Phú Bà Xuyên Về Cổ Đại: Mang Không Gian Chạy Nạn Nuôi Manh Bảo - Chương 2: Lúc xui xẻo, uống nước cũng mắc răng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:46:23
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Ôn Thiển gọi thế nào nữa, nam nhân vẫn đầu , còn nhanh chóng biến mất trong rừng.
Xem , y ngay cả quần áo cũng cần.
“Ta cho ngươi bạc! Ngươi đưa xuống núi!”
Nhìn theo hướng nam nhân biến mất, Ôn Thiển gọi thêm một câu: “Ta thật sự cho ngươi bạc, nuốt lời!”
Thật lâu, thật lâu , nam nhân vẫn xuất hiện nữa.
Ngoài mấy con chim tiếng kêu của Ôn Thiển giật bay lên, còn động tĩnh gì khác.
Ôn Thiển nước mắt, những cây cối xung quanh là khu rừng hề nhỏ.
Rừng lớn thì chim lớn chim nhỏ đều , nếu nàng gặp mãnh thú thì ?
Không gian tuy thể chứa đựng đồ vật, nhưng nàng thể bước trong đó !
Nhìn bộ quần áo ướt sũng , Ôn Thiển một bộ quần áo phù hợp với thời đại , sợ đột nhiên xuất hiện, đến lúc đó nàng miệng cũng khó giải thích.
Quần áo thể , nhưng thể chân đất, Ôn Thiển chọn một đôi giày vải màu xám quá nổi bật.
Vô vô thế, còn đến một khu rừng đầy rẫy nguy hiểm, Ôn Thiển ngay cả tư cách bệnh cũng .
Chỉ thể nhặt vài cành cây khô gần đó, đợi quần áo khô hẳn mới .
Trong lúc nướng quần áo, nàng lấy bánh mì trong gian để lót .
Vừa ăn, chú ý đến môi trường xung quanh.
Nàng từng nghĩ sẽ kỳ ngộ, nhưng ngờ xuyên đến ném rừng sâu núi thẳm.
Gặp “quý nhân” là một đáng tin cậy, cứ thế mà bỏ rơi nàng.
Ôn Thiển cảm thấy cay đắng trong lòng, nhất thời là kẻ xui xẻo .
Sau khi ăn no, trong lòng nàng chủ ý.
Xuống núi, nàng sẽ tìm một ngôi làng để tá túc, đó chi tiền để cho một phận.
Có phận , chuyện sẽ dễ dàng hơn.
Có hàng triệu vật tư trong tay, Ôn Thiển tin thể sống sót.
Đợi quần áo khô, ăn uống no đủ, thể lực của Ôn Thiển cũng hồi phục hơn nửa.
Nàng đào một ít đất, phủ lên đống lửa, đó lấy nước từ hồ bên cạnh tưới lên đất.
Xác định còn hậu họa, nàng mới yên tâm rời .
Đi theo con đường mà nam nhân chỉ, đến mức chân Ôn Thiển đau nhức, mà vẫn khỏi rừng.
Thảm thực vật xung quanh cũng gì đổi, vẫn là những cây đại thụ cao chót vót, điều cho thấy con đường khỏi núi còn dài.
Thấy mặt trời dần nghiêng về phía Tây, Ôn Thiển chỉ thể tăng tốc, dù thể xuống núi khi trời tối, thì ít nhất cũng khỏi khu rừng .
Đến vòng ngoài, nguy hiểm sẽ ít .
Người xui xẻo, uống nước cũng mắc răng.
Chưa khỏi rừng, tiếng hổ gầm truyền đến từ xa.
Càng ngày càng gần, âm thanh là đang tiến về phía nàng.
Ôn Thiển thật sự , khác xuyên đều hào quang nhân vật chính, gặp may mắn liên tục, hoặc là nhặt bảo bối, hoặc là gặp giúp đỡ.
Sao nàng xui xẻo thế , mở đầu là chế độ khó khăn!
Xuyên đến rừng già cũng đành, còn rơi xuống nước, gặp mãnh thú, ai xuyên t.h.ả.m hơn nàng ?
Nàng ném chiếc gậy dùng để phòng trong tay, lập tức dùng cả tay và chân leo lên một cây đại thụ bên cạnh.
Vừa vững cành cây, trong tầm mắt nàng xuất hiện một con hổ dữ.
Chân của nó què, đó còn cắm một mũi tên bằng tre.
Ôn Thiển nghĩ thầm, chẳng lẽ là do ?
Nếu đây là con mồi của y, lẽ y sẽ đuổi theo đến đây.
Nhận điều , Ôn Thiển trong lòng dấy lên niềm vui mừng, khu rừng khi trời tối nguy hiểm, thêm một chính là thêm một sự đảm bảo!
Gà Mái Leo Núi
Dù là động vật, đều giỏi bắt nạt kẻ yếu.
Con hổ thương, mùi m.á.u tanh khiến nó trở nên cáu kỉnh, ngửi thấy mùi con thì càng thêm phát điên.
Nó vài vòng tại chỗ, phát hiện Ôn Thiển đang ở cây.
Nó gầm lên một tiếng, mạnh mẽ đ.â.m sầm cây vài cái.
Nếu Ôn Thiển chọn cành cây khá chắc chắn, e rằng để nó đạt ý đồ.
“Gầm!”
Con hổ há cái miệng rộng đầy m.á.u me đe dọa Ôn Thiển, đ.â.m cây vài mà thấy rơi xuống, nó càng trở nên hung bạo hơn.
Nó thẳng lên, cố gắng bám cây để leo lên, nhưng vì chân thương, cố gắng vài đều thành công, ngược còn ngã mấy , vết thương càng chảy nhiều m.á.u hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/chuong-2-luc-xui-xeo-uong-nuoc-cung-mac-rang.html.]
Thấy , Ôn Thiển bình tĩnh .
Lấy một miếng thịt từ gian , buộc dây bắt đầu “câu mèo”.
Chờ thể lực của con hổ tiêu hao hết, nàng sẽ an , Ôn Thiển nghĩ như .
Miếng thịt sắp đến miệng bay nữa, con hổ tức giận.
“Gầm!”
“Không ăn là vấn đề của ngươi, phiền ngươi tự xem xét bản , chỉ nhe răng trợn mắt thì ích gì?”
Nhận thấy con hổ kiệt sức, sự sợ hãi trong lòng Ôn Thiển dần tan biến.
Nàng ăn xúc xích, trêu chọc con “mèo”.
Hành động , trong mắt con hổ lớn, còn đáng ghét hơn cả tên thợ săn nó thương.
“Gầm!”
Khí thế yếu ít so với lúc .
Men theo tiếng gầm của hổ, nam nhân cởi trần lộ cơ n.g.ự.c săn chắc, tay cầm cung tên, lướt trong rừng như một con báo.
Dáng nhanh nhẹn, đây là bản năng rèn luyện qua năm tháng.
Giang Đình Chu trong lòng lo lắng, đây là hướng khỏi núi.
Không xa , nếu hổ thương thì .
Nghĩ đến đây, tốc độ chạy của Giang Đình Chu càng nhanh hơn.
Y là thuần khiết, nhưng cũng thấy ai mất mạng miệng cọp.
Càng ngày càng gần, Giang Đình Chu thấy con vật khổng lồ gốc cây đầu tiên.
Không nghĩ nhiều, y lập tức giương cung b.ắ.n tên.
Khoảnh khắc tiếng mũi tên xé gió vang lên, Ôn Thiển thấy Giang Đình Chu từ xa, nhanh mắt cất công cụ trêu chọc hổ .
Theo bản năng, con hổ né tránh mũi tên, nhưng vì thể lực còn, động tác chậm một bước.
Phập một tiếng.
Mũi tên cắm thẳng cổ con hổ, trúng t.ử huyệt.
“Gầm!”
Một tiếng gầm cuối cùng, con hổ yếu ớt gục xuống đất.
Ôn Thiển dám xuống xem xét tình hình, chỉ thể ngoan ngoãn cành cây.
Giang Đình Chu nhanh chóng tới, tiên ngẩng đầu lên một cái.
Đập mắt là cặp chân dài trắng nõn, thẳng tắp, đung đưa cành cây, vô cùng bắt mắt.
Y âm thầm chuyển ánh mắt , vành tai nữa đỏ bừng.
Y kiểm tra tình hình như chuyện gì xảy , xác nhận con hổ tắt thở, lúc mới với cây: “Không , cô nương xuống .”
Ôn Thiển nhanh nhẹn trèo xuống.
Chân chạm đất, nàng mới cảm thấy chân mềm nhũn, vội vàng vịn cây bên cạnh.
Giang Đình Chu ho khan một tiếng: “Cô nương chứ?”
“Không .”
“Ồ.”
Ôn Thiển chờ lời tiếp theo của y, nếu y vài câu khách sáo, nàng sẽ nhân cơ hội cầu cứu, bảo y cũng mang theo nàng.
Khu rừng quá lớn, nàng còn nguy hiểm nào đang chờ đợi nữa.
Chưa kịp đợi lời tiếp theo, nàng thấy nam nhân vác con hổ lên vai, vẻ như rời .
Lúc trời tối, Ôn Thiển dám ở một trong rừng, chỉ đành mặt dày theo.
Nam nhân nhanh, bước chân lớn, Ôn Thiển chạy bộ mới theo kịp y.
Cứ thế ngươi đuổi chạy trong thời gian một chén , thấy tiếng thở dốc hỗn loạn của Ôn Thiển, Giang Đình Chu mới nhận y hình như quá nhanh.
Y hề lộ vẻ gì, thả chậm tốc độ, chậm để chiều theo Ôn Thiển.
Ôn Thiển im lặng theo phía , thể thấy nam nhân quen thuộc với khu rừng.
Đi theo y, trong lòng nàng vô cùng an tâm.
Màn đêm đen kịt, Ôn Thiển , vô tình giẫm một vật mềm oặt.
Cùng lúc đó, một cơn đau nhói truyền đến từ bắp chân, thứ gì đó c.ắ.n nàng một cái, nhanh chóng chui đống lá khô.
Ôn Thiển chỉ kịp thấy một cái bóng hình rắn, kịp kỹ thì nó biến mất dấu vết.
Nàng quá, nhưng kiếp nàng sợ nhất là rắn và các loại động vật mềm như sâu bọ.
Nàng kinh hô một tiếng: “Ta rắn c.ắ.n !”