PHU NHÂN CẦU TÌNH, TA CẦU QUYỀN - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:20:56
Lượt xem: 211

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có chuyện gì ?" Vương ma ma bước ngoài hỏi.

Phúc An hạ thấp giọng, nhưng tiếng mưa quá lớn, vẫn loáng thoáng mấy chữ: "Lão gia... bỏng... t.h.u.ố.c..."

Vẻ mặt ma ma biến sắc, vội vàng bẩm báo. Phu nhân giật bật dậy khỏi giường: "Bị bỏng? Sao bỏng? Có nghiêm trọng ?"

"Nghe ở nha ty việc vụng về, lúc châm đèn để sáp nóng đổ mu bàn tay lão gia."

Phu nhân hoảng hốt định bước xuống giường: "Mau, mau lấy loại cao d.ư.ợ.c nhất! Ta xem xem!"

Vương ma ma vội ngăn : "Phu nhân! Bên ngoài mưa lớn, mới khỏe đôi chút, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh! Cứ để Liên Vân mang t.h.u.ố.c qua là ."

Ánh mắt phu nhân chợt lướt qua , đôi mày khẽ nhíu: "Không ! Lão gia thương, thể ? Ma ma, mau lấy áo choàng cho ! Liên Vân, mau chuẩn t.h.u.ố.c!"

Một đoàn vội vã đội mưa mà . Phu nhân quấn trong chiếc áo choàng dày nặng, nửa vẫn mưa tạt ướt sũng. Người chẳng hề bận tâm, chỉ liên tục thúc giục. Ánh đèn lưu ly chao đảo trong gió mưa, soi rõ gương mặt đang đầy vẻ kích động của .

Vào đến thư phòng, lão gia đang thư án, mu bàn tay trái nổi lên mấy nốt phồng rộp. Phu nhân thấy liền đỏ mắt, nhào tới mặt: "Lão gia! Sao bất cẩn thế ! Có đau lắm ? Mau, để xem nào!"

05

Lão gia chạm vết thương, đôi mày nhíu c.h.ặ.t hơn, nhưng thấy phu nhân lo lắng nên vẫn cố nhịn xuống: "Được , chỉ là vết thương nhỏ thôi."

"Thế mà gọi là vết thương nhỏ ? Đã phồng rộp cả lên !"

Phu nhân giật lấy hộp t.h.u.ố.c từ tay , quệt một ít lên đầu ngón tay, động tác phần hỗn loạn.

"Người xem kìa, bên cạnh chẳng ai hầu hạ cho thỏa đáng, đám tiểu sai vụng về thì tích sự gì?"

Lão gia mặc cho bôi t.h.u.ố.c, lời nào, đôi môi mím c.h.ặ.t. Phu nhân bôi xong nhưng nỡ buông tay lão gia , giọng điệu càng thêm oán hận:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-nhan-cau-tinh-ta-cau-quyen/chuong-3.html.]

"Người thương , chẳng cũng chỉ lo lắng sốt ruột, tức tốc chạy sang đây ? Ở chỗ cô , liệu loại kim sang d.ư.ợ.c thế ? E là chỉ quấn lấy để vòi vĩnh đủ thứ thôi chứ gì?"

Lời lẽ chua chát và khích bác quá đỗi trực diện. Lão gia vốn đang nhẫn nhịn, lúc sắc mặt triệt để trầm xuống, mất kiên nhẫn rút tay về: "Đủ ! Ta c.h.ế.t, cần ngươi ở đây lóc như đưa đám! Càng cần ngươi tới so sánh ai ai !"

Sắc mặt phu nhân thoắt cái trắng bệch, nước mắt tuôn rơi còn nhanh hơn cả mưa ngoài cửa sổ. Người run rẩy lão gia, nửa ngày thốt nên lời, cuối cùng dậm chân một cái, xông thẳng màn mưa, đến cả áo choàng cũng quên lấy. Vương ma ma kêu lên một tiếng thất thanh, vội vã đuổi theo.

Trong phòng chỉ còn và lão gia. Người đống cao d.ư.ợ.c bôi lộn xộn tay , phiền muộn nhắm mắt . Ta tiến lên phía , lấy từ trong tay áo một chiếc khăn bông sạch, nhúng nước ấm vắt khô. Chiếc khăn nhẹ nhàng chạm phần cổ tay thương của .

Hàng mi khẽ động, mở mắt một cái im lặng, tay cũng dịch chuyển. Đây chính là sự mặc định. Ta cúi đầu, dùng khăn khẽ lau lớp cao d.ư.ợ.c thừa. Động tác cực nhẹ, sợ đau, càng sợ nốt phồng vỡ.

Lau sạch , để lộ mấy nốt phồng bên . Ta lấy thêm cao d.ư.ợ.c mới, dùng đầu ngón tay dàn đều, từ từ đắp lên. Vì cúi nên cổ áo trễ xuống, đóa t.ử liên bên cổ lộ một nửa ánh nến. Hình bóng cánh hoa khẽ lay động theo từng nhịp chuyển động của .

Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, dùng một dải vải bông mỏng băng lỏng tay, thắt một nút nhỏ. Thu dọn khăn và hộp t.h.u.ố.c xong, lùi một bước, hành lễ cung kính. Từ đầu chí cuối, một lời nào.

Đẩy cửa , khí lạnh lẽo ẩm ướt ập mặt. Ánh mắt phía lưng vẫn luôn dõi theo , cho đến khi cánh cửa khép .

06

Hầu hạ phu nhân xuống quá canh ba. Người đêm nay hết , đem cuốn thoại bản "tài t.ử giai nhân" vò nát vuốt phẳng. Đọc đến đoạn thư sinh vì tiểu thư mà tán gia bại sản, cả đời cưới ai khác, liền ngây dại, một hồi lệ lăn dài.

Tinhhadetmong

"Liên Vân, ngươi xem, phu quân năm đó cũng từng với như ."

Vương ma ma bên cạnh đưa khăn, ôn tồn khuyên nhủ: "Phu nhân, trong lòng lão gia vẫn , chỉ là cũng nên..."

Lời dứt phu nhân ngắt lời: "Các căn bản hiểu gì cả! Các từng thật lòng yêu một , sự dày vò trong đó? Chàng từng hứa đời kiếp chỉ ... Chàng mà..."

Người giống như sa mê trận của chính , nhai nhai những lời thề thốt vốn phai màu. Ta và Vương ma ma , đều thấy sự bất lực.

Thực tình mà , thấy đầu óc phu nhân vấn đề. Người giống như đang sống trong một cái l.ồ.ng dán bằng những vần thơ tình ái. Những quyền lực, tiền bạc thực tế trong chốn thâm quyên , thấu. Người coi lão gia là trời, là đất, là nguồn cơn của buồn vui. Thế nhưng từng nghĩ tới, trời đất vốn dĩ để yêu, mà là để dùng.

Loading...