Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 556: Buồn Bực

Cập nhật lúc: 2026-04-04 16:25:05
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu Từ, cháu chuyện ngốc nghếch, cháu ?” Dung lão thái thái nghiêm mặt : “Cuộc hôn nhân , cháu bắt buộc ly hôn.”

Chỉ chính thức ly hôn thì Dung Từ mới thể thực sự bắt đầu từ đầu.

“Đoạn đường tương lai của cháu còn dài, cho dù cháu gì, đều cơ hội. điều quan trọng nhất mắt là bước đúng bước .”

Dung Từ lão thái thái đang lo lắng điều gì.

dịu cảm xúc mới lên tiếng: “Vâng, cháu ạ.”

Dung lão thái thái yên tâm hơn đôi chút, vỗ nhẹ lên tay cô.

Tối hôm đó, Dung Từ trằn trọc mãi ngủ nên ngày hôm tránh khỏi việc dậy muộn.

Khi cô xuống lầu thì chỉ thấy dì giúp việc ở đó, cô hỏi: “Dì ơi, bà ngoại và mợ cháu ạ?”

Dì giúp việc mỉm : “Mọi ngoài dạo .”

Dung Từ gật đầu, gì thêm.

Ăn sáng xong, cô ngoài tìm lão thái thái để ở bên bà nhiều hơn. dạo một vòng vẫn thấy họ , ngược chạm mặt một hàng xóm quen thuộc: “Tiểu Từ cũng ngoài dạo ?”

“Dạ , cháu ngoài dạo cùng bà ngoại. , bác thấy bà ngoại và mợ cháu hướng nào ạ?”

“Hả? Bà ngoại và mợ Minh Tuyết của cháu sáng nay ngoài việc , dạo .”

Dung Từ sững , lập tức phản ứng . Chắc là lão thái thái và Hà Minh Tuyết đến bệnh viện thăm cô.

Lão thái thái tuy thể còn khá khỏe mạnh nhưng dẫu cũng tuổi. Có lẽ bà cảm thấy gặp mặt con gái nào nên nửa năm nay tần suất bà bệnh viện thăm con tăng lên đáng kể.

Chuyện vốn dĩ gì đáng .

tối qua tâm trạng của họ đều . Chắc là lão thái thái sợ cô lúc thăm Dung Ánh Thịnh sẽ thêm buồn lòng. đến bệnh viện thăm con gái thì trong lòng bà day dứt, đành giấu cô...

Dung Từ mặt , hít một thật sâu. Hàn huyên với hàng xóm vài câu thẳng về nhà họ Dung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-556-buon-buc.html.]

Vừa về đến nhà, điện thoại của cô reo lên.

Là cuộc gọi từ Phong Cảnh Tâm.

Dung Từ khựng một chút nhưng vẫn bắt máy.

Đầu dây bên , cô bé hỏi cô hôm nay chơi , đó thao thao bất tuyệt kể hôm nay những , chạm trán những chuyện thú vị gì.

Dung Từ chỉ lặng lẽ lắng , mấy xen lời.

“Mẹ ơi?”

Mặc dù Dung Từ cũng ít nhưng tình trạng im lặng mãi như thế vẫn hiếm gặp. Bé con thắc mắc: “Mẹ thế ạ?”

Dung Từ hồn: “Mẹ .”

Cô bé đang định thêm gì đó thì lúc , đầu dây bên bỗng vang lên giọng của Lâm Vu: “Tâm Tâm, đồ cô cần con tìm thấy giúp cô ?”

“Con tìm thấy , con tới ngay đây ạ.”

Bé con vội đáp lời sang với Dung Từ: “Mẹ ơi, con cúp máy nhé.”

Dung Từ nhạt giọng: “Được, con .”

Bên phía Phong Cảnh Tâm nhanh cúp máy.

Dung Từ đặt điện thoại xuống, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bức bối. Cô vốn định lên lầu nhưng bước chân bỗng chậm dần dừng hẳn. Ngay đó, cô cầm lấy chìa khóa xe bước khỏi cửa.

Lên xe, cô gọi điện cho Úc Mặc Huân: “Đàn , thời gian ngoài uống một ly ?”

Nghe cô , Úc Mặc Huân ở đầu dây bên sững sờ còn tưởng nhầm.

thì Dung Từ ham rượu chè. Ngược , bình thường nếu việc gì cô tuyệt nhiên chạm đến một giọt rượu.

Nghe cô chủ động rủ như , liền chắc chắn xảy chuyện lớn.

Anh hỏi nhiều, lập tức đáp: “Được chứ.”

Loading...