Phú Bà Xuyên Về Cổ Đại: Mang Không Gian Chạy Nạn Nuôi Manh Bảo - Chương 33: Trở Về Tiểu Mộc Ốc

Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:46:54
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ở gần Giang Đình Chu, Ôn Thiển hiếm hoi lắm mới thể ngủ một giấc trọn vẹn.

Trời còn sáng, gia đình đ.á.n.h thức.

“Lương khô chỉ đủ ăn một bữa nữa thôi, giờ thể động , để dành phòng khi cấp bách. Ngươi hoặc là tìm đồ ăn, hoặc là về nhà đẻ đòi lương thực!”

“Mẫu , nhà đẻ con xa như thế, về về mất ba ngày, chỉ năm mươi cân lương thực thôi, đừng nhớ nhung nữa.”

“Ngươi cái đồ ăn cây táo rào cây sung, đó là năm mươi cân lương thực đấy! Bây giờ trong trấn mua cũng , ngươi còn dám cãi !”

“Người nhà đẻ con sắp c.h.ế.t đói , nếu con sẽ động lương thực trong nhà, Mẫu , cứ tha thứ cho con .”

“Chúng cũng sắp c.h.ế.t đói , thấy ngươi thấy thương chúng ! Thương nhà đẻ như thế, chi bằng ngươi về nhà đẻ luôn !”

“…”

Ôn Thiển bịt tai , dù họ gây gổ với , chỉ riêng cái giọng oang oang nàng cũng chịu nổi.

Đêm thì la ó ngừng, sáng sớm tinh mơ tới, may mà nàng tính khí cáu kỉnh buổi sáng, nếu chắc chắn tức điên.

Dọn !

Hôm nay nhất định dọn !

Nếu cứ tiếp tục ở trong môi trường , nàng sắp suy nhược thần kinh mất.

Bên ngoài vẫn đang ồn ào cãi vã, cuối cùng lẽ là đói chịu nổi, cả nhà quyết định lên núi đào rễ cây.

Trước khi họ rời , Ôn Thiển còn thấy lão bà t.ử dặn dò tức phụ mang theo lương khô, để khác trộm mất.

Lại qua nửa tuần , tiếng chuyện của gia đình dần dần xa hẳn.

Ôn Thiển lập tức trở dậy, “Tiểu Nguyệt, mau thu dọn đồ đạc, hôm nay chúng sẽ !”

Giang Nguyệt cũng chịu đựng đủ với đám .

Trước đây ức h.i.ế.p ở nhà họ Giang, đó là bất đắc dĩ.

Giờ dọn ở riêng với ca ca và tẩu tử, tiếp tục kẻ chịu đựng nữa.

Cuộc sống là để so sánh, mấy hôm ngoài quấy rầy, họ gì thì , thật dễ chịu và thoải mái.

Giờ kẻ đến phá vỡ sự yên tĩnh, nếu sống những ngày như , họ chỉ thể rời .

Giang Nguyệt nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc.

Giang Đình Chu thấy cuộc đối thoại của các nàng, cũng thu xếp hành lý xong xuôi.

Trước khi , chỉ dỡ hai cái lán, mà còn vứt cành cây và các vật liệu khác thật xa.

Không thể để những kẻ đáng ghét nhặt món hời!

Ôn Thiển mỉm , quả thực cách việc, đối phó với kẻ đáng ghét thì nên như .

Mang theo đồ đạc, họ một nữa lên đường.

Mục đích là căn nhà gỗ nhỏ họ từng trú chân , nơi đó thuộc vành đai ngoài của rừng, e rằng một thời gian nữa cũng sẽ khách mời mà đến.

Giang Đình Chu và Ôn Thiển bàn bạc, sẽ nghỉ căn nhà gỗ một đêm, đó tiến thẳng sâu trong núi, để giải quyết chuyện một cho xong.

Nếu ở sâu trong núi còn gặp , thì họ cũng sẽ nữa.

Đợi đến khi thiên tai kết thúc, hoặc thể sống trong núi nữa, họ sẽ tính toán .

Trong thung lũng, gia đình ngoài lâu đào một rổ lớn rễ cây.

Quay nơi trú chân, nơi đó trống rỗng, hai cái lán trại cùng với ba kẻ đáng ghét cánh mà bay.

Lão bà t.ử lắm điều, bắt đầu ngừng, “Chúng nó chắc chắn đồ , nên mới chạy nhanh như .”

“Mấy quả thực thất đức, cái lán lành cũng chúng phá hủy, chẳng hề tạo phúc cho đến .”

Gà Mái Leo Núi

“Con nha đầu là một đứa câm, chẳng lẽ trời phạt ?”

“…”

Tai Ôn Thiển nóng ran, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên nhiều đang niệm chú về nàng.

mối quan hệ mật, tình cảm giữa Giang Đình Chu và Ôn Thiển ngày càng nồng ấm, suốt đường đều chú ý đến tình trạng của nàng.

Thỉnh thoảng hỏi thăm Ôn Thiển vài câu, hỏi nàng khát , đói , vô cùng ân cần.

Giang Nguyệt họ, nụ khóe môi bao giờ tắt.

Nếu đang trong năm đại nạn, ca ca và tẩu t.ử tình cảm như , lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ tôn nhi hoặc tôn nữ.

Nghĩ đến điều , Giang Nguyệt thấy lo lắng.

Nếu tẩu t.ử t.h.a.i thì ?

Đứa trẻ sinh thời điểm sẽ chịu nhiều khổ cực.

Nếu để Ôn Thiển suy nghĩ của Giang Nguyệt, e rằng nàng sẽ dở dở .

Nàng và Giang Đình Chu đều là những giữ chừng mực, dù ý loạn tình mê đến mấy, vẫn sẽ rút rời khoảnh khắc cuối cùng.

Tuy thể đảm bảo an tuyệt đối, nhưng ít nhất cũng thể giảm xác suất hoài thai.

Nếu vẫn hoài thai, thì cứ coi như đó là duyên phận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/chuong-33-tro-ve-tieu-moc-oc.html.]

Lúc Ôn Thiển tích trữ vật tư, nàng hề nghĩ sẽ kết hôn, bằng chuẩn sẵn chút vật dụng ngừa thai.

Giờ chỉ đành trông đó thôi.

Mấy ngày nay theo Giang Đình Chu chạy khắp núi rừng, thể lực của Ôn Thiển cải thiện rõ rệt.

Một , hết hai canh giờ đường núi.

Ôn Thiển giờ đây còn nghi ngờ, hôm đó Giang Đình Chu cõng nàng xuống núi đường tắt , bằng nhanh chóng đến trấn như .

Nghĩ đến đây, Ôn Thiển hỏi nghi vấn trong lòng.

Giang Đình Chu gật đầu: "Hôm đó chúng rời tiểu trấn là đường vòng."

Ôn Thiển hiểu : "Vậy nơi còn cách mộc ốc bao xa?"

"Đi thêm một canh giờ nữa là tới."

"Vậy ăn chút gì , đói ."

Giang Đình Chu cũng ý . Sáng sớm vội vã rời khỏi sơn cốc, cả hai đều dùng bữa.

Gần đây nguồn nước, nấu nướng cũng bất tiện, chỉ đành nướng mấy củ khoai lang cuối cùng.

Ôn Thiển ước chừng, ăn khoai lang mấy ngày nay còn nhiều hơn cả tổng nàng ăn trong suốt năm qua.

Sống sót quả là dễ dàng.

"Nàng đang nghĩ gì?"

"Ta đang nghĩ, đợi khi sâu trong núi, e rằng ngay cả khoai lang cũng khó mà ."

Giang Đình Chu , xoa đầu nàng: "Đừng sợ, sẽ để nàng chịu đói ."

Ôn Thiển lắc đầu: "Ta sợ."

nàng gian riêng, thừa cơ hội nấu bữa riêng cho .

Trong mắt Giang Đình Chu, đó là nương t.ử đang tin tưởng vô điều kiện.

Trong lòng dâng lên một trận cảm động.

Nếu vẫn ở bên cạnh, thực ôm lấy nương t.ử mà hôn vài cái.

Cảm ơn nương t.ử chịu tin tưởng , còn nguyện ý cùng chịu khổ.

Gặp Ôn Thiển, Giang Đình Chu cảm thấy thật sự may mắn.

Nương t.ử xinh , còn thông minh, điều duy nhất thể là yêu thương nương tử.

Không thể để nàng hối hận vì gả cho !

Đối diện với ánh mắt đa tình thắm thiết của Giang Đình Chu, Ôn Thiển chút mơ hồ hiểu.

Sao đột nhiên trở nên đa cảm như ?

Chàng nhanh chóng nắm lấy tay Ôn Thiển một cái buông , Giang Đình Chu : "Nương tử, cảm ơn nàng."

Ôn Thiển: "???"

Đây là đang diễn tuồng nào ?

Nghỉ ngơi nửa canh giờ, họ lên đường.

Lần họ dừng nữa, mà một mạch thẳng đến mộc ốc nhỏ.

Lần đến mộc ốc là ban đêm, Ôn Thiển khi đó rắn cắn, thể khó chịu nên cũng tiện quan sát kỹ bố cục của mộc ốc.

Lần xem như rõ.

Mộc ốc diện tích nhỏ, bên trong lò bếp xếp bằng đá, chum đất, bát đĩa dùng để nấu nướng hằng ngày, thùng gỗ đựng nước, và một chiếc chiếu cỏ rộng.

Trên tường treo cung tiễn, và một vài vật dụng dùng để săn bắn.

Ôn Thiển hỏi: "Những thứ sẽ khác lấy ?"

"Không ."

Giang Đình Chu giải thích với nàng: "Những thể tiến sâu trong núi săn b.ắ.n đều nơi ở cố định của , họ sẽ tùy tiện địa phận của khác, cũng sẽ tùy tiện lấy đồ của khác, đó là quy củ."

Ôn Thiển suy nghĩ một lát: "Điều nghĩa là, đồ trong bẫy của khác cũng động ?"

"Ừm, là ý ."

"Hôm qua tên còn cướp đồ của chúng , xem hẳn là bằng hữu." Ôn Thiển như .

Giang Đình Chu khẽ : "Kẻ quy củ thì cũng chẳng bằng hữu."

Vừa chuyện, sắp xếp thứ, Giang Đình Chu chuẩn lấy nước.

Ôn Thiển cũng theo, nhưng an tâm về Giang Nguyệt, cuối cùng nàng đề nghị cả ba cùng ngoài.

Giang Nguyệt an tâm về lương thực, chỉ mộc ốc nhỏ.

"Nguồn nước xa, Tiểu Nguyệt lắc chuông là thể thấy."

Giang Đình Chu thấy vấn đề gì, Ôn Thiển tự nhiên cũng ý kiến.

Dặn dò vài câu, vợ chồng họ cùng khỏi mộc ốc.

 

Loading...