Họ đang mang họ Biên , cứ nhất định đổi thành họ Bắc?
...
Chuyện đó thì thôi , nhưng bây giờ ông nội đang nổi trận lôi đình như , nếu đón một cái Tết yên ở nhà cũ... e rằng chỉ cách trai chị đổi họ mà thôi.
“Không .” Bắc Thành dứt khoát từ chối.
Bắc Linh nhi thuyết phục: “Tại ? Ông bà nội nuôi dưỡng chúng khôn lớn, chúng mang họ Biên cũng là lẽ thường tình, đó cũng là một cách báo đáp công ơn của ông bà.”
Bắc Thành: “Không thể đổi .”
Bắc Linh nhi: “Chúng đổi họ, nhận đại cữu cha nữa là mà?”
Trước đây lý do đổi họ là để cắt đứt quan hệ cha con với Biên Tự, trở quan hệ cháu. Hiện giờ Bắc Linh nhi cảm thấy nếu đổi họ thể khiến ông nội vui lòng, còn giận dữ nữa, thì đó là việc cần thiết.
Bắc Thành đáp bằng sự im lặng kiên quyết.
Khi hai tiến ngõ nhỏ thì đụng mặt Lưu Tiểu Hồng. Mẹ Biên qua đời, Lưu Tiểu Hồng còn lý do gì để ở nhà họ Biên nữa, đành trở về nhà .
“Anh Bắc Thành! Chị Linh nhi! Hai về ạ!” Giọng Lưu Tiểu Hồng khàn đặc, mang theo tiếng nấc nghẹn.
Bắc Thành ở nhà cũ một thời gian dài, đa phần đều là Lưu Tiểu Hồng tiện tay chăm sóc , quan hệ giữa hai cũng khá thiết. Bắc Thành tuy thấy nhưng thể : “Tiểu Hồng, em thế?”
Bắc Linh nhi cũng dừng bước, kinh ngạc Lưu Tiểu Hồng rõ ràng là mới xong.
Lưu Tiểu Hồng quẹt nước mắt: “Em ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-750-tin-set-danh-ngang-tai.html.]
Bắc Thành: “Nếu chuyện gì, em cứ xem, bọn giúp .”
Lưu Tiểu Hồng thì mũi cay cay, nước mắt lã chã rơi: “Người nhà bắt sang năm em xuống nông thôn thanh niên trí thức.”
Chuyện em Bắc Thành thực sự giúp gì, trừ khi tìm cho Lưu Tiểu Hồng một công việc. Lưu Tiểu Hải năm xuống nông thôn, năm nay cũng may mắn thoát , thì sang năm nhà họ kiểu gì cũng một . Dù Lưu Tiểu Hồng tìm việc, nhưng Lưu Tiểu Hải việc thì công việc đó cũng chỉ lợi cho mà thôi.
Lưu Tiểu Hồng cũng khác giúp gì, nhưng thái độ quan tâm của họ khiến cô cảm động: “Em , chẳng chị cũng xuống nông thôn đó ? Em sợ việc, cũng sợ khổ, dù xuống nông thôn em cũng sẽ sống .”
Bắc Thành khuyên: “Nếu xác định , em nên báo danh sớm, lúc đó địa phương phân phối sẽ hơn một chút.” Anh lấy từ trong túi năm tờ tiền mười đồng, kể cho cô về đại đội Nước Trong, công xã Hồng Kiều ở Đồ Huyện, bảo cô tìm cách nhờ vả quen: “Bọn đang ở đó. Nếu em thể đến đó thì nhất, nếu thì hãy chọn một nơi khác, tìm hiểu kỹ vài chỗ để trong lòng tính toán...”
Nga
Lưu Tiểu Hồng cũng đến nơi họ đang ở để thể giúp đỡ lẫn . cô chịu nhận tiền, cô cũng lén tích cóp một khoản mà nhà . Bắc Thành kiên quyết ấn tiền tay cô: “Coi như đây là lời cảm ơn em chăm sóc bà nội trong thời gian qua.”
Bắc Linh nhi cũng mạnh tay nhét tiền qua: “Bảo cầm thì cứ cầm ! Cứ lôi kéo thế để nhà em thấy thì tiền cũng chẳng giữ .”
Lưu Tiểu Hồng dám giằng co nữa: “Anh Bắc Thành, chị Linh nhi, cảm ơn chị.”
Bắc Linh nhi bùi ngùi: “Là chị và trai cảm ơn em chăm sóc bà nội mới đúng. Chị kể, em tuy nhỏ tuổi nhưng siêng năng, việc chu đáo, em chăm sóc bà nội .” Bắc Linh nhi thực sự ơn Lưu Tiểu Hồng, chị thể ở nhà chăm sóc bà, Lưu Tiểu Hồng ở bên, ít nhất lúc bà cũng chịu quá nhiều đau đớn. Chị tin tưởng nhị mợ sẽ chăm sóc bà như Lưu Tiểu Hồng.
Lưu Tiểu Hồng buồn bã, nghĩ đến chuyện của bà Biên và ông Biên, cô cảm thán thế sự vô thường: “Đó là việc em nên mà. Còn chuyện của ông Biên thì tính ạ? Sẽ đưa tang Tết đợi qua năm?” Nếu đưa tang Tết thì thời gian gấp gáp, quan tài còn chuẩn kịp.
Sắc mặt Bắc Linh nhi biến đổi: “Em cái gì?” Cái gì mà ông nội chị đưa tang Tết Tết? Lưu Tiểu Hồng năng xui xẻo như ! Người đưa tang là bà nội chị chứ ông nội! Lưu Tiểu Hồng thế chẳng là đang nguyền rủa ?
Thấy sắc mặt Bắc Linh nhi trầm xuống, Lưu Tiểu Hồng hốt hoảng: “Em đang hỏi là ông Biên sẽ đưa tang Tết Tết ạ? Nếu đưa tang Tết thì ông bà nội em chuẩn sẵn quan tài , chị thể mượn một cái về dùng ...” Lưu Tiểu Hồng cũng là ý nhắc nhở, nhà cô sẵn quan tài!
Bắc Thành nhận điều : “Em đang đến ông nội ?”
Lưu Tiểu Hồng sực nhớ : “Anh chị ? Ngày đưa tang bà Biên, ông Biên cũng... cũng uống t.h.u.ố.c tự sát .”
Trong nháy mắt, sắc mặt hai em Bắc Thành trở nên trắng bệch. Môi Bắc Linh nhi còn một giọt m.á.u, ngày đưa tang bà nội mà ông nội tự sát ? Có vì chuyện chị nhận nhà họ Tôn ? Chị bỗng nhiên run rẩy vì sợ hãi, ánh mắt bất lực và bàng hoàng, chị hoảng hốt nắm c.h.ặ.t lấy tay Lưu Tiểu Hồng, gần như van nài: