Phu Nhân Nhà Ta Nghe Không Hiểu Tiếng Người… Nhưng Biết Lấy Mạng Người - Chương: 17

Cập nhật lúc: 2025-12-28 07:20:16
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 Lão phu nhân đặc biệt dặn dò để hai vợ chồng chúng gần gũi hơn.

"Bị kinh động ?"

Ta múc canh cho , "Liễu nhát gan, chắc là đêm khuya gặp ác mộng thôi".

Viên Thừa Tự đón lấy bát canh, liếc một cái, ánh mắt đầy phức tạp: "Đêm đó ngươi và Mộng Ly ở bên hồ sen những gì?".

Ta ngước mắt lên vẻ mờ mịt: "Chẳng gì cả, chỉ ngắm trăng bảo trăng thôi. Sau đó Liễu trượt chân, suýt chút nữa rơi xuống hồ, kéo nàng một cái, thế là nàng hoảng sợ thôi".

"Chỉ thôi?"

"Chỉ thôi. Liễu lẽ là nhớ đến chuyện của Vân Hòa nên trong lòng sợ hãi. Hầu gia hãy đến bầu bạn với nàng nhiều hơn ."

Ta lời một cách chân thành, Viên Thừa Tự trái tiếp lời thế nào. Hắn im lặng uống hết bát canh đặt bát xuống.

"Niệm Nhi, nàng gả đây ba năm ."

"Vâng."

"Ba năm ," lẩm bẩm, giống như đang với chính , " cảm thấy, bao giờ thấu nàng".

Ta cúi đầu ăn cơm tiếp lời. Nhìn thấu thì quan trọng gì . Người thế gian , mấy ai thực sự thấu hiểu lẫn ? Cha hiểu tại nương luôn , nương hiểu tại lanh lợi, Viên Thừa Tự hiểu tại thể nhẫn nhịn suốt ba năm. Ta cũng chẳng hiểu nổi bọn họ. Tại cứ phức tạp những chuyện vốn dĩ đơn giản? Thích thì giữ , thích thì đuổi . Ngáng đường thì trừ khử. Đơn giản bao.

"Hầu gia," đặt đũa xuống, ngước , "nếu lo cho Liễu thì cứ thăm nàng . Thiếp ở đây chuyện gì ".

Viên Thừa Tự hồi lâu, cuối cùng dậy: "Được".

Hắn . Lục Hà dọn dẹp bát đũa, khẽ: "Hầu gia tối nay vốn dĩ nên nghỉ đây..."

"Nghỉ ở cũng thôi."

Ta dậy đến bên cửa sổ, "Liễu Mộng Ly bây giờ, đại khái là cứ thấy là phát run".

"Tại ạ?"

"Bởi vì nàng , chỗ dựa của nàng căn bản đáng tin. Đêm đó ở hồ sen, nàng tưởng sẽ đẩy nàng xuống, nhưng kéo nàng một cái. Nàng thể g.i.ế.c nàng , cũng thể cứu nàng . Mạng của nàng trong tay , cảm giác còn khó chịu hơn cả cái c.h.ế.t."

Lục Hà nửa hiểu nửa . Ta giải thích thêm. Có những chuyện cần hiểu, chỉ cần kết quả là . Liễu Mộng Ly trận bệnh ròng rã nửa tháng. Nửa tháng trong phủ sóng yên biển lặng, lão phu nhân ngày càng trọng dụng , phủ vụ đều giao hết cho quản lý. Ngay cả chìa khóa tư khố của bà cũng đưa cho một chiếc. Viên Thừa Tự đối với cũng khách sáo hơn nhiều, còn hờ hững như , thỉnh thoảng còn tới viện của chơi, trò chuyện vài câu. Tuy đều là những chuyện phiếm chẳng , nhưng vẫn còn hơn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-nhan-nha-ta-nghe-khong-hieu-tieng-nguoi-nhung-biet-lay-mang-nguoi/chuong-17.html.]

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

Đám hạ nhân càng thêm phần cung kính, một ai dám bằng mặt bằng lòng nữa. Mọi chuyện đều . Vụ án của Tô Vân Hòa cuối cùng cũng kết thúc. Triệu bộ đầu đích tới phủ để hồi đáp, mặt lão phu nhân, Viên Thừa Tự và , ông một cách kín kẽ kẽ hở: "Khám nghiệm hiện trường thấy dấu vết xô xát, t.h.i t.h.ể ngoại thương, trong bụng dư lượng t.h.u.ố.c. Nước hồ sen sâu bốn thước, bình thường thể đến n.g.ự.c, nhưng nếu say rượu hoặc ch.óng mặt sẩy chân thì quả thực khả năng c.h.ế.t đuối. Tổng hợp các yếu tố, kết luận là t.a.i n.ạ.n sẩy chân rơi xuống nước".

Lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm niệm một câu Phật hiệu.

Viên Thừa Tự sắc mặt khó coi, nhưng gì.

Ta dậy cúi chào Triệu bộ đầu: "Vất vả cho Triệu bộ đầu ". Triệu bộ đầu một cái, ánh mắt thâm trầm, chắp tay : "Phu nhân khách khí, là bổn phận của chức trách". Tiễn Triệu bộ đầu xong, lão phu nhân nắm tay : "Giờ thì , vụ án kết thúc, trong phủ cũng thanh tịnh".

"Vâng, tổ mẫu yên tâm."

Viên Thừa Tự đột nhiên lên tiếng: "Tổ mẫu, tôn nhi thấy, là lấp cái hồ sen ạ."

Lão phu nhân ngẩn : "Lấp ? Tại ?".

"Không cát lợi."

Giọng Viên Thừa Tự trầm xuống, "Vân Hòa c.h.ế.t ở đó, Mộng Ly cũng suýt chút nữa ngã xuống. Cái hồ đó, tà tính lắm".

 Lão phu nhân do dự sang : "Niệm Nhi, con thấy ?"

"Hầu gia cũng lý. Chỉ là hồ sen đó là do lão Hầu gia xây dựng năm xưa, lấp thì đáng tiếc quá. Hay là mời cao tăng đến một trận pháp sự, siêu độ vong hồn, dựng một tấm bia bên bờ hồ để trấn tà, như ạ".

Lão phu nhân liên tục gật đầu: "Ý kiến ! Vừa vẹn thể diện, yên lòng ".

Viên Thừa Tự còn thêm gì đó, nhưng một cái cuối cùng vẫn im lặng.

Pháp sự định ba ngày .

Người mời đến là các vị cao tăng từ chùa Long Tuyền ở ngoại thành. Có bảy tám vị, họ bày trận thế bên hồ sen, tụng kinh niệm Phật, gõ mõ đ.á.n.h chuông rộn ràng suốt cả một ngày. Hạ nhân trong phủ đều kéo đến xem náo nhiệt.

Ta cũng .

Ta yên lặng quan sát từ xa, bên ngoài đám đông. Các hòa thượng mặc cà sa nhắm mắt tụng kinh, khói hương nghi ngút. Nước hồ lấp lánh ánh nắng, lá sen héo úa quá nửa, chỉ còn vài phiến lá tàn dập dềnh mặt nước. Nhìn qua đúng là vài phần thê lương.

"A Di Đà Phật."

Một vị hòa thượng già đến mặt , chắp hai tay , "Nữ thí chủ, oán khí của vong hồn trong hồ vẫn tan biến, cần thêm nhiều việc thiện, tích đức tích công thì mới thể hóa giải ".

 

Loading...