Không đợi Phong Đình Thâm lên tiếng, Tô Kỳ vỗ vỗ vai tiếp: “Giao cho đấy.”
Dứt lời, Tô Kỳ day day thái dương đang đau nhức ngoài .
Phong Đình Thâm bước tới cầm lấy túi xách của Dung Từ, đó bế bổng cô lên bước khỏi phòng bao.
Xuống đến lầu, ngay lúc Phong Đình Thâm đang bế Dung Từ về phía bãi đỗ xe thì Nhậm Kích Phong cũng vặn chuẩn lên xe về.
Nhìn thấy hai họ, bước chân đang định lên xe của chợt khựng .
Nhìn dáng vẻ mật của Phong Đình Thâm khi bế Dung Từ, ngẩn một thoáng lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh.
Vị trí đỗ xe của Phong Đình Thâm cách chỗ Nhậm Kích Phong xa nên nhanh bế Dung Từ lên xe.
Nhậm Kích Phong thấy liền chần chừ nửa giây cũng bước lên xe. Đợi chiếc xe của Phong Đình Thâm chạy , cũng nhấn ga bám theo .
Xe của Phong Đình Thâm chạy êm ái suốt dọc đường.
Nhậm Kích Phong cũng để ý thời gian, mãi cho đến khi xe của đối phương rẽ một khu biệt thự cao cấp nổi tiếng ở thủ đô thì mới đ.á.n.h lái sang hướng khác rời .
Vừa hòa dòng xe cộ, liền gọi điện thoại cho một : “Giúp tra xem Phong Đình Thâm bất động sản nào ở khu biệt thự .”
Sau khi dặn dò xong, về đến nhà thì nhận tin báo.
“Phong Đình Thâm quả thực bất động sản ở khu . Nói chính xác hơn thì mấy năm nay đều sống ở đây. Trước khi ly hôn, vợ và con gái cũng sống ở đây còn khi ly hôn thì hiện tại và con gái vẫn đang ở chỗ .”
Vậy nên khu biệt thự đó chính là chỗ ở cố định của Phong Đình Thâm ?
Anh thế mà trực tiếp đưa Dung Từ về nhà?
Sắc mặt Nhậm Kích Phong chợt trầm xuống.
Ngày hôm .
Lúc Dung Từ tỉnh giấc, cô chỉ cảm thấy đầu đau nhức dữ dội.
Khi ý thức dần hồi phục, cô dậy và rõ cách bài trí căn phòng mắt thì tưởng bản mới ngủ dậy nên hoa mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-543-anh-ta-dua-nguoi-ve-nha-sao.html.]
Đến khi nhận thực sự đang ở chỗ của Phong Đình Thâm, hơn nữa còn ngay trong phòng ngủ chính, cô bất giác sững .
Một lúc lâu cô mới phản ứng rằng tối qua chắc hẳn say khướt nên mới Phong Đình Thâm đưa về đây.
Sắc trời bên ngoài lúc sáng rõ.
Túi xách của cô đang đặt ngay tủ đầu giường.
Cô ý định nán căn phòng thêm nữa nên khi định thần liền bước xuống giường, xỏ chân đôi dép lê cầm lấy túi xách rời khỏi phòng ngủ.
Vừa bước ngoài, cô chạm mặt quản gia đang từ lầu lên.
Quản gia tươi : “Thái thái, cô tỉnh ạ?”
Dung Từ nhạt giọng đáp: “Bác cứ gọi là Tiểu Từ .”
Quản gia khan một tiếng, vẻ mặt lộ chút khó xử.
Dung Từ suy nghĩ một lát hỏi: “Tối qua ...”
Quản gia thừa cô hỏi gì nên vội đáp: “Tối qua ngủ ở thư phòng ạ.”
Dung Từ gật đầu. Cô đang định thêm điều gì đó thì Phong Đình Thâm mặc đồ ngủ từ thư phòng sát vách bước . Nhìn thấy hai , tầm mắt liền dừng Dung Từ: “Em tỉnh ?”
Dung Từ gật đầu, khẽ : “Chuyện tối qua, cảm ơn .”
“Không gì.”
“Mẹ ơi?”
Phong Cảnh Tâm cũng mới thức giấc. Nhìn thấy Dung Từ ở nhà, cô bé cũng tưởng đang mơ, đến khi nhận đây là mơ thì lập tức mừng rỡ nhào tới chỗ Dung Từ:
“Mẹ ơi, về từ lúc nào ạ?”
“... Tối qua.”
Dung Từ xoay trò chuyện với Phong Cảnh Tâm vài câu cùng con bé phòng để vệ sinh cá nhân.
Đánh răng rửa mặt xong xuôi, lúc Dung Từ cùng Phong Cảnh Tâm bước xuống lầu ăn sáng thì Phong Đình Thâm ăn mặc chỉnh tề đợi hai con ở nhà.