Do đó Dung Từ cũng Lâm Vu xuất viện thứ Năm.
Tối thứ Sáu, nhóm Phong Đình Thâm, Lâm Vu, Phong Cảnh Tâm cùng với Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh ngoài tụ tập ăn uống.
Dạo ngày nào Phong Cảnh Tâm cũng chạy tìm Lâm Vu nên Dung Từ vốn tưởng cuối tuần con bé sẽ chẳng nhớ đến . Không ngờ sáng thứ Bảy, Phong Cảnh Tâm xuất hiện ở nhà họ Dung: “Mẹ ơi, con đến đây~”
Dung Từ xoa đầu con bé, khẽ “ừ” một tiếng, coi như mấy ngày nay con bé luôn ở cạnh Lâm Vu mà hỏi: “Con chơi?”
Phong Cảnh Tâm ôm lấy cô, ngẩng đầu hỏi ngược : “Còn thì ? Mẹ ạ?”
“Mẹ theo con.”
Ra khỏi nhà và chơi cùng Phong Cảnh Tâm cả buổi sáng, ngay lúc hai con chọn một quán ăn để dùng bữa thì đầu bên gửi ảnh và tin nhắn tới.
Trong ảnh, Phong Đình Thâm đang ăn cơm cùng nhà họ Lâm và họ Tôn. Chỉ là bối cảnh bữa ăn thoạt giống nhà hàng mà giống ở nhà riêng hơn.
Lúc , tin nhắn gửi đến:
[Anh rể cố tình đến nhà ăn cơm cùng chị , hơn nữa còn đến từ sáng sớm. Hôm nay con gái cô tìm cô đúng ? Cô đừng tưởng con gái tìm là vì thực sự nhớ cô. Con bé rể đến thăm chị nên nằng nặc đòi theo, rể dỗ dành một lúc lâu mới chịu thôi đấy.]
“Mẹ ơi, đang xem gì thế?” Phong Cảnh Tâm tò mò sáp gần.
Dung Từ bình thản đáp: “Không gì .”
Chủ nhật Phong Cảnh Tâm vẫn ở nhà họ Dung. Tuy nhiên trong ngày hôm đó tin nhắn lạ và hình ảnh gửi tới.
Dung Từ xem kỹ nhưng ngay khoảnh khắc lướt qua tin nhắn, cô cũng lờ mờ đoán hôm nay Phong Đình Thâm đưa Lâm Vu ngoài hẹn hò.
Vì Phong Cảnh Tâm ăn đồ nấu nên Dung Từ vốn định buổi tối sẽ đích bếp, nguyên liệu cũng chuẩn xong xuôi. Thế nhưng bốn giờ chiều, Phong Cảnh Tâm nhận một cuộc điện thoại sang :
“Mẹ ơi, ba bảo cụ cố gọi hai ba con về nhà cũ ăn cơm ạ.”
Nghe , Dung Từ đành đáp: “Được, .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-548-di-den-cuc-dan-chinh-mot-chuyen.html.]
Thực trong lòng Phong Cảnh Tâm cũng nỡ vì cứ tưởng Dung Từ sẽ giữ ăn cơm.
chỉ một lát , xe do Phong Đình Thâm phái tới đến nơi. Phong Cảnh Tâm kịp nghĩ ngợi nhiều, vội chào tạm biệt Dung Từ và trong nhà họ Dung lên xe.
Ăn tối xong, Dung Từ cùng Dung lão thái thái dạo về thì điện thoại bỗng nhiên đổ chuông.
Là cuộc gọi từ Phong Cảnh Tâm.
Giọng Phong Cảnh Tâm đè xuống thấp: “Mẹ ơi, hình như ba và cụ cố cãi .”
Dung Từ sững : “Vậy ?”
“Vâng ạ.” Giọng điệu Phong Cảnh Tâm vẻ phiền não: “ mà họ gì con rõ.”
Dung Từ khẽ đáp: “Ừ.”
lúc từ đầu dây bên bỗng truyền đến tiếng Phong Đình Thâm: “Tâm Tâm, qua đây ăn hoa quả nào.”
“Dạ, con .” Phong Cảnh Tâm vội đáp lời với Dung Từ: “Mẹ ơi, con qua đó đây, tạm biệt .”
Cúp điện thoại, Dung Từ cùng Dung lão thái thái dạo xong liền trở về nhà.
về đến nhà bao lâu, điện thoại cô bỗng nhận một tin nhắn. Lần , gửi là Phong Đình Thâm.
[Sáng thứ Hai tuần em rảnh ?]
Dung Từ thoáng khựng , lập tức hiểu ngụ ý của Phong Đình Thâm. Quả nhiên cô còn kịp trả lời, tin nhắn thứ hai của Phong Đình Thâm gửi tới.
[Chúng đến Cục Dân chính một chuyến nhé?]
Ngay từ lúc Lâm Vu xảy chuyện, cô đoán Phong Đình Thâm thể sẽ một nữa đưa việc ly hôn lên lịch trình. Dù thì khi Lâm Vu cứu mạng, cũng y như .
Việc Phong Đình Thâm đợi qua nhiều ngày như mới mở lời khiến cô khá ngạc nhiên .
Đọc xong dòng tin nhắn, cô mảy may do dự mà lập tức trả lời: [Được.]