Phu nhân, Cô Ấy Có Chút Điên - Chương 1: Trở về năm năm trước

Cập nhật lúc: 2026-03-20 14:34:45
Lượt xem: 8

 

 

 

Một tia chớp x.é to.ạc bầu trời đêm, vài giây , tiếng sấm trầm đục vang lên.

Trong căn phòng tối đen như mực, Lâm Ngộ Phạn đưa tay kéo dây công tắc đèn. Kéo liền hai cái vẫn thấy sáng, vẻ như cúp điện .

Cô mò mẫm lấy bao diêm, nhẹ nhàng quẹt một cái. Ánh sáng vàng vọt hắt lên mặt, cô bản trong gương: làn da nhẵn nhụi và mềm mại, trẻ trung hơn nhiều so với dáng vẻ bôn ba vì cuộc sống của năm năm . Và quan trọng hơn cả là... cô vẫn hủy hoại nhan sắc.

Cảm giác giống như một nụ hoa tàn úa, đột nhiên trở khoảnh khắc cuối xuân đầu hạ, bước một vòng tuần mới.

Sáng sớm hôm qua, Lâm Ngộ Phạn giật tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng. Mất non nửa ngày, cô mới nhận rằng sống . Cô từ thành phố Cảng của năm 1953 trở về năm năm - năm 1948 tại Hải Thành, đô thị lớn nhất Viễn Đông.

Trở về năm thứ ba khi cô góa chồng.

sống ? Cô cũng tài nào hiểu nguyên do. Chắc lẽ là do chuyến tàu hỏa trật bánh, khiến thời gian chảy ngược chăng.

Hai ngày , cô tình cờ trận hỏa hoạn năm xưa hại c.h.ế.t Quế Hương, hại cô hủy dung mạo chính là do vợ chồng chồng thứ ba ( Ba) gây . Lúc đó, cô cũng giống như bây giờ, lặng trong bóng tối lâu. Cô chật vật trong cảnh khốn cùng quá lâu , khi hy vọng vụt tắt, cô quyết định lôi cả vợ chồng Ba xuống địa ngục cùng .

Trên chuyến tàu hỏa chặng ngắn tiến về phía Bắc thành phố Cảng, Lâm Ngộ Phạn chuẩn sẵn một bình nước ô mai. Ngay lúc vợ chồng Ba uống nước ô mai và chất độc phát tác, cơ thể đột nhiên mất kiểm soát, va đập mạnh lên trần toa tàu...

Sau đó là một giấc mơ dài dằng dặc. Đến khi tỉnh nữa, Lâm Ngộ Phạn phát hiện đang trong căn phòng cũ khi kết hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-nhan-co-ay-co-chut-dien/chuong-1-tro-ve-nam-nam-truoc.html.]

Thời gian về năm năm , ngay thời điểm cô mới đồng ý nhận con trai út của Ba là bé Đông con nuôi. Điều đáng mừng là nghi thức nhận con nuôi vẫn diễn , cô đổi ý vẫn còn kịp.

Lại một tia chớp x.é to.ạc bầu trời đêm, Lâm Ngộ Phạn hồn, que diêm tay cháy quá nửa.

Đèn dầu thắp sáng, xung quanh phảng phất mùi khét của diêm cháy. Cô bắt đầu lục lọi rương hòm gom góp gia tài của . Từng chiếc áo khoác, áo kép từ da chồn, da cáo, da hươu... đều là những loại da lông thượng hạng đắt tiền, là của hồi môn mà đẻ cho cô.

Kiếp , cô vất vả cực nhọc cõng đống da thú đến thành phố Cảng, kết quả phát hiện thời tiết bên đó ấm áp, hầu như chẳng dùng đến. Còn kịp đem cầm đồ thì trận hỏa hoạn thiêu rụi. Không, thiêu rụi, mà là Ba đ.á.n.h cắp, uổng phí bao nhiêu thước vải vóc, da thú như .

Chi bằng bây giờ dọn dẹp đồ đạc , tìm cơ hội đổi hết thành tiền. Trên thế giới , chỉ vàng mới là thứ đáng tin cậy nhất.

Đáng tin hơn cả con .

Sắp xếp xong rương hòm thì trời tờ mờ sáng.

Thư Sách

Lâm Ngộ Phạn mở tủ quần áo, chọn một chiếc sườn xám hoa chìm màu đỏ sẫm trông vẻ tươi tắn một chút. Thay đồ xong, cô gương ngắm nghía bản trẻ vài tuổi. Vóc dáng gầy nhưng trơ xương của cô, mặc sườn xám quả là nhất. Vòng một quá lớn nhưng đầy đặn mềm mại, vòng eo thon thả, độ cong của vòng ba e ấp quyến rũ.

Quan trọng nhất là, khuôn mặt !

Vừa cài xong cúc áo, cô giúp việc Quế Hương xách chiếc ấm đun nước cổ ngỗng bước .

"Cúp điện . Ngoài phòng nước sôi cứ như đ.á.n.h trận , của phòng chị dâu Cả và chị dâu Ba vì giành nước sôi mà suýt chút nữa đ.á.n.h . Em nhân lúc hỗn loạn xách một ấm luôn. Thím Phùng ở đằng còn c.h.ử.i đổng: 'Quế Hương cái con ranh , cô Tư chỉ một , mày gấp gáp cái gì!'. Em coi như thấy, lười để ý bà ."

 

 

 

Loading...