Phú Bà Xuyên Về Cổ Đại: Mang Không Gian Chạy Nạn Nuôi Manh Bảo - Chương 5: Ta Có Thể Về Nhà Cùng Ngươi Được Không?

Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:46:26
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi mặt trời mọc, Ôn Thiển Giang Đình Chu đưa đến Bình Dương trấn.

Trấn lớn, lác đác vài cửa hàng mở cửa đường, nhiều, khác xa với khung cảnh mà Ôn Thiển tưởng tượng.

Giang Đình Chu giải thích với nàng, "Bình Dương đại hạn ba năm, chỉ dân quê khó khăn, mà ngay cả trong trấn cũng chẳng khá hơn là bao, lâu dần, ngoài cũng ít ."

Ôn Thiển gật đầu tỏ vẻ hiểu, "Hèn chi đường xuống núi thấy hoa màu, ngay cả cây cối cũng ít ỏi, hóa là do hạn hán."

Giang Đình Chu đưa nàng đến cổng quan phủ, "Ôn cô nương, tuy ngươi về nhà, nhưng hiện tại duy nhất thể giúp ngươi chỉ quan phủ thôi, nơi an hơn những nơi khác, ngươi cần sợ."

Không hiểu vì , Giang Đình Chu dám thẳng Ôn Thiển, luôn cảm thấy là kẻ tiểu nhân thất hứa.

Nàng đến quan phủ, nhưng vẫn đưa nàng đến nơi .

Ôn Thiển sự hổ thẹn của Giang Đình Chu đến từ , thể đưa nàng vẹn đến trấn là giúp đỡ lớn .

Còn những chuyện khác, nàng vẫn nên tự nghĩ cách thôi.

hạn hán ba năm, cuộc sống khó khăn, dù Giang Đình Chu lòng giúp nàng, e rằng cũng lực bất tòng tâm.

Ôn Thiển thói quen gánh nặng, cứ đến đến đó thôi.

Thay vì đặt hy vọng khác, chi bằng tự mạnh mẽ thì đáng tin hơn.

Nàng lấy hạt kim qua t.ử chuẩn sẵn, "Giang công tử, đây là lễ vật tạ ơn của , đa tạ ngươi cứu một mạng, còn đưa xuống núi."

Giang Đình Chu hạt kim qua t.ử lấp lánh ánh vàng, trong mắt đầy nghi hoặc, lúc đó nàng trần trụi , thứ từ ?

Nếu Ôn Thiển , trong mắt Giang Đình Chu, trang phục của nàng lúc đó coi là trần trụi, nàng nhất định sẽ thổ huyết.

Nhanh chóng đặt hạt kim qua t.ử lòng bàn tay Giang Đình Chu, Ôn Thiển phất tay, "Giang công tử, chúng từ đây biệt ly."

Gà Mái Leo Núi

Thấy nàng sắp , Giang Đình Chu nắm lấy cánh tay Ôn Thiển, "Ngươi quan phủ ?"

Ôn Thiển lắc đầu, "Ta về nhà, sống ở trấn cũng tệ."

Giang Đình Chu cau mày, "Thế đạo loạn lạc trong năm tai họa , trấn nhỏ lớn, đột nhiên cư dân mới đến, nhất định sẽ gây sự chú ý của khác, nếu để kẻ ý đồ ngươi chiếu cố bên cạnh, sẽ nguy hiểm."

"Ta sẽ tự bảo vệ thật , đợi tìm chỗ đặt chân, sẽ thuê hai hộ vệ trông nhà cửa, hẳn là sẽ vấn đề gì lớn."

Giang Đình Chu , là về nhà cùng ?

nghĩ đến nhà còn một đống họ hàng đáng ghét, thốt nên lời.

Hắn và Ôn Thiển chỉ là xa lạ gặp gỡ thoáng qua, tư cách quản chuyện của nàng.

Bàn tay đang nắm lấy Ôn Thiển từ từ buông , "Ôn cô nương, ngươi tự cẩn thận."

"Ừ, đa tạ."

Ôn Thiển theo đường cũ, nàng nhớ đường đến một tiệm may y phục, mua hai bộ quần áo.

Trong gian hàng tích trữ, nhưng chất liệu quá , nàng vẫn giữ sự kín đáo một chút.

Đợi khi an cư lạc nghiệp , hẵng từ từ hưởng thụ vật tư trong gian.

Nàng xa, rẽ qua khúc quanh còn thấy bóng dáng, Giang Đình Chu lúc mới sực tỉnh, tay vẫn đang nắm một hạt kim qua tử.

Tuy rằng chỉ là một hạt nhỏ, nhưng đổi thành bạc cũng ba bốn lạng.

Tuy rằng giúp Ôn Thiển, nhưng nhận bạc nhiều như , thấy hổ thẹn.

Lập tức đuổi theo hướng Ôn Thiển rời , nhưng thấy nàng .

Giang Đình Chu đoán, nàng hẳn là mua y phục .

Hắn là một đại trượng phu, cùng cô nương dạo tiệm may y phục thích hợp, chừng còn khiến cô nương cảm thấy thoải mái.

Hắn liếc tấm da hổ đang xách tay, định bụng xử lý xong món đồ sẽ tìm Ôn Thiển.

Nơi đến quá xa, thời gian vẫn còn kịp.

Năm thiên tai, cuộc sống của đều khốn khó, việc kinh doanh của tiệm may y phục sắp thể tiếp tục nữa.

Ôn Thiển mặc bộ áo vải gai cũ nát, bước , lão chủ quán theo thói quen đuổi khách, nhưng khi rõ dung nhan xinh của nàng, liền vội nuốt lời trong.

Cô nương tuy mặc đồ rách rưới, nhưng khí chất quanh phi phàm, chắc hẳn là gặp nạn nên mới lưu lạc tới Bình Dương trấn .

Có lẽ nàng vẫn còn bạc, thể mua y phục.

Chưởng quỹ nhiệt tình hỏi: “Cô nương mua gì? Là y phục may sẵn là vải vóc? Tiệm nhỏ còn giày thêu, đế giày mềm mại, đều bằng từng đường kim mũi chỉ, mang vô cùng thoải mái, nếu cô nương cần thì cũng thể xem qua.”

Ôn Thiển : “Ta cả y phục may sẵn và giày.”

“Y phục may sẵn đều ở lầu, mời ngài lối .”

Chưởng quỹ chỉ cầu thang, hiệu cho Ôn Thiển lên lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/chuong-5-ta-co-the-ve-nha-cung-nguoi-duoc-khong.html.]

Lúc ánh sáng , cầu thang càng lên cao càng mờ tối, Ôn Thiển thấy lòng bất an.

Mới đến nơi, đường chẳng mấy khách bộ hành, nàng dám tùy tiện lên lầu.

Người xưa câu, lòng hại thể , lòng phòng thể thiếu, việc tự cái lý của nó.

“Chưởng quỹ, cứ căn theo dáng , lấy xuống hai bộ y phục may sẵn là , kén chọn, chỉ cần mặc .”

“À , đừng lấy loại quá đắt, y phục vải bông thông thường là .”

Chưởng quỹ đầu tiên gặp khách hàng kỳ lạ đến , ai mua y phục mà tự tay chọn lựa?

Hắn mang đến một chiếc ghế đẩu nhỏ, mời Ôn Thiển , “Cô nương chờ một lát, sẽ bảo nương t.ử nhà chọn giúp .”

“Đa tạ.”

Ôn Thiển cũng mệt, nhân tiện thể nghỉ chân.

Bà chủ tiệm đang công việc kim chỉ lầu, sớm thấy tiếng họ chuyện.

thò , xuống từ cầu thang, vặn thấy Ôn Thiển đang nhà.

Cô nương dung mạo xinh , ngũ quan tinh tế, mắt sáng răng trắng, làn da trắng nõn nà như quả trứng gà bóc vỏ.

Mái tóc đen nhánh, óng ả búi qua loa bằng một cây trâm gỗ phía gáy, tuy đơn giản nhưng toát lên nét duyên dáng, khiến thể rời mắt.

Y phục Ôn Thiển mặc rộng thùng thình, nhưng ánh mắt bà chủ tiệm sắc sảo, chỉ cần một cái là ước chừng đo của nàng.

Đây là một cô nương vóc dáng tuyệt mỹ!

lấy một cái bao tải khoác lên , cũng ảnh hưởng tới hình và vẻ của nàng.

Sau khi thầm đ.á.n.h giá một hồi, bà chủ tiệm thu hồi tâm trí.

Tiệm nhà bà lỗ liên tục trong nhiều năm, mấy ngày khách là chuyện thường tình, thấy sắp thể kinh doanh nữa, giờ khách đến, đương nhiên tiếp đãi thật chu đáo.

vội vàng theo yêu cầu của khách, mỗi loại lấy ba bộ xuống lầu, để khách chọn lựa.

Bình Dương trấn vốn lớn, cách xa những thành trì phồn hoa, năm thiên tai y phục may sẵn bán giá cao. Ôn Thiển chọn hai bộ y phục vải bông, hai đôi giày thêu, thêm các món nhỏ nhặt như tất và khăn tay, cũng chỉ tốn năm trăm văn tiền.

Nàng lấy một hạt kim đậu nhỏ, đủ tiền.

Hạt vàng quá nhỏ, chưởng quỹ sợ lỡ tay đ.á.n.h rơi mất, cẩn thận nâng niu trong lòng bàn tay.

Cô nương quả là cách giấu đồ, khắp chẳng lấy một cái túi tiền, giấu hạt kim đậu nhỏ đến thế!

Bà chủ tiệm lườm một cái, “Sao mau cất vàng , nếu đ.á.n.h mất thì coi chừng cái da của ngươi.”

Nếu là , họ sẽ để chút bạc mắt.

nay khác xưa, đừng là kim đậu, ngay cả một đồng tiền xu cũng phép mất!

Chưởng quỹ vội vàng cất hạt kim đậu , tủm tỉm tiễn Ôn Thiển cửa.

“Cô nương, thường xuyên ghé thăm nhé.”

Ôn Thiển gật đầu, “Mời dừng bước.”

Xách đồ khỏi cửa, Ôn Thiển định tìm một khách điếm nghỉ , đó tìm một cái sân để nơi đặt chân.

Vừa bước vài bước, nàng mới nhớ phận nhập cư bất hợp pháp (hắc hộ) của .

Không chứng minh hộ tịch, đừng là mua sân, nàng ngay cả việc trọ cũng .

Không thể trọ , thể mua nhà, cũng thể xa... Trong chốc lát, Ôn Thiển cảm thấy khó xử.

Khi thấy Giang Đình Chu xuất hiện, Ôn Thiển cứ như thấy vị cứu tinh.

"Giang Đình Chu!"

Nàng chạy nhanh tới đón.

Đôi mắt nàng lấp lánh, trong mắt Giang Đình Chu, nàng hệt như một chú mèo con đáng yêu đang lao về phía .

Khiến khỏi vui mừng trong lòng, đỡ lấy nàng, thậm chí còn bế nàng lên cao, xem phản ứng của nàng giống với một chú mèo con .

Sẽ cào ...

“Giang Đình Chu, thể cùng ngươi về nhà ?”

Giang Đình Chu sửng sốt, tim tự chủ mà đập nhanh hơn, nàng là ý gì?

Hắn lúng túng : “Điều kiện nhà , nhà ngói gạch xanh, thể ăn lương thực mỗi bữa, cũng ít khi thịt, sợ ủy khuất nàng.”

“Không , chỉ cần chỗ dung .”

Đến lúc đó, nàng thể trả tiền thuê nhà cho nhà họ Giang, đợi giải quyết xong vấn đề phận sẽ tính toán mới.

 

Loading...