Phú Bà Xuyên Về Cổ Đại: Mang Không Gian Chạy Nạn Nuôi Manh Bảo - Chương 55

Cập nhật lúc: 2025-11-27 07:03:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vận may bùng nổ

Nghe tin Ôn Thiển và Giang Nguyệt chuyển đến lán gỗ nhỏ, Tống Vân Thanh cũng đến thăm hỏi một phen, còn tặng các nàng một con thỏ rừng.

Ôn Thiển nhận, “Cái quá quý giá .”

“Chỉ là một con thỏ thôi, nào dám quý giá?”

Tống Vân Thanh dùng dây mây buộc chân thỏ , đặt xuống đất, “Trước đây Giang Đình Chu nhường cho ít lợi ích, đều mặt dày nhận cả , một con thỏ rừng đáng giá mấy đồng tiền, hai cứ yên tâm nhận .”

“Vậy thì chúng khách khí với nữa.”

“Đều là cùng thôn, gì mà khách khí, chỉ hai nhà chúng ở đây, còn cùng Giang Đình Chu săn nữa đấy.”

Ôn Thiển giỏi khó, vì đối phương thật lòng tặng thứ , nàng bèn nhận lấy.

Đợi Giang Đình Chu trở về, sẽ đáp lễ một luôn.

Chỉ cần chiếm tiện nghi của khác, việc tặng qua tặng những vật nhỏ coi như là qua nhân tình mà thôi.

Nghĩ rằng hai cô gái các nàng sống trong núi an , Tống Vân Thanh giúp kiểm tra một lượt các cạm bẫy, còn dặn dò các nàng việc gì thì cứ qua bên sườn núi tìm , hoặc cứ cất giọng lớn tiếng gọi vài tiếng cũng .

Ôn Thiển lượt đáp lời.

Tống Vân Thanh là nam nhân trưởng thành, tiện ở lâu với các nàng, đưa đồ xong, hàn huyên vài câu liền rời .

“Người thật , việc hào sảng.”

Giang Nguyệt gật đầu đồng tình, cũng thấy Tống đại ca , đây ở thôn Đào Hoa, mấy họ từng dùng ánh mắt khác lạ .

Có vài việc ở ruộng, hai em nhỏ còn hái quả dại cho .

Bây giờ mấy họ còn đưa thức ăn cho và tẩu tử, ấn tượng của Giang Nguyệt về nhà họ Tống càng hơn.

Chợt nghĩ, đều là những thiếu niên mười mấy tuổi, Giang Bắc của Nhị phòng đáng ghét đến thế?

Thật là so với , đáng để vứt !

Ôn Thiển và Giang Nguyệt dùng bữa, con thỏ tạm thời chỉ thể nuôi giữ, sợ ban đêm động vật khác tha mất, cuối cùng đành nuôi nó ngay trong lán gỗ nhỏ.

Chỉ nuôi một đêm, Ôn Thiển hối hận .

Con thỏ trông đáng yêu thật đấy, nhưng quá sức ỉa!

Hơn nữa còn siêu vô địch thối!

Ôn Thiển chịu nổi một chút nào, trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất, vẫn là nên mau chóng ăn thịt con thỏ thôi.

Bình thường việc g.i.ế.c gà g.i.ế.c cá đều do Giang Đình Chu và Giang Nguyệt .

, nàng thầm lặng sang cô em chồng của .

“Hôm nay chúng ăn thịt thỏ nhé? Nướng lên ăn, thể tiết kiệm lương thực.”

Giang Nguyệt ý kiến, chủ động thịt thỏ.

Tẩu t.ử sợ sát sinh, .

Lông thỏ vứt , khi xử lý kỹ lưỡng còn thể mấy món đồ giữ ấm nhỏ, cũng coi là thứ .

Làm thịt thỏ sạch sẽ, giao cho Ôn Thiển.

Giang Nguyệt bày tỏ đồ ăn tẩu t.ử ngon, như mới tính là bạo tàn thiên vật.

Theo suy nghĩ đây của Ôn Thiển, nàng sẽ bao giờ bếp cho khác, chừng còn cố tình giấu nghề để đỡ việc.

Khi rửa chén thì trượt tay.

Khi nêm muối thì tay run.

khi gặp Giang gia , nàng thật lòng đối xử với họ.

Sống ở đời, bất kể là tình bạn tình yêu, đều là lấy chân tâm đổi chân tình.

Người đối với nàng chân thành, nếu nàng còn giở thủ đoạn với , Ôn Thiển sẽ tự khinh thường chính .

Nàng chính là như , ai đối với nàng, nàng sẽ đối với đó.

Còn những , cắt đứt quan hệ là xong.

nữ nhi nên thường xuyên tức giận, cho thể, cần tránh xa năng lượng tiêu cực.

Lúc Ôn Thiển nướng thỏ, Giang Nguyệt dẫn Đại Hoàng ngoài tuần tra cạm bẫy.

Nếu con mồi sẽ mang về.

Muội ở đây, tiện cho Ôn Thiển.

Dùng các loại gia vị ướp thỏ trong hai khắc, đó mới phết dầu lên, đặt lên than hồng từ từ nướng.

Bữa sáng đầu tiên khi tỉnh dậy ăn thịt thỏ nướng, đối với Ôn Thiển chút ngấy.

Thế là, nhân lúc Giang Nguyệt về, nàng ăn vài lá rau xanh lót , thức ăn thanh mát bụng, chỉ giúp kích thích vị giác mà còn khiến đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

Khi Giang Nguyệt về, tay quả nhiên mang theo con mồi, đó là một con lợn rừng nhỏ nặng bốn năm mươi cân.

thương ở chân , giờ nó chỉ thút thít, một và một ch.ó dắt về.

Ôn Thiển im lặng, vận may núi của họ thật sự là bùng nổ !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/chuong-55.html.]

Giang Nguyệt dấu, “Con lợn rừng tìm thấy trong cái bẫy mà trưởng đặt, nó thương, chắc sống lâu nữa, chúng xử lý nó thế nào?”

Ôn Thiển nghĩ ngợi, “Hay là mời Tống Vân Thanh đến giúp? Thời tiết thịt giữ lâu, thể chia cho ba họ một nửa, là trả nhân tình, tránh lãng phí.”

“Hơn nữa lợn rừng thương, nếu mùi m.á.u tươi thu hút dã thú khác thì .”

Giang Nguyệt gật đầu, nhanh chóng thủ ngữ, “Vậy giờ gọi ngay đây.”

Giờ , Tống Vân Thanh núi , Ôn Thiển : “Chúng ăn cơm , ăn no hẵng mời .”

Nếu cả ba họ đều đến, con thỏ rừng lẽ đủ để chia.

Hơn nữa Tống gia lẽ cũng nhận thức ăn của các nàng, đến lúc đó nàng và Giang Nguyệt ăn cũng , ăn cũng xong, thật là khó xử.

cũng thể để ăn.

Tốt nhất là ăn xong xuôi, gọn gàng!

Nghe lời tẩu tử, Giang Nguyệt cũng cảm thấy lý, thế là rửa tay bắt đầu ăn uống.

Thỏ nướng vị cay tê, thơm cay, hợp khẩu vị của hai nàng.

Ôn Thiển nãy ăn lót , giờ ăn thêm vài miếng thịt thỏ thấy no .

Giang Nguyệt thấy nàng ngừng đũa cũng ngừng theo, bày tỏ phần còn để bữa ăn.

Ôn Thiển no, “Ăn thêm chút nữa , chúng còn một con lợn rừng đang chờ giải quyết đấy, mấy hôm nay ăn nhiều thịt , nếu đồ ăn sẽ lãng phí.”

Lãng phí thức ăn là điều Giang Nguyệt .

Lời của Ôn Thiển coi như nắm t.ử huyệt của , cứ thế ăn hết phần còn .

Muội ngại ngùng mím môi, khẩu phần của hình như lớn.

“Muội đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút.”

Ăn nhiều thì việc nhiều, Giang Nguyệt giành rửa chén.

Xong xuôi, hai cô cháu dâu cùng Đại Hoàng khỏi nhà, vượt núi băng đèo mời Tống Vân Thanh đến giúp mổ lợn.

“Tỷ tỷ, đại ca núi săn , nhưng và nhị ca thể giúp các ngươi.”

Ôn Thiển do dự, “Hai ?”

“Không thành vấn đề, đây đại ca săn lợn rừng, chúng giúp .”

Hai tự tin tràn đầy, chỉ là một con lợn rừng nhỏ thôi, nếu bọn họ đối phó , săn đây?

Thế là, thu xếp đồ đạc, hai liền cùng Ôn Thiển các nàng trở về.

Loay hoay suốt hai canh giờ, quả nhiên để họ thịt xong xuôi con lợn rừng.

Ôn Thiển chia cho họ một nửa, hai : “Cho chúng hai cân thịt là , phần còn chúng cần.”

Trừ phần ăn , còn hơn ba mươi cân.

Trong thời gian ngắn Ôn Thiển các nàng giải quyết hết thịt .

“Bây giờ thời tiết nóng như , nếu các lấy, phần ăn hết cuối cùng sẽ sinh dòi, lãng phí bao.”

Gà Mái Leo Núi

Ôn Thiển dùng dây cỏ chắc chắn, nhanh nhẹn buộc hai khối thịt lớn cùng cái đầu lợn cho họ.

Để phần mỡ lá, nội tạng lợn (tim, gan, phổi) cũng bảo họ mang .

Hai thiếu niên đang tuổi lớn khó xử vô cùng, nhận cũng , nhận cũng xong.

“Lần việc vẫn sẽ tìm các , cứ coi như là trả công cho các .”

“Vậy thì , việc gì cứ gọi chúng , đốn củi gì cũng .”

“Được.”

Tiễn hai nhà họ Tống , Ôn Thiển và Giang Nguyệt bắt đầu xử lý thịt còn .

Theo khẩu vị của hai nàng, một ngày ăn hai cân là nhiều lắm , mà thịt nếu ướp muối thì nhiều nhất chỉ giữ hai ngày.

Ôn Thiển nghĩ ngợi, “Chúng chiên sơ thịt qua dầu, ngâm trong mỡ lợn, đó dùng vò sứ đậy kín thì lẽ bảo quản lâu.”

Cách Giang Nguyệt từng qua, nhưng tẩu t.ử sách nhiều, thấy nhiều rộng, theo nàng nhất định sai.

Thế là hai bắt đầu bận rộn.

Trước hết luyện mỡ lá , đó cho những khối thịt to bằng bàn tay chảo chiên.

Chiên chín xong bỏ vò đất sét, đổ mỡ lợn ngập qua miếng thịt, như xem như đại công cáo thành.

Ôn Thiển đây từng thấy cách bảo quản thịt , chỉ là đúng .

Việc đến nước , cứ coi như là thí nghiệm .

Phần sườn lợn còn , sườn nhỏ thì chiên ăn, sườn lớn thì hầm canh uống.

Chỉ ăn thịt thôi thì ai cũng chịu nổi, tranh thủ lúc trời còn sớm, hai cùng hái dây khoai lang, ăn thịt ăn thêm chút rau xanh, coi như để giải ngấy.

Giang Nguyệt nghĩ đến món mận kho của họ, ngoài đặc biệt mang theo một hũ nhỏ.

Đợi sườn hầm xong, một chén nước chấm chua cay, Ôn Thiển dành cho một ánh mắt tán thưởng.

Có nước chấm, nàng thể ăn thêm vài miếng thịt nữa.

Loading...