Phú Bà Xuyên Về Cổ Đại: Mang Không Gian Chạy Nạn Nuôi Manh Bảo - Chương 6: Hội Ý Sai Lầm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:46:27
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Đình Chu mơ mơ màng màng đồng ý với lời thỉnh cầu của Ôn Thiển.
Trái tim trong lồng n.g.ự.c đập nhanh, giống như một viên đá ném vũng nước tù, khuấy động lên từng cơn sóng gợn.
Hắn đang chuẩn đưa hạt kim qua tử, cùng năm mươi lạng bạc kiếm hôm nay cho Ôn Thiển.
Liền thấy nàng : “Giang công tử, đến lúc đó sẽ trả tiền thuê phòng cho ngươi, nếu ăn đồ ăn nhà ngươi, cũng sẽ trả bạc, ngươi bao nhiêu thì là bấy nhiêu.”
Khóe miệng nhếch lên liền hạ xuống, sự thất vọng vô tận trào dâng.
Giang Đình Chu rũ mắt xuống, giấu bàn tay đang nắm túi tiền lưng, “Không cần trả bạc, hạt kim qua t.ử nàng đưa đủ .”
Ôn Thiển thầm nghĩ, vận may của nàng vẫn , gặp !
Nàng : “Vậy mời ngươi dùng bữa nhé, gần đây tửu lầu nào ?”
Nhìn nụ rạng rỡ khuôn mặt nàng, Giang Đình Chu thật tự tát hai cái.
Sao dám nảy sinh những ý nghĩ dơ bẩn như chứ?
Vì hiểu lầm ý của nàng, trong lòng Giang Đình Chu thất vọng hổ.
Hắn cần đến tửu lầu, mua mấy cái màn thầu là thể lấp đầy bụng, nhưng xét thấy Ôn Thiển từng chịu khổ, Giang Đình Chu vẫn ngoan ngoãn đưa nàng đến tửu lầu gần đó.
Gọi là tửu lầu, thực chất chỉ là một quán ăn nhỏ, bán những món như bánh bao, màn thầu và mì sợi.
Ôn Thiển gọi hai tô mì, nghĩ bụng Giang Đình Chu ăn khỏe nên còn gọi thêm hai cái bánh bao thịt cho .
Nàng đang chuẩn trả tiền thì Giang Đình Chu nhanh tay hơn.
Tận mắt thấy trả năm mươi đồng tiền đồng, Ôn Thiển mới nhận đồ ăn thức uống trong năm thiên tai quý giá đến nhường nào.
Một tô mì hai mươi văn!
Một cái bánh bao thịt năm văn!
Nếu hạn hán thêm hai năm nữa, giá cả còn tăng gấp mấy .
Ôn Thiển lặng lẽ ôm chặt bọc đồ nhỏ của , đột nhiên cảm thấy vật tư trong gian thật sự quá quý giá, ít nhất nàng cần lo lắng sẽ c.h.ế.t đói.
Sau đó, nàng bắt đầu thầm rủa trong lòng.
Người khác xuyên thể hái rau dại, nhặt nấm, nàng thê t.h.ả.m đến ?
Nếu trời mưa nữa, nàng ngay cả tắm gội cũng lén lút, bằng sẽ chỉ mặt mắng là lãng phí nước.
Ôn Thiển mắc chứng ưa sạch sẽ, hai ba ngày tắm vẫn thể chịu đựng , nhưng nếu lâu hơn tóc chắc chắn sẽ bết dầu.
Tóc bết dầu, nàng sẽ cảm thấy bực bội.
Tâm tình bực bội, nàng cũng sẽ chuyện gì nữa.
“Nàng đang nghĩ gì , còn mau ăn?”
Ôn Thiển hồn, “Ăn đây.”
Nàng lập tức gắp một đũa mì lớn, hai má phồng lên, dù hương vị nhạt nhẽo, nàng vẫn ăn ngon miệng.
Giang Đình Chu vốn kén ăn, thấy nàng ăn ngon miệng, càng khẩu vị hơn.
Chỉ trong ba hai cái liền giải quyết xong một tô mì lớn, nhưng chỉ mới no ba phần.
Bánh bao thịt động tới, một cái chia cho Ôn Thiển, cái còn gói bằng giấy dầu cất trong ngực.
Ôn Thiển can thiệp hành động của , chỉ chén của , “Ta ăn ngần là đủ , bánh bao ngươi cứ ăn .”
“Ăn từ từ thôi, từ trấn đến thôn Đào Hoa cần bộ nửa canh giờ, sẽ đói đấy.”
Ôn Thiển khẩu vị nhỏ, nhưng cũng thể ăn hết nhiều như .
Nàng xua tay, “Ăn quá no cho sức khỏe, no đến c.h.ế.t, đến lúc đó còn mắng là kẻ ngu si tham ăn, thật quá mất mặt.”
Giang Đình Chu: “…”
Cảm xúc thất vọng tan biến, hiểu chút , sợ Ôn Thiển cảm thấy ngượng ngùng, chỉ thể mím chặt môi.
Ôn Thiển liếc mấy cái, “Ngươi đang đấy ?”
“Không chuyện đó.”
Nam nhân nghiêm túc, mặt hề biểu cảm gì, khóe miệng cũng thẳng tắp, Ôn Thiển hoài nghi liệu nhầm .
Nàng chăm chú vài giây, nhưng vẫn tìm “chứng cứ”, đành tạm thời bỏ qua.
Gà Mái Leo Núi
Tuy nhiên, kỹ như , Ôn Thiển phát hiện Giang Đình Chu trông nam tính, hình cao lớn cường tráng, ngũ quan tuấn tú, kết hợp với làn da màu lúa mạch, thể là hormone bùng nổ, sức hấp dẫn giới tính tràn đầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/chuong-6-hoi-y-sai-lam.html.]
Không thê t.ử của sẽ hạnh phúc đến mức nào?
Không dám nghĩ sâu hơn, Ôn Thiển vội vàng đá những suy nghĩ đen tối trong đầu ngoài.
Nàng luôn tự nhắc nhở rằng đối diện là một cổ đại, nếu để suy nghĩ của nàng, e rằng sẽ dọa sợ mất hồn.
Giang Đình Chu ghế gỗ, dám động đậy, bàn tay đặt đầu gối tự chủ siết chặt, lòng bàn tay ướt đẫm.
Trong đầu chỉ một suy nghĩ: Vì Ôn Thiển cứ mãi?
Trên mặt chắc gì dơ bẩn chứ?
Mãi đến khi ánh mắt Ôn Thiển rời , tiếp tục ăn mì, Giang Đình Chu mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ăn xong mì, Ôn Thiển quả thật thể ăn thêm bánh bao nữa, Giang Đình Chu đành cất bánh bao , đợi nàng đói ăn.
Rời khỏi quán ăn, Giang Đình Chu đến tiệm tạp hóa mua mười cân lương thực thô, tốn một trăm văn tiền.
Ôn Thiển tiện miệng hỏi giá lương thực (lương thực tinh chế), thì giá gấp đôi lương thực thô.
Cái giá khiến Ôn Thiển tắc lưỡi kinh ngạc.
Chủ quán : “Mấy năm nay hạn hán, đồng áng trồng cây trồng, sang năm còn thể ăn lương thực thì ai , hai vị khách quan, là mua một ít lương thực ?”
Giang Đình Chu mua, nhưng nhà họ Giang phân gia, mua về Ôn Thiển và cũng chắc ăn.
Suy nghĩ một lát, quyết định tạm thời mua.
Vài ngày nữa nếu trời vẫn mưa, cần chăm sóc đồng ruộng, sẽ đưa Ôn Thiển và núi sống.
Dù điều kiện khắc nghiệt hơn một chút, nhưng ít nhất lo lắng về việc uống nước, thể tránh xa những chuyện phiền phức trong nhà.
Nếu Ôn Thiển sống trong núi, thì chuyển đến trấn, trong tay chút bạc, đủ cho bọn họ sinh sống, đến lúc đó mua thêm vài cân lương thực để tẩm bổ cho Ôn Thiển và .
Sau khi quyết định xong, Giang Đình Chu áy náy Ôn Thiển.
Ôn Thiển vội : “Năm thiên tai ai cũng chẳng dễ dàng gì, cái ăn là lắm , còn gì để mà kén cá chọn canh nữa?”
Giang Đình Chu dễ dàng xách bao lương thực lên, “Đi thôi, về nhà.”
“Ừm ừm, ngươi dẫn đường.”
Ôn Thiển ôm bọc đồ nhỏ của theo .
Sợ để lạc mất nàng, Giang Đình Chu thỉnh thoảng đầu Ôn Thiển.
Thấy nàng vẫn theo cẩn thận, mới yên tâm.
Gần lối khỏi thị trấn một tiệm thuốc, Giang Đình Chu ghé mua hai thang thuốc.
Ôn Thiển trong lòng sợ hãi, “Không là mua cho đấy chứ?”
Ánh mắt Giang Đình Chu rơi xuống bắp chân nàng, “Phải uống t.h.u.ố.c mới thể thanh lọc hết nọc độc còn sót .”
Ôn Thiển thở dài, “Thuốc đắng lắm.”
Khóe miệng Giang Đình Chu cong lên, “Uống t.h.u.ố.c xong cơ thể sẽ khỏe, bằng sẽ vấn đề lớn.”
Giang Đình Chu đến mức , Ôn Thiển cũng tiện từ chối ý của .
Nàng chỉ thầm ghi nhớ một khoản nợ trong lòng, mỗi tháng sẽ thanh toán một cho Giang Đình Chu.
Không thể để giúp đỡ , mà chiếm tiện nghi của , như thì Giang Đình Chu gặp nàng quả là quá xui xẻo.
Mua t.h.u.ố.c xong, hai vẫn như một rời khỏi tiệm thuốc.
Khu vực quanh tiệm t.h.u.ố.c đông hơn, phát hiện kẻ đang dùng ánh mắt bất chính đ.á.n.h giá Ôn Thiển, Giang Đình Chu liền giảm tốc độ, bảo vệ nàng trong phạm vi an .
Sự chu đáo của khiến Ôn Thiển cảm động, nàng trao cho một ánh mắt ơn.
Có lẽ là do khí thế Giang Đình Chu phần dọa , những kẻ đ.á.n.h giá Ôn Thiển liền thu tầm mắt, dám chằm chằm một cách trắng trợn nữa.
Thuận lợi rời khỏi trấn nhỏ, theo một con đường đất vàng, theo lời Giang Đình Chu, hết con đường là đến thôn Đào Hoa.
Đi dọc đường, Ôn Thiển phát hiện tình trạng hạn hán thật sự nghiêm trọng.
Ngoại trừ những cây cổ thụ cao lớn, những loại thực vật thấp bé hơn khô héo hết.
Con mương bên đường cũng khô cạn, mặt đất thậm chí nứt thành từng khe hở, trong tình cảnh , trồng trọt lương thực lấp đầy bụng, cơ bản là thể.
Có thể tưởng tượng , điều kiện nhà họ Giang cũng chẳng khá giả hơn là bao.
Giang Đình Chu còn sẵn lòng giúp đỡ nàng, Ôn Thiển cảm thấy thực sự gặp đại hảo nhân.