Phu Nhân Nhà Ta Nghe Không Hiểu Tiếng Người… Nhưng Biết Lấy Mạng Người - Chương: 15

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-28 07:03:50
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" , bát t.h.u.ố.c mang tới đổ . Lần hạ t.h.u.ố.c thì nhớ bỏ thêm đường nhé, đắng quá thực sự uống trôi."

Liễu Mộng Ly chôn chân tại chỗ, mặt trắng bệch như quỷ. Nàng giống như một chậu than dội nước cho tắt ngấm, bề ngoài còn tia lửa nhưng bên trong vẫn đang cháy âm ỉ. Nàng còn hỏi han đến phủ vụ, còn chạy đến mặt lão phu nhân nữa, mỗi ngày chỉ quanh quẩn trong viện của , thỉnh thoảng đến thư phòng của Viên Thừa Tự một lát cũng đều yên tĩnh.

Hạ nhân trong phủ đều Liễu phu nhân điều hơn . Chỉ nàng đang nín nhịn để chờ thời cơ. Ngày mười lăm tháng mười, đêm trăng tròn. Lão phu nhân chùa ngoại thành cầu phúc, trong chùa ba ngày. Viên Thừa Tự đồng liêu hẹn uống rượu, đêm khuya vẫn về. Trong phủ yên tĩnh lạ thường. Chỉ tiếng gõ mõ của phu canh, từng tiếng từng tiếng như gõ tim . Ta ở trong phòng sách, Lục Hà ở bên cạnh thêu khăn tay.

"Phu nhân," Lục Hà đột nhiên ngẩng đầu, "Xuân Hạnh ở viện của Liễu phu nhân tới truyền lời, Liễu phu nhân mời phu nhân cạnh hồ sen ngắm trăng".

Ta buông sách xuống mỉm . Cuối cùng cũng đến .

"Chuẩn đèn."

"Phu nhân, muộn thế , bên hồ sen còn... Tô di nương mới mất lâu, cát lợi ! Liễu phu nhân lúc gọi , chắc chắn là ý gì!"

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

"Ta , cho nên mới ."

Lục Hà còn khuyên ngăn, xua tay: "Ngươi cứ ở trong viện, nếu một canh giờ nữa về thì hãy đến tiền viện tìm Hầu gia. Cứ và Liễu đang ngắm trăng bên hồ sen, sợ lo lắng nên mời đến đón".

"Nô tỳ ghi nhớ ạ."

Ta xách một chiếc đèn l.ồ.ng, một về phía hồ sen.

Gió đêm lạnh, thổi ngọn nến trong đèn l.ồ.ng lúc tỏ lúc mờ. Hồ sen ánh trăng tỏa những tia sáng u tối, mặt nước phẳng lặng một gợn sóng, giống như một tấm gương đen khổng lồ.

Liễu Mộng Ly sẵn ở đó. Nàng mặc một bộ váy trắng tinh khôi, khoác áo choàng cùng màu bên bờ hồ. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng , mặt nở nụ ôn hòa.

"Tỷ tỷ tới ."

"Liễu ."

Ta đến bên cạnh nàng , dừng cách một chừng ba bước chân, "Muộn thế , đột nhiên nổi hứng ngắm trăng?".

"Trăng thế , một xem thì thật đáng tiếc."

Liễu Mộng Ly ngẩng đầu trời, "Tỷ tỷ kìa, trăng đêm nay tròn như một tấm gương đồng ".

Ta theo hướng mắt của nàng . Mặt trăng quả thực tròn và sáng. Sáng đến mức thể rõ từng chiếc lá, từng viên đá bên bờ hồ.

Và cả vết cào nông phiến đá để khi Tô Vân Hòa ngã xuống nước. Nó sắp rêu xanh phủ kín .

"Tỷ tỷ," Liễu Mộng Ly đột nhiên lên tiếng, giọng nhẹ bẫng, "Vân Hòa , thật sự là do sẩy chân ngã xuống nước ?"

Tới đây. Ta đầu nàng , bình thản : "Quan phủ kết luận như ".

"Tỷ tỷ tin ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-nhan-nha-ta-nghe-khong-hieu-tieng-nguoi-nhung-biet-lay-mang-nguoi/chuong-15.html.]

"Tin chứ."

Ta gật đầu, "Lời quan phủ tự nhiên tin ".

Liễu Mộng Ly , tiếng đó trong đêm vắng đặc biệt ch.ói tai.

"Tỷ tỷ thật là... vẫn ngây thơ như khi."

Nàng tiến lên hai bước, áp sát bờ hồ, cúi đầu mặt nước, "Nước hồ trông sâu, thể c.h.ế.t đuối nhỉ?".

Ta tiếp lời.

"Ta dò hỏi , đêm Tô Vân Hòa c.h.ế.t, tỷ tỷ tặng điểm tâm. Điểm tâm là do tự tay tỷ , cũng là tỷ đích mang tới. Tô Vân Hòa ăn điểm tâm xong liền cho nha lui hết, yên tĩnh một ."

Nàng , ánh mắt ánh trăng chiếu rọi khiến khuôn mặt trắng bệch đến đáng sợ.

"Sau đó nàng liền sẩy chân ngã xuống nước."

Ta đón nhận ánh mắt của nàng , thần sắc đổi: "Liễu điều gì?"

"Ta là," Liễu Mộng Ly tiến lên một bước, gần thêm chút nữa, gần đến mức thể ngửi thấy mùi hương trầm nồng đậm nàng , "tỷ tỷ đúng là cao tay. G.i.ế.c thấy m.á.u, còn khiến quan phủ thể tra ".

"Liễu thận trọng lời . Loại chuyện thể bừa ."

"Nói bừa?"

Liễu Mộng Ly lạnh, "Thẩm Niệm, ở đây chỉ hai chúng , tỷ còn giả vờ cái gì chứ?". Nàng đột nhiên đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay .

"Ta là do tỷ ."

Nàng chằm chằm mắt , gằn từng chữ một, "Tô Vân Hòa cản đường tỷ, nên tỷ g.i.ế.c nàng . Bây giờ cũng đang cản đường tỷ, tỷ cũng g.i.ế.c ?".

Ta giãy giụa, chỉ nàng : "Liễu , cản đường gì của cơ?"

"Trái tim của Hầu gia!"

Giọng Liễu Mộng Ly cao v.út lên, "Trong lòng Hầu gia chỉ thôi. Chỉ cần còn ở đây một ngày, tỷ mãi mãi chỉ là một chính thất hữu danh vô thực. Thẩm Niệm, tỷ cam tâm ? Ba năm , Hầu gia chạm tỷ mấy ? Trong lòng tỷ ?".

Nàng càng càng kích động, lực tay ngày càng lớn, móng tay gần như bấm sâu da thịt . Ta cúi đầu bàn tay nàng , từ từ ngước mắt lên.

"Liễu Mộng Ly, đau đấy."

Giọng của bình thản, bình thản đến mức khiến Liễu Mộng Ly ngẩn một chút.

 

Loading...