Phong Nguyệt Không Liên Quan Đến Ta - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-05 12:22:51
Lượt xem: 128
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cập nhật lúc: 2026-03-05 12:22:51
Lượt xem: 128
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
3
Khi bước Thọ Khang Đường, Cố Bắc Xuyên đang quỳ đất.
Lão thái quân cầm gậy, tức giận đến mức run rẩy.
“Cái đồ nghiệt chướng ! Vừa về kinh ở trong phủ bầu bạn với Lệnh Nghi, ngày nào cũng chạy trang t.ử ngoài thành, ngươi còn giữ thể diện Quốc Công phủ ở ?”
Cố Bắc Xuyên nghểnh cổ, vẻ mặt đầy bất phục.
“Tổ mẫu, tôn nhi ngoài thành là để sắp xếp cho Doanh Nhi! Nàng cùng sinh t.ử, còn vết thương vì đỡ đao cho , thể bỏ mặc nàng ?”
Lão thái quân giận thể kìm .
“Ngươi còn đưa con tiện nhân đó cửa?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Lệnh Nghi vì ngươi mà quán xuyến Quốc Công phủ suốt năm năm, ngươi xứng đáng với nó ?”
Cố Bắc Xuyên về phía , trong mắt mang theo một tia khiêu khích.
“Ta từng hưu thê, xứng với nàng?”
“Chính nàng hầu hạ , chẳng lẽ còn tìm khác?”
Lão thái quân tức đến thở dốc, vội bước lên, đỡ lưng cho bà thuận khí.
Ta nhẹ giọng khuyên nhủ, vẻ mặt đầy nhẫn nhịn thuận theo.
“Tổ mẫu bớt giận.”
“Thế t.ử là trọng tình trọng nghĩa, cô nương Doanh Nhi ân với , tự nhiên chăm sóc nàng nhiều hơn. Tôn tức cũng cảm thấy ủy khuất.”
Lão thái quân , vành mắt đỏ.
“Đứa nhỏ , chính là quá hiểu chuyện.”
Ta đầu Cố Bắc Xuyên, giọng điệu thành khẩn.
“Chỉ cần thế t.ử vui vẻ, tôn tức thế nào cũng .”
“Thế t.ử, cô nương Doanh Nhi ở ngoài thành dù cũng bất tiện. Nay thu, trang t.ử ẩm lạnh, lỡ khiến vết thương cũ tái phát thì .”
“Chi bằng thuê một căn nhà gần phủ ở bên ngoài, sẽ sai vài hạ nhân thỏa sang hầu hạ, chi tiêu đều lấy từ sổ riêng của , thấy thế nào?”
Cố Bắc Xuyên sững .
Hắn chuẩn đầy bụng lời phản bác và trách móc, mà nhẹ nhàng chặn hết.
Ánh mắt lão thái quân càng thêm thương xót, còn Cố Bắc Xuyên thì càng thêm chán ghét.
“Ngươi Lệnh Nghi ! Lấy thê t.ử như , ngươi còn gì hài lòng nữa?”
Sắc mặt Cố Bắc Xuyên lúc xanh lúc trắng, hồi lâu mới gượng ép thốt một câu.
“Đa tạ.”
Hắn dậy rời khỏi Thọ Khang Đường, bóng lưng thậm chí còn lộ vài phần chật vật và nhẹ nhõm.
Ta đỡ lão thái quân xuống, trong lòng gợn chút sóng.
Bỏ chút bạc để mua lấy sự thanh tĩnh, còn thể để tiếng hiền lương rộng lượng mặt lão thái quân, vụ mua bán lời chắc lỗ.
Huống chi, đối với cô nương Doanh Nhi , khiến Cố Bắc Xuyên mê mẩn thần hồn, còn yêu cầu “đích trưởng t.ử sinh ”, quả thực nảy sinh vài phần hứng thú.
Đây tuyệt đối một kẻ chỉ yêu đương mù quáng.
Mà , thích nhất những đối thủ bản lĩnh.
4
Ba ngày , lấy cớ ngoài thành Bạch Mã Tự dâng hương, tiện đường ghé qua trang t.ử nơi Cố Bắc Xuyên sắp xếp cho Đỗ Doanh Nhi.
Trang t.ử là sản nghiệp trong của hồi môn của , vị trí tuy hẻo lánh nhưng thanh tĩnh.
Ta cho báo một tiếng, rằng đương gia chủ mẫu của Quốc Công phủ đến gặp vị hồng nhan tri kỷ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-nguyet-khong-lien-quan-den-ta-iwou/2.html.]
Nghĩ hẳn nàng cũng chuẩn sẵn sàng.
Khi bước chính sảnh, Đỗ Doanh Nhi đang ngay ngắn ở ghế khách.
Nàng mặc một bộ kình trang màu đỏ sẫm gọn gàng, trang điểm phấn son, khí chất khí bừng bừng.
Hoàn khác với những tiểu thư khuê các yếu đuối ở kinh thành.
Ta thầm than, đừng là Cố Bắc Xuyên, ngay cả cũng vài phần rung động.
Ai mà ăn sơn hào hải vị nhiều , cũng sẽ nếm thử cháo trắng rau xanh.
Không trách Cố Bắc Xuyên một lòng đổ dồn lên nàng.
Thấy bước , Đỗ Doanh Nhi dậy, ánh mắt thẳng thừng đ.á.n.h giá , hề hành lễ.
Ta cũng tức giận, trực tiếp xuống ghế chủ vị, sai hạ nhân dâng .
Tựa như chủ nhân của viện .
Ta lên tiếng , giọng điệu nhàn nhạt.
“Cô nương Doanh Nhi.”
Đỗ Doanh Nhi đáp lời, giọng trong trẻo dứt khoát, nhưng mang theo một tia ý vị khó đoán.
“Ngươi chính là Thẩm Lệnh Nghi? Chính thê của Cố Bắc Xuyên.”
Ta thoải mái thừa nhận, mỉm .
“Là .”
“Nghe thế t.ử , cô nương từng cứu mạng ở biên quan. Ta là thê t.ử, cũng nên đến một lời cảm tạ.”
Đỗ Doanh Nhi xuống, giọng điệu mang theo vài phần châm chọc.
“Cảm tạ thì cần.”
“Ta cứu là vì khi đó là chủ tướng. Dù đổi thành khác, cũng sẽ cứu.”
Ta khẽ nhướng mày, câu trả lời quả thực ngoài dự liệu của .
Đỗ Doanh Nhi thẳng thắn, ánh mắt sáng rực chằm chằm .
“Cố Bắc Xuyên , ngươi gặp .”
“Nói , là lập quy củ cho , lấy bạc đuổi ?”
Ta đặt chén xuống.
“Cô nương đùa .”
“Ta vì đuổi cô nương ? Hôm nay đến, là thỉnh giáo cô nương một vấn đề.”
Đỗ Doanh Nhi cảnh giác .
Ta thẳng mắt nàng.
“Cô nương cùng thế t.ử sinh t.ử, hẳn cũng là cốt khí.”
“Vì đề nghị để sinh đích trưởng t.ử cô nương mới chịu cửa?”
Sắc mặt Đỗ Doanh Nhi biến đổi, lạnh một tiếng.
“Cố Bắc Xuyên ngay cả chuyện cũng với ngươi ? Hắn đúng là một phu quân .”
Ta nhún vai.
“Không thì ?”
“Hắn cũng tìm cho một lý do để bất chấp tất cả mà cùng chung phòng chứ.”
Đỗ Doanh Nhi , trong ánh mắt bớt vài phần địch ý, thêm vài phần dò xét.
“Ta .”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.