Phòng không gối chiếc mười năm, thủ trưởng trở về nhà tức phụ chạy - Chương 845: Ác Nữ Trở Về, Đại Náo Nhà Cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-09 07:57:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ khi gặp mặt, tình trạng của Biên Hồng Kiều hơn nhiều so với tưởng tượng của Thẩm Lưu Phương. Bà khả năng tự chăm sóc bản , cần cô đặc biệt cắt cử tới trông nom.

Chỉ là Biên Hồng Kiều Ủy ban đường phố sắp xếp viện dưỡng lão, bản hài lòng. Bà cha , con trai con gái, cớ ở cái nơi đó? Thế là, thừa dịp quản lý viện dưỡng lão lơ là, Biên Hồng Kiều lén lút trốn ngoài, tìm đường trở về nhà cũ họ Biên.

Khi Biên Hồng Kiều về đến nơi, nhà cũ ai, cửa lớn khóa c.h.ặ.t. Bà trực tiếp nhặt một hòn đá bên đường, đập nát ổ khóa. Động tĩnh lớn như đương nhiên kinh động đến những xung quanh.

Biên Chí Văn và Thái Quyên lúc mới vội vã chạy về. Thái Quyên phẫn nộ quát: “Biên Hồng Kiều! Chúng đưa cô viện dưỡng lão, mỗi tháng đều bỏ tiền thuê chăm sóc, đối với cô như là tận tình tận nghĩa !”

Gương mặt thô ráp, gầy gò của Biên Hồng Kiều trông còn già hơn Thái Quyên vài tuổi. Những nét thanh tú ngày xưa giờ chỉ còn vẻ âm trầm, khắc nghiệt.

Biên Hồng Kiều hận thể xông lên tát cho đàn bà đê tiện mấy cái: “Nơi cũng là nhà của , dựa cái gì mà ở?”

Thái Quyên cũng chịu nhường nhịn: “Con gái gả như nước đổ đầu giường! Cô dựa cái gì mà đòi về đây ở?”

Biên Hồng Kiều cứng giọng: “Dựa việc ly hôn! Dựa việc là con gái ruột của cha !”

Thái Quyên chống nạnh mắng: “Cô còn mặt mũi mà ? Cha chính là cô hại đến mức mất việc, còn nông trường cải tạo! Họ đoạn tuyệt quan hệ với cô ! Nếu cô còn chút tự trọng thì nên cút về viện dưỡng lão , vĩnh viễn đừng bao giờ vác mặt về đây nữa!”

Sắc mặt Biên Hồng Kiều trở nên dữ tợn: “ mới đến tám mươi tuổi, tại ở viện dưỡng lão?”

Thái Quyên mặt mày khó coi: “Thật là cho mặt mà nhận! Tại ở viện dưỡng lão, chính cô tự ? Cô mắc cái loại bệnh xã hội gì, bản rõ ràng chắc? Đó là do cô nhiều chuyện thất đức nên báo ứng đến đấy! Nếu cô còn chút lương tâm, còn chút lương tri thì đừng về nhà hại !”

Thái Quyên chỉ thiếu nước chỉ thẳng mặt Biên Hồng Kiều mà bảo bà hãy tìm chỗ nào đó c.h.ế.t quách cho yên , đừng ngoài hại nữa!

lúc , Bắc Thành trở về. Cậu đột ngột thấy Biên Hồng Kiều, sắc mặt trong nháy mắt sa sầm xuống. Hận ý trong đáy mắt như sóng xô biển trào, mãnh liệt bao trùm lấy !

Biên Hồng Kiều thấy Bắc Thành thì vô cùng kinh hỉ. Còn về chuyện Bắc Thành đoạn tuyệt quan hệ, giờ đây bà hoặc là quên, hoặc là cố tình nhớ .

“Bắc Thành!” Nước mắt Biên Hồng Kiều trào . Ánh mắt bà tràn đầy vẻ nhớ nhung và từ ái đối với con trai: “Con cao hơn , cường tráng hơn , con là một đàn ông thực thụ .”

Bắc Thành thấy ánh mắt cảm thấy buồn nôn, nôn mửa.

“Nơi chỗ bà nên đến. Nhị cữu, thông báo cho Ủy ban đường phố .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-845-ac-nu-tro-ve-dai-nao-nha-cu.html.]

Biên Hồng Kiều vẫn đang trong thời gian thi hành án, bà tự do. Việc bà xuất hiện ở đây chắc chắn là trốn ngoài.

Vừa dứt lời, sắc mặt Biên Hồng Kiều liền đổi, bà lao đến mặt Biên Chí Văn, dang rộng hai tay: “Không !”

Biên Chí Văn nghiêm mặt: “Vậy thì cô tự về ! Biên Hồng Kiều! Cô bao nhiêu chuyện sai trái , giờ thể an phận một chút ? Cô nhất định bắt mất mặt hổ cùng cô mới chịu ?”

Môi Biên Hồng Kiều run rẩy, tức giận đến mức nên lời. Đây chính là trai ruột của bà ! Sao thể đối xử với bà như !

“Biên Chí Văn!” Bà thét lên, định giơ tay tát một cái! Bà với đại ca là thật, nhưng bà từng với nửa phân! Dựa cái gì mà dùng thái độ cao cao tại thượng đó để chuyện với bà !

Biên Chí Văn biến sắc, vội vàng lùi mười mấy bước để tránh né! Cứ như thể Biên Hồng Kiều là một loại mãnh thú ăn thịt dịch bệnh đáng sợ .

Thời gian như ngưng đọng trong giây phút . Cơn giận của Biên Hồng Kiều bốc lên ngùn ngụt, sự oán độc trong mắt như hiện rõ mồn một. Người ngoài coi thường bà , trốn tránh bà thì thôi. trai bà , mà cũng coi bà như rắn rết!

“Biên Chí Văn!”

Tiếng gầm thét điên cuồng như hất tung mái nhà. Biên Chí Văn cảm thấy màng nhĩ đau nhức.

Thái Quyên vội vàng : “Cô gào thét cái gì? Nhất định để cô từ nông trường trốn về mới chịu ? Cô cần mặt mũi, nhưng nhà chúng còn cần!”

Biên Hồng Kiều tức đến mức đầu nặng chân nhẹ, mắt tối sầm, cảm giác nghẹt thở bủa vây. Bà xông lên định đ.á.n.h Thái Quyên, định xé nát gương mặt của đàn bà đê tiện !

Nga

Thái Quyên dám đ.á.n.h với bà , vạn nhất lây bệnh thì ? Bà tin mấy cái con đường lây nhiễm gì đó, lỡ xui xẻo mà dính thì danh dự sạch sẽ của bà coi như tan tành!

Thế là Thái Quyên chạy, Biên Hồng Kiều đuổi! Một c.h.ử.i bới ầm ĩ, một giương nanh múa vuốt!

Thần sắc Biên Hồng Kiều điên dại, hai mắt vằn tia m.á.u, trông vô cùng đáng sợ: “Cô giỏi thì đó cho ! sẽ xé nát cái miệng của cô!”

Thái Quyên kinh sợ: “Cô giỏi thì đó! Đừng đuổi theo ! Nếu sẽ mắng c.h.ế.t cô, dùng nước miếng dìm c.h.ế.t cô!”

 

 

Loading...