Phu nhân, Cô Ấy Có Chút Điên - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-21 05:50:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Giản Tố Trinh liếc trộm Lâm Ngộ Phạn, tiếp tục thăm dò: "Không mấy chuyện nữa, chuyện hôn sự của thím . Nghe ông trẻ Mười Ba , Triệu Đỉnh nộp tên thím danh sách , cũng chẳng còn ai khác để chọn, nhưng xét cho cùng thì hợp nhất. Thím Hai của Triệu Đỉnh là dì họ của chị, nên chị cũng khá hiểu . Người tính tình thật thà, chất phác, thím mà gả qua đó chắc chắn sẽ hưởng phúc."

Lại là Triệu Đỉnh!

Bà chị dâu họ bên nhà đẻ của Lâm Ngộ Phạn sớm dò la tung tích gã giúp cô . Triệu Đỉnh là một gã nát rượu, cứ say là hở tí ý liền lôi vợ đ.á.n.h đập.

Đến cả vợ đầu lúc đang ở cữ cũng chẳng thoát khỏi những trận đòn roi của gã.

Thế mà gọi là thật thà chất phác ư?

Lâm Ngộ Phạn đột ngột hỏi ngược : "Chị dâu Ba, chị em gả cho Triệu Đỉnh đến thế ?"

Giản Tố Trinh sững , vội vàng phân bua: "Không , hôm qua chẳng chị dâu Cả dọa thím là Triệu Đỉnh thể sẽ đổi ý ? Chị ý , an ủi thím thôi, sợ thím nghĩ ngợi lung tung."

Lâm Ngộ Phạn thèm vạch trần tâm tư đen tối của mụ : "Uống chị."

Giản Tố Trinh lúc mới bưng chén lên, nhấp một ngụm nhỏ, tiếp tục dò hỏi: "Hôm qua chị , hôm nọ thím chùa thắp hương ?"

"Vâng, em cũng xin một quẻ, là quẻ hung. Bồ Tát cũng tác thành chuyện em nhận bé Đông con nuôi ."

Trái tim Giản Tố Trinh đ.á.n.h thót một cái. Quả nhiên hai vợ chồng ả đoán sai!

"Thím Tư , chuyện của thím suy cho cùng vẫn do thím tự quyết định. Chị cũng chỉ sợ thím lỡ mất mối duyên thôi. Trong phòng chị còn bao nhiêu việc lo, chị về đây."

Nói xong, Giản Tố Trinh dậy bước cửa, chạm mặt Quế Hương đang bưng một đĩa thanh mai to đùng . Bên tai ả văng vẳng giọng lạnh nhạt của Lâm Ngộ Phạn.

"Quế Hương , nhà định nấu nước ô mai, nấu xong nhớ mang một ít sang cho chị dâu Ba nếm thử nhé."

Vừa thấy ba chữ "nước ô mai", sắc mặt Giản Tố Trinh thoắt cái biến dạng. Ả nuốt nước bọt đ.á.n.h ực, đầu nhỏ giọng từ chối: "Dạo chị... thích ăn đồ chua lắm."

Lâm Ngộ Phạn mỉm : "Nước ô mai chua chua ngọt ngọt, chua gắt , ngon lắm đấy."

 * Một tiếng , vợ chồng Triệu Minh Kiệt trừng mắt chằm chằm âu thủy tinh đựng thứ nước ô mai màu tím hồng bàn, dịch vị trong dày cứ trào ngược lên từng cơn.

Khuôn mặt Giản Tố Trinh gần như cứng đờ: "Liệu độc ?"

"Bất kể độc , tóm là tuyệt đối uống."

Khó khăn lắm mới sống một đời, gã thể để đàn bà hạ độc c.h.ế.t thêm nữa.

"Thật ngờ cô cũng sống ... Ông xem, cô đưa cái sang là ý gì?" Giản Tố Trinh hoang mang tột độ.

Triệu Minh Kiệt cũng tài nào đoán ý đồ thực sự của Lâm Ngộ Phạn.

Giản Tố Trinh bỗng nảy một kế, ả gọi con hầu tâm phúc Tang T.ử , sai bưng âu nước ô mai mang sang cho cô con dâu mới của nhà Cả.

Nếu trong nước thực sự độc, c.h.ế.t sẽ là cô dâu mới, còn hung thủ chính là Lâm Ngộ Phạn.

Chủ ý quả thực quá thâm độc. Triệu Minh Kiệt lặng lẽ chứng kiến mà chẳng mảy may ngăn cản.

Một lúc lâu , Tang T.ử mang chiếc âu thủy tinh về, báo rằng cô dâu mới uống xong nước ô mai vẫn bình an vô sự, hề dấu hiệu gì bất thường.

Đến lúc Triệu Minh Kiệt mới ngộ ý đồ của Lâm Ngộ Phạn. Đợi Tang T.ử lui ngoài, gã mới lên tiếng: "Lâm Ngộ Phạn chắc chắn đang thăm dò chúng ."

Giản Tố Trinh lập tức hiểu vấn đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-nhan-co-ay-co-chut-dien/chuong-16.html.]

Ả hạ giọng: "Vậy chẳng chúng mắc mưu ?! Chúng dám uống nước ô mai mà mang cho cô dâu mới uống, cô thừa chúng cũng sống ."

Nghĩ đến chuyện kiếp vợ chồng với Lâm Ngộ Phạn, Triệu Minh Kiệt ít nhiều cũng cảm thấy chột , gã bèn hạ quyết tâm.

"Từ nay về , chuyện của cô , chúng bớt can thiệp . Đợi cô gả cho Triệu Đỉnh , khắc Triệu Đỉnh hành hạ cô ."

Giản Tố Trinh c.ắ.n răng, vẻ mặt đầy cam lòng: "Cứ thế tha cho cô ? Vậy chẳng kiếp chúng hại c.h.ế.t oan uổng ?"

Triệu Minh Kiệt vẫn giữ sự tỉnh táo: "Nhà là cả một gia đình lớn, còn cô chỉ một một , chân đất thì sợ gì kẻ giày. Đối đầu trực diện chúng chỉ chuốc lấy thiệt thòi thôi. Thượng sách bây giờ là mau ch.óng tống khứ cái đồ chổi càng sớm càng ."

Nói quả thực lý.

"Thế thì đợi cô gả cho Triệu Đỉnh xong tính . Đến lúc đó cứ thêu dệt thêm vài lời đồn thổi về cô , để Triệu Đỉnh từ từ hành hạ cô đến c.h.ế.t." Giản Tố Trinh chỉ hận thể lập tức trả thù, tự tay vò xé Lâm Ngộ Phạn cho hả .

Vào lúc , Lâm Ngộ Phạn đang bên cửa sổ, nhẩn nha nhấp từng ngụm nước ô mai.

Vợ chồng lão Ba hận thể ăn tươi nuốt sống cô, cô cũng , cũng chỉ mong chúng c.h.ế.t quách cho khuất mắt.

Vậy thì để xem xem, đến cuối cùng ai mới là kẻ bỏ mạng.

 * Trong lúc diễn tiệc cưới ngày hôm qua, nhân lúc nhà cửa đang đông đúc lộn xộn, Quế Hương lén lút tuồn bộ áo khoác lông thú giá trị của Lâm Ngộ Phạn sang cất giấu ở nhà Tôn Kính Hỷ (Hạ công quán).

Thư Sách

Ăn trưa xong, Lâm Ngộ Phạn và Quế Hương sang Hạ công quán, chọn vài chiếc áo khoác da chồn loại lắm mang cầm đồ.

Hai gọi xe kéo đến một tiệm cầm đồ khá hẻo lánh. Vừa bước xuống xe, họ thấy gã chưởng quỹ đang lúi húi treo tấm biển "Nghỉ trưa" lên cửa.

Quế Hương lao tới nhanh như một mũi tên: "Chưởng quỹ! Chưởng quỹ!"

Gã chưởng quỹ liếc xéo hai : "Tiệm chúng đang nghỉ trưa, phiền hai vị chiều ."

"Mới mấy hôm qua hỏi, nhân viên của ông rõ ràng bảo buổi trưa nghỉ cơ mà. Thế nên mới lôi cô chủ nhà cất công đến đây giờ đấy. Chưởng quỹ đừng lỡ việc của ." Quế Hương nhanh trí thò luôn một chân chặn ngang khe cửa, cho gã chưởng quỹ đóng .

Vừa lúc đó mấy tên cảnh sát đang đuổi bắt những bán hàng rong bên lề đường, gã chưởng quỹ thấy bèn đôi co nữa: "Thế hai vị cầm món gì?"

Quế Hương bước , đặt phịch bọc đồ tay lên quầy: "Chưởng quỹ cứ xem , nếu ông trả giá , nhà chúng còn nhiều món xịn hơn nữa cơ."

Lâm Ngộ Phạn yên bên cửa, lên tiếng. Cô khẽ đưa mắt quan sát một vòng quanh tiệm, chợt phát hiện căn phòng tít bên trong cùng treo một tấm rèm vải. Dưới chân tấm rèm, sát ngay mép cửa, lòi một góc vải màu xanh lam...

đang nấp tấm rèm đó.

Là một phụ nữ mặc chiếc váy màu xanh lam.

Lâm Ngộ Phạn nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, ngó thêm nữa. Cô dứt khoát thương lượng giá cả với lão bản, thỏa thuận xong xuôi liền lập tức rời khỏi tiệm cầm đồ.

Bước khỏi tiệm, thấy một phu kéo xe đang xổm ở góc phố, Quế Hương liền cất tiếng gọi. đối phương xua tay, hiệu nhận chở khách.

Trên đường cũng chẳng còn chiếc xe kéo nào khác. Lâm Ngộ Phạn khá rành đường sá khu . Mấy hôm nay Quế Hương đang ho húng hắng, cô Hỷ cho một bài t.h.u.ố.c nam đặc trị, hai bèn quyết định bộ đến tiệm t.h.u.ố.c bắc phía để bốc t.h.u.ố.c.

Sắp đến tiệm t.h.u.ố.c, Quế Hương mới sờ tay túi, hốt hoảng: "Thôi c.h.ế.t, đơn t.h.u.ố.c cô Hỷ cho em đ.á.n.h rơi mất ."

Lục tung túi áo thấy, tìm trong túi xách cũng chẳng .

"Chắc là rơi ở tiệm cầm đồ ."

Hai chủ tớ đành ngược trở . Chưa kịp tới tiệm cầm đồ, từ đằng xa, hai thấy một phụ nữ mặc chiếc váy dài màu xanh lam bước từ tiệm, đó bước lên chính chiếc xe kéo vẫn luôn đỗ chờ sẵn ở góc phố lúc nãy.

 

 

 

Loading...