Bảo Châu thì nhớ : “Mẹ em khi nào mới thể trở về?”
Biên Tự: “Khi tuyết rơi, họ sẽ trở về.”
Một tuần , Bắc Thành xuất viện.
Biên Tự tới đón xuất viện.
đưa về quân khu, mà đưa đến nhà cũ của họ Biên.
Cha Biên từ nông trường trở về.
Biên Chí Văn đó cũng tới bệnh viện thăm Bắc Thành.
Đối với đứa cháu trai , ông giận đau lòng.
việc đón xuất viện trở về, ông vẫn tới.
Bắc Thành xuống xe, về phía ghế lái: “Cậu cả, ?”
Biên Chí Văn cũng xuống xe theo, vẻ mặt cầu khẩn : “Anh cả, cha về , gặp một chút ?”
Biên Tự: “Trong quân đội còn việc, về đây.”
Xe đầu chạy mất.
Biên Chí Văn vẻ mặt thất vọng thở dài: “Cậu cả của con khi nào mới thể tha thứ cho ông bà nội con.”
Bắc Thành trầm mặc .
“Vào thôi! Ông nội con con về vẫn vui mừng.” Biên Chí Văn đỡ Bắc Thành đang thấy đường sân.
Trong sân, Lưu Tiểu Hồng thấy Bắc Thành với đôi mắt còn quấn băng gạc. Trước đó cô vợ chồng Biên Chí Văn qua chuyện của Bắc Thành.
tận mắt thấy Bắc Thành nông nỗi , cô vẫn hít sâu một lạnh.
Cha Biên đang ở trong phòng, sớm thấy tiếng ô tô.
Lúc cũng thấy động tĩnh trong sân.
Nga
Ông cụ lên, xuống, mặt kéo dài , chờ con trai và cháu trai nhà.
Biên Chí Văn đỡ Bắc Thành: “Có ngạch cửa, cẩn thận một chút.”
Cha Biên tình trạng mắt của Bắc Thành, tận mắt thấy, trong mắt vẫn hiện lên chút bi thống và đau lòng.
Cũng may, chỉ mù một mắt, còn một mắt vẫn dùng , đến mức mù hẳn.
“Bác cả con ?” Cha Biên lúc mới nhớ tới đứa con trai cả hỗn trướng của .
Biên Chí Văn chột : “Việc trong quân đội quá nhiều, cả về gấp .”
Cha Biên ở nông trường sống những ngày , mệt đủ ăn.
Làm đầu bếp nuôi gần hai trăm cân thịt , giờ co một vòng lớn, cả khô quắt già nua.
Cha Biên gầm lên: “Nó vẫn về ? Vẫn đoạn tuyệt quan hệ với chúng ?”
“Nó đây là bất hiếu! Là ngỗ nghịch!” Cha Biên khàn cả giọng gào thét, ngay đó là tràng ho khan liên tục.
Biên Chí Văn vội vàng chạy qua rót nước đưa cho ông cụ, để ông cụ hoãn cảm xúc.
“Cha, cha về đột ngột lúc đến thời gian quy định, cả cũng . Là của con, con quên báo cho cả cha về, đầu con sẽ với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-724-ong-noi-tro-ve-con-thinh-no-cua-nha-ho-bien.html.]
Cha Biên đời nào tin lời ông : “Vậy bây giờ mày gọi điện thoại qua đó, với nó! Cha nó về ! Bảo nó tới đây!”
Biên Chí Văn vì cứu cả, đành đẩy Bắc Thành : “Cha, chuyện của cả cha cứ để đó , Bắc Thành chẳng về ?”
Bắc Thành phương hướng ông ngoại chuyện, quỳ xuống: “Ông ngoại.”
Ánh mắt âm u của Cha Biên hung tợn : “Mày gọi tao là gì?”
Sắc mặt Bắc Thành khổ sở: “Ông ngoại...”
Ánh mắt Cha Biên càng thêm hung ác, phổi như nổ tung vì tức giận.
Ông nuôi là nuôi cháu nội! Không cháu ngoại!
“Mày nhất định chọc tao tức c.h.ế.t mới lòng ?” Cha Biên ho lên một trận tê tâm liệt phế.
Bắc Thành vẫn quan tâm đến sức khỏe của Cha Biên, cũng chọc điên ông cụ: “Gia gia, chứ?”
Cha Biên thở hổn hển, ánh mắt thất vọng, phẫn nộ cùng đủ loại cảm xúc hóa thành vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép.
Lúc Bắc Thành đổi họ là tiền trảm hậu tấu.
Ông căn bản sẽ đồng ý!
“Bắc Thành, tao hỏi mày, mày nguyện ý đổi họ ?”
Bắc Thành dập đầu : “Gia gia, xin , con vốn dĩ nên họ Biên.”
Cậu đồng ý với Thẩm Lưu Phương đổi họ, chắc chắn thể đổi họ về.
Cha Biên lửa giận ngập trời: “Nếu mày chịu đổi họ về, thì cút ! Cút cho xa!”
“Từ giờ trở , tao đứa cháu nội như mày!”
Cha Biên từ hôm khi trở về, tính tình liền khác hẳn ngày thường, hỉ nộ vô thường, động một chút là nổi giận.
Biên Chí Văn: “Cha! Mắt nó còn khỏi...”
Cha Biên: “Mày câm miệng cho tao! Lão t.ử chuyện cần mày quản ?”
“Đây là nhà của tao! Nhà của tao! Tao nó cút! Nó cút!”
Bắc Thành quỳ mặt đất, mặt một mảnh trắng bệch.
Biên Chí Văn thật sự gấp đến độ tóc bốc cháy: “Cha! Nó hiện tại mắt mù, mới từ nông thôn về thành phố, cha như bức t.ử nó ?”
Cha Biên mặt mày âm trầm, lửa giận đang thiêu đốt, ngừng thiêu đốt: “Vậy mày bảo nó đổi họ về !”
Biên Chí Văn hạ thấp giọng: “Nó hiện tại trong tình huống đúng là lúc cần nhà, cha lúc đuổi , chẳng tương đương đẩy nó về phía nhà họ Tôn ?”
“Cha đừng quên, nơi Bắc Thành xuống nông thôn...”
Cho dù Bắc Thành vẫn luôn chịu thừa nhận đổi họ là vì nhà họ Tôn, nhưng trừ bỏ nhà họ Tôn, chẳng lẽ còn ngoài nào cho Bắc Thành họ Biên ?
Sắc mặt Cha Biên khẽ biến, đầu óc phẫn nộ chiếm đóng thoáng bình tĩnh .
Biên Chí Văn thấy thần sắc ông hòa hoãn, trong lòng thở phào một : “Cha, cứ để nó dọn ở ? Con sẽ khuyên bảo nó đàng hoàng.”
Cha Biên Bắc Thành với ánh mắt giận hận oán, nhưng phản bác nữa, sắc mặt khó coi trở về phòng.
Biên Chí Văn tới đỡ Bắc Thành dậy: “Ông nội con ở nông trường chịu ít khổ cực, ông cũng là quá để ý em các con, cho nên mới sinh khí lớn như .”