Gửi kèm với hoa của Hạ Trường Bách còn thiệp chúc mừng và hoa thủ công của Đan Đan.
Quà của Đan Đan là do Hạ Trường Bách gửi giúp, theo Dung Từ thấy, sở dĩ Hạ Trường Bách tặng hoa cho cô chẳng qua chỉ là xã giao.
Dù là xã giao nhưng cô nhận quà thì đương nhiên đích cảm ơn .
Cô gọi điện thoại cho Hạ Trường Bách.
Hạ Trường Bách cô khi nhận hoa chắc chắn sẽ gọi điện cho .
Anh đợi điện thoại của cô một lúc lâu , vì , Dung Từ gọi tới, Hạ Trường Bách bắt máy ngay, hơn nữa còn mở lời : “Nhận quà ? Sinh nhật vui vẻ.”
“Vâng, nhận , cảm ơn hoa của cũng phiền chuyển lời giúp là thích quà của Đan Đan.”
Hạ Trường Bách khẽ: “ sẽ chuyển lời. Quà Đan Đan chuẩn xong từ nửa tháng và gửi đến đây , Đan Đan cô thích quà của con bé chắc chắn sẽ vui.”
Biết Đan Đan lòng như , trong lòng Dung Từ ấm áp: “Phiền với Đan Đan đợi khi nào con bé rảnh về thủ đô, mời con bé ăn cơm.”
“Được, sẽ với con bé.”
“Vậy phiền .” Dung Từ : “Vậy phiền nữa, cảm ơn hoa của .”
Hạ Trường Bách đương nhiên cúp điện thoại nhanh như .
mà...
“Đừng khách sáo.”
Cúp điện thoại, Dung Từ khựng một chút, đó gọi điện cho Quý Khuynh Việt.
Điện thoại của Quý Khuynh Việt liên lạc , Dung Từ bó hoa chắc là do chuẩn , hiện tại lẽ đang ở trong căn cứ.
Dung Từ bèn gửi một tin nhắn, cảm ơn một nữa bày tỏ thái độ của .
Ngay đó, cô cũng gửi một tin nhắn tương tự cho Cố Diên.
Bên .
Hạ Trường Bách cúp điện thoại, ý mặt dần tắt ngấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-415-keo-dai-them-mot-thoi-gian-nua.html.]
Hồi lâu , gọi điện thoại cho Kỳ Dục Minh.
Kỳ Dục Minh nhận điện thoại của , vô cùng kinh ngạc, nhịn trêu chọc: “Ây da, bận rộn cuối cùng cũng rảnh ? Cậu xem bao lâu liên lạc với tớ thế?”
Hạ Trường Bách: “...”
Anh để ý đến lời trêu chọc của Kỳ Dục Minh, hỏi: “Đang gì đấy?”
“Làm gì á? Tớ thể gì chứ? Đang chán c.h.ế.t đây, thế, việc gì ?”
Hạ Trường Bách nhẹ nhàng nghịch chiếc bật lửa trong tay, một giây mới mở miệng: “Đình Thâm... mấy ngày nay đều rảnh ?”
“Cậu á? Đừng nhắc nữa, bây giờ còn bận hơn cả , chiều hôm qua ngoại tỉnh .”
Hạ Trường Bách rũ mắt xuống: “Vậy ? Có khi nào về ?”
“Không , chính cũng chắc.”
Nhắc đến chuyện Kỳ Dục Minh nhịn :
“Bây giờ đang là thời hạn phán quyết ly hôn của và Dung Từ, xem bận sớm bận muộn, cứ nhè đúng lúc mà bận rộn lên chứ? Nếu bỏ lỡ thời hạn phán quyết nữa thì chuyện ly hôn với Dung Từ chẳng kéo dài thêm một thời gian nữa ?”
Kỳ Dục Minh , vì nghĩ Phong Đình Thâm cố tình trì hoãn thời gian vì ly hôn, chỉ đơn thuần là sốt ruột cho Phong Đình Thâm.
Hạ Trường Bách Phong Đình Thâm mỗi năm đều vài thời gian bận đến mức thấy bóng dáng .
Tuy dù bận đến mấy, ngay cả nửa tiếng đồng hồ cũng sắp xếp thì quả thực quá đáng nhưng mà...
Hạ Trường Bách gì, đầu dây bên Kỳ Dục Minh thở dài: “Thôi, chuyện nữa, chuyện chắc Đình Thâm còn phiền lòng hơn cả chúng .”
Hạ Trường Bách: “Ừ.”
Kỳ Dục Minh: “Vậy trưa nay cùng ăn cơm nhé? Lát nữa tớ gọi cả Lâm Vu nữa.”
Nghe thấy tên Lâm Vu, Hạ Trường Bách khựng , : “Chuyện ăn cơm, đợi Đình Thâm về tính.”
Phong Đình Thâm ở đây, ba bọn họ ăn cơm quả thực thiếu chút thú vị.
Kỳ Dục Minh: “Vậy .”