.
Ninh Trinh: “Giữ nụ .”
Lại , “Diêu Văn Lạc ngay cả Nhị phu nhân của Đốc quân cũng , Diêu gia trời quang trăng sáng như vẻ bề ngoài .”
Ninh Sách trong lòng vui vẻ: “Thật ?”
Hắn thế nào để châm chọc Diêu An Trì .
“Tư thái của thắng, cứ đoan là thể chọc tức c.h.ế.t Diêu gia.” Ninh Trinh .
Ninh Sách thực ngạo kiều hất đầu: “Cần em dạy chắc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-nhan-sau-khi-ly-di-dai-lao-quan-phiet-mot-dem-dau-bac/chuong-106-tuy-phong-lau-hoi-ngo-loi-noi-an-y-sau-xa.html.]
Ninh Trinh cùng Ninh Sách hai em bước lên bậc thang.
Người hầu khom nghênh đón, Ninh Trinh mắt thẳng, Ninh Sách cố ý hướng bên hành lang một cái.
Diêu An Trì mỉm , câu gì đó với Thịnh Trường Dụ.
Thịnh Trường Dụ vẫn giữ biểu tình rõ hỉ nộ, về phía bên .
Nga
Ninh Trinh cùng Ninh Sách thẳng , gọi một tiếng: “Đốc quân.”
Tầm mắt Thịnh Trường Dụ quét qua Ninh Trinh một cái, dừng vài giây đó dời : “Vào ăn cơm .”
Ninh Trinh .
Nàng cùng Diêu An Trì đối diện, hai mơ hồ từng gặp qua vài , nàng ấn tượng gì sâu sắc.
“Phu nhân, chào ngài, là Diêu An Trì.” Hắn chủ động , “Ngày thường gặp ngài một khó, Ninh Sư trưởng giấu ngài kỹ trong khuê phòng quá. Hôm nay may mắn gặp , thật phúc.”
Hắn sai, thậm chí còn dễ .
Ninh Trinh sự khinh miệt trong lời của . Cái loại mạo phạm biểu lộ rõ ràng, nửa thật nửa giả , Ninh Trinh hiểu.
Ninh Trinh mỉm : “Phụ ngài mới là lão tướng xương cánh tay của Đốc quân, tương lai cơ hội gặp mặt sẽ quá ít. Diêu thiếu gia khách khí .”
Nếu cha ngươi mặt mũi lớn, ngươi căn bản đủ tư cách gặp .
“Nếu bàn về chuyện đó, vẫn là công tích của Ninh Sư trưởng cao hơn.” Diêu An Trì .
Ninh Sách chen : “Túy Phong Lâu ăn một bữa cơm, còn cần liệt kê chiến công của phụ ? Thế thì tốn nhiều giấy mực lắm, công tích của a ba nhất thời hết .”
Diêu An Trì rộ lên: “Tự nhiên. Không cần giấy mực, công tích đều trong lòng Đốc quân.”
Ninh Sách về phía Thịnh Trường Dụ, thực sợ c.h.ế.t tiếp: “Thật . Đốc quân thể cưới em gái , chính là trong lòng hiểu rõ.”
Ninh Trinh: “......”
Anh lái xa quá .
Anh dỗi Diêu An Trì thì chuyên tâm chút, cứ nhất thiết lôi Đốc quân gì?
Cãi cũng đường, sầu c.h.ế.t Ninh Trinh.
Ninh Trinh mở đầu , bất đắc dĩ Tam ca tung một hồi loạn quyền, đem cục diện tất thắng quấy cho tan tác.
“... Ngươi chê trong lòng ?” Thịnh Trường Dụ đột nhiên mở miệng.
Ninh Trinh giật thót .
“Đương nhiên !” Ninh Trinh giành , “Tam ca là , nếu Đốc quân để mắt đến a ba , cũng sẽ cưới .”
“Ta để mắt ai liền cưới con gái đó, Đốc quân phủ của chứa ?” Thịnh Trường Dụ hỏi.
Ninh Trinh rộ lên: “Đốc quân phủ lớn như , khẳng định chứa . trong lòng Đốc quân chỉ sợ chứa nổi, bao nhiêu a?”
Thịnh Trường Dụ: “Lời , em giữ lúc ăn cơm cho , đồ nhắm.”
Nói nàng thú vị.
Tốt gì cũng tiếp tục dỗi Ninh Sách.
Biểu tình Ninh Sách thật , còn gì đó, Ninh Trinh trừng mắt liếc một cái thật mạnh.
Diêu An Trì thông minh, từ khi Thịnh Trường Dụ mở miệng, liền một câu cũng nữa.
Thịnh Trường Dụ lên lầu, Ninh Trinh theo. Nàng cố ý nháy mắt với Ninh Sách, bảo ngay bây giờ, đừng theo lên.
Dù cũng việc.
Ninh Sách hiểu. Hắn nhúc nhích, Diêu An Trì cũng nhúc nhích.