Phú Bà Xuyên Về Cổ Đại: Mang Không Gian Chạy Nạn Nuôi Manh Bảo - Chương 58: Khước Từ Xã Giao Vô Nghĩa

Cập nhật lúc: 2025-11-28 12:04:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bị Giang Đình Chu và Giang Nguyệt đỡ đến chỗ quen thuộc của , Ôn Thiển dở dở : “Hai đừng quá căng thẳng, thả lỏng một chút, nếu cũng thấy lo lắng theo đấy.”

Nghe , hai bớt căng thẳng phần nào.

chỉ một lát , họ bắt đầu hành xử bất thường, Giang Đình Chu lấy khăn ướt lau tay cho Ôn Thiển, Giang Nguyệt liền theo , đưa bánh nướng đến tận tay nàng.

Xem , họ chỉ còn thiếu mỗi việc đút thức ăn miệng Ôn Thiển mà thôi.

Được bọn họ chăm sóc tận tình chu đáo, Ôn Thiển tuy thấy bất đắc dĩ, nhưng trong lòng ấm áp.

Tất cả đều là m.á.u thịt, ai mà khác coi trọng?

Và ai mà nhận sự quan tâm chu đáo từ trong gia đình?

“Hai đừng bận rộn nữa, mau ăn , ăn xong tối nay nghỉ ngơi cho , ngày mai chuyển nhà còn nhiều việc .”

Sống trong sơn động lâu như , họ tích trữ ít gia sản, việc chuyển nhà quả thực hề dễ dàng.

Giang Đình Chu đáp: “Đến lúc đó sẽ chạy chạy vài chuyến, hoặc gọi Tống Vân Thanh đến trợ giúp, trong vòng hai ngày nhất định sẽ dọn xong.”

“Chàng tiện sai bảo ?”

“Có gì mà tiện, y giúp , giúp y là .”

Ôn Thiển : “Cách đối nhân xử thế nắm rõ đấy.”

Giang Đình Chu kiêu ngạo nhếch cằm lên: “Đột nhiên thấy, việc độc lai độc vãng chắc là chuyện , nếu gặp thể giao hảo, kết giao bằng hữu cũng chẳng .”

Gà Mái Leo Núi

“Lời lý.”

Có lẽ con ai cũng tính cố hữu, thứ càng khiến khao khát.

Sống ở trong núi càng lâu, Ôn Thiển càng về cuộc sống , ấm nhân gian.

Khước từ xã giao vô nghĩa là , cần thiết đoạn tuyệt quan hệ với tất cả .

Huynh nhà họ Tống , hơn nữa cùng sống trong núi với họ, chiếu cố lẫn cũng thật .

Vì thời tiết quá nóng, những con mồi Giang Đình Chu mang về đều ăn hết ngay trong ngày.

Ra ngoài một ngày, thu hoạch lúc nhiều lúc ít, nhưng bao giờ y trở về tay trắng.

Lần y mang về một con gà rừng, Giang Nguyệt học theo cách của Ôn Thiển để chế biến món gà cay.

Nghĩ đến tẩu t.ử đang mang thai, Giang Nguyệt nàng thể ăn cay , bèn khoa tay múa chân : “Muội sẽ xào thêm một bát thịt cho tẩu tử.”

Thịt heo rừng bảo quản bằng mỡ cho đến nay vẫn hỏng, mỗi ăn chỉ cần cắt một đĩa, hấp xào đều , ăn thơm.

Giang Nguyệt dậy định xào thịt, Ôn Thiển ngăn : “Ta chỉ ăn cay, đây ăn thế nào, vẫn ăn như , cần riêng đồ ăn cho .”

Không nên thế nào, Giang Nguyệt chỉ đành sang trưởng.

Giang Đình Chu đây luôn bà nội Giang niệm niệm bốn chữ ‘chua nhi tử, cay nữ nhi’, ăn cay chứng tỏ thê t.ử sắp sinh nữ nhi .

Nghĩ đến cô nữ nhi trắng trẻo mập mạp, khóe miệng y kiểm soát mà nhếch lên.

“Nghe lời tẩu t.ử của , chỉ cần ăn quá nhiều là .”

Tuy Tống Vân Thanh tặng ít ớt, nhưng đối với Ôn Thiển mà , đây là thứ gia vị cực kỳ quý giá, lúc nấu ăn cũng nỡ dùng nhiều.

Lần món gà cay nên mới thêm nhiều ớt, sẽ còn nữa.

Thế là Giang Nguyệt xuống, gắp vài miếng thịt đùi gà cho Ôn Thiển.

Người m.a.n.g t.h.a.i ăn nhiều một chút, tẩu t.ử bây giờ là một ăn, hai bồi bổ mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/chuong-58-khuoc-tu-xa-giao-vo-nghia.html.]

Giang Đình Chu cũng gắp thức ăn cho thê tử, chỉ ngay lập tức nuôi nàng béo trắng mập mạp, như khi sinh nở mới sức lực.

Ôn Thiển cũng khách sáo với bọn họ, gắp gì ăn nấy, ăn ngon miệng.

Trước khi xuyên , nàng nấu ăn đều dùng dầu thực vật, bây giờ cảm thấy mỡ heo cũng thơm.

Dù món gà cay cho đủ gia vị, nhưng xào bằng mỡ heo thì mùi thơm nồng .

Ôn Thiển ăn ngon miệng, Giang Đình Chu đều yên tâm.

Trước đây Nhị thẩm m.a.n.g t.h.a.i Giang Bắc, ăn gì cũng ói, trông thật đáng thương.

Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sinh con dễ dàng, chỉ cần ăn uống là chuyện đại hỉ!

Gà rừng vốn lớn, khi sạch ước chừng chỉ hơn một cân, ngừng gắp thịt cho Ôn Thiển, phần lớn món gà cay đều bát nàng, chất thành một ngọn đồi nhỏ.

Ôn Thiển thể ăn hết nhiều như : “Ăn quá no cho cơ thể, cần gắp cho nữa.”

Nàng chia thịt trong bát cho hai : “Ta ăn gì sẽ tự gắp, hai ăn phần của .”

Giang Đình Chu cũng thói quen của thê tử, nàng thích gắp thức ăn cho khác, cũng thích khác gắp cho .

Vừa vì quá vui mừng, y và tiểu Nguyệt đều quên mất chuyện .

“Vậy nàng tự gắp lấy, ăn nhiều một chút.”

“Được.”

Ôn Thiển gắp một miếng cánh gà: “Tài nấu nướng của tiểu Nguyệt ngày càng tiến bộ, cứ ăn thế , dày của sắp nắm giữ .”

Nghe nàng , Giang Nguyệt vui.

Muội khoa tay múa chân : “Sau việc bếp núc cứ giao cho , chỉ cần trong nhà , tẩu t.ử ăn gì sẽ món đó cho nàng.”

“Được, phiền .”

Nấu ăn sẽ mùi dầu khói, Ôn Thiển hai hôm cảm thấy khỏe khi nấu nướng.

Nếu , nàng đương nhiên là chọn cách thoải mái nhất.

Cùng lắm thì mở thêm một bữa nhỏ cho hai .

Giang Nguyệt hề thấy việc nấu ăn là vất vả, so với việc đồng áng, việc thoải mái hơn nhiều.

Mỗi ngày ở nhà giặt giũ nấu cơm, lo liệu việc nhà, là ước mơ cuộc sống của bao nhiêu .

Bây giờ ngày , thể thấy cực khổ chứ?

Trong nhà Giang Nguyệt lo liệu, Giang Đình Chu yên tâm hơn nhiều.

Bây giờ thê t.ử mang thai, ăn uống thể thiếu, y săn nhiều hơn, mới thể để nàng mỗi bữa đều ăn thịt.

Nếu tiện thể đào hai cành nhân sâm thì hơn nữa, giữ để bồi bổ cho thê tử.

Những nơi khác cũng đang xảy nạn đói, bây giờ đưa thê t.ử lánh nạn nơi khác là lựa chọn khôn ngoan.

Cũng y quán trong trấn còn mở cửa , y mua vài thang t.h.u.ố.c an t.h.a.i để dự phòng, còn thỉnh giáo thầy t.h.u.ố.c những điều cần lưu ý khi chăm sóc phụ nữ mang thai.

Trong điều kiện hiện , Giang Đình Chu cố gắng hết sức chăm sóc cho Ôn Thiển và hài t.ử chào đời của họ.

Nghĩ đến đây, Giang Đình Chu cảm thấy còn nhiều việc .

Phải nhanh chóng chuyển nhà, đó y mới thể rảnh tay chuẩn cho tương lai của họ.

 

Loading...