Phó Tổng, Phu Nhân Không Muốn Làm Bà Chủ Giàu Nhất Nữa - Chương 479: Bảo Bối, Ba Là Ba Của Con
Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:01:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Cẩn vui mừng đến phát điên.
Anh ôm chầm lấy bé Đường Tâm mềm mại, hôn chùn chụt lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.
“Bảo bối, bảo bối của ba!”
Đây là con gái của !
Là con gái của và Đường Tiểu Nhã!
Đứa bé cứu hôm nay, suýt chút nữa bọn buôn trời đ.á.n.h bắt cóc, mà là cốt nhục của !
Đường Tâm, tâm can bảo bối của Đường Tiểu Nhã.
Cũng là của .
“Bảo bối, ba là ba của con.”
“Mau gọi ba .”
Anh dỗ dành bé, nhưng Đường Tâm ngơ ngác, giọng non nớt vang lên: “Tâm Tâm ba.”
“Tâm Tâm ba, ba chính là ba của con.”
Yến Cẩn nhặt cuốn album lên, lật những bức ảnh phía cho bé xem.
“Đây là , đây là ba.”
Anh rút một tấm ảnh, đặt cạnh mặt .
“Nhìn xem, là ba ?”
Đường Tâm nghiêm túc ngắm nghía, hình như là giống hệt .
“Chú thực sự là, ba ?” Bé mở to đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm .
“Ừ.” Yến Cẩn kích động gật đầu.
“Ba sẽ mua đồ chơi và váy nhỏ cho Tâm Tâm chứ?”
Bé hỏi.
Yến Cẩn nhếch môi, bế bổng cô bé lên.
“Mua, mua nhiều nhiều.”
“Nào, bảo bối, gọi ba .” Yến Cẩn giơ bé lên cao, đôi mắt đen láy tràn đầy mong đợi.
Đường Tâm nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn cất giọng mềm mại gọi một tiếng: “Ba.”
“Ôi, bảo bối.” Anh hôn lên má bé hai cái.
Yến Cẩn bế con, cảm thấy cả lâng lâng, như đang bước mây, chân thực chút nào.
Anh bế bé lao xuống lầu.
“Dì Trần! Dì Trần!”
Giọng quá lớn, mấy giúp việc giật .
“Tiên sinh?”
“Mau, gọi chuyên gia dinh dưỡng và chuyên gia chăm sóc trẻ em đến đây! Ngay lập tức! Ngay bây giờ!”
Yến Cẩn nhanh đến kinh ngạc: “Bảo cô thiết kế riêng thực đơn cho trẻ em cho Tâm Tâm, là loại nhất, dinh dưỡng nhất!”
“Vâng.”
Anh lập tức móc điện thoại , ngón tay còn run, gọi cho Vân Mục.
Điện thoại bắt máy ngay lập tức.
“Yến tổng.”
“Vân Mục, mua đồ!” Trong giọng của Yến Cẩn là niềm vui sướng kìm nén , “Tất cả quần áo bé gái, từ ba đến bốn tuổi, xuân hạ thu đông, mỗi mùa cứ lấy một trăm bộ! Còn đồ chơi, chuyển cả cửa hàng đồ chơi về đây! Sữa bột, loại sữa bột nhất thế giới, bỉm, giày nhỏ, tất nhỏ, tất cả, mua hết về đây!”
Yến Cẩn một , l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng kịch liệt.
Vân Mục ở đầu dây bên mà ngớ .
Tiên sinh đây là... định chuyển nghề sang ngành và bé ?
Ngành điện ảnh cạnh tranh khốc liệt thế ?
“Lập tức !”
“Vâng!”
Cúp điện thoại, Yến Cẩn bé con đang chớp chớp đôi mắt to trong lòng, tim tan chảy.
Trên cổ bé đeo chiếc khóa trường mệnh đặt cho bé, hóa , là bảo bối ngoan của .
“Ba ơi, ?”
Yến Cẩn nhếch môi, tâm trạng cực : “Mẹ con, sắp đến tìm con .”
“Nào, bảo bối, ba bón cháo cho con ăn.”
Anh cầm chiếc thìa nhỏ, cẩn thận bón từng thìa cháo thịt cái miệng nhỏ của bé, cảm giác hạnh phúc bùng nổ...
...
Ôn Hữu Hữu cúp điện thoại, ghế phụ của Thẩm Hâm, vẫn buồn bực thôi, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh nhăn như cái bánh bao.
Thẩm Hâm khởi động xe, liếc cô.
“Bạn học của em vẫn đang đợi ở đằng , bánh kem còn cắt, đưa em về khách sạn .”
Lại bổ sung một câu: “Bé gái trông ngoan ngoãn, Yến Cẩn chơi hai ngày trả thôi. Không thích, còn thực sự giữ đứa bé chắc.”
Tim Ôn Hữu Hữu trầm xuống.
Cô đột nhiên tháo dây an , cả sán gần, mềm mại dựa cánh tay .
“Thẩm Hâm ca ca...”
Giọng cô ngọt dính, mang theo ý nũng.
“Hay là, hẹn Yến đại ca ăn cơm , tối nay uống rượu cũng ,”
“Anh bảo trả đứa bé cho... bạn học em .”
Thẩm Hâm dáng vẻ chịu buông tha của cô, khóe miệng gợi lên một nụ .
“Vừa em chẳng thấy hết ? Bảo đứa bé tự tìm , chuyện giải quyết xong ngay, em theo lo lắng suông gì?”
“ đứa bé cô ...” Ôn Hữu Hữu nghẹn lời, tức giận trở .
“Hừ, giúp thì thôi!”
Cô , má phồng lên như con cá nóc nhỏ, tức giận.
“Được, hẹn .”
Không ngờ Thẩm Hâm đồng ý vô cùng sảng khoái.
Mắt cô sáng lên, định nhân lúc Yến Cẩn nhà, dẫn đến trộm đứa bé về.
Thẩm Hâm đưa tay xoa đầu cô, động tác mang ý an ủi.
“Được , một cái nào. Ngày mai đăng ký học lái xe cho em, đợi lấy bằng xong, sẽ tặng em một chiếc xe.”
Tim Ôn Hữu Hữu đập thót một cái.
Cô đột ngột , nữa áp sát , ch.óp mũi gần như chạm sườn mặt .
“ em, chỉ xe , lên xe .”
Mùi hương thoang thoảng hòa quyện với thở ngọt ngào độc đáo cô, mạnh mẽ xộc mũi .
Ánh mắt Thẩm Hâm d.a.o động, đẩy đầu cô .
“Ngồi yên, lái xe đây.”
Không ngờ, Ôn Hữu Hữu trực tiếp ấn mở khóa dây an cái “tách”, cả như một con mèo nhỏ, nhanh nhẹn leo lên , vững vàng đùi .
“Ôn Hữu Hữu, em định gì! Xuống ngay!”
Giọng Thẩm Hâm lập tức lạnh xuống.
Ôn Hữu Hữu mặc kệ, hai tay vòng c.h.ặ.t lấy cổ , đôi mắt to ngập nước chằm chằm , giọng mang theo sự quyến rũ c.h.ế.t .
“Thẩm Hâm ca ca, em nghiệp , thể yêu đương với ?”
Tim Thẩm Hâm thắt .
“Không ! Mau cút xuống khỏi !”
Con nhóc , thật sự ngày càng vô pháp vô thiên !
“Hôm nay tặng quà nghiệp cho em ?” Ôn Hữu Hữu chớp mắt, cố ý hỏi.
“Có! Em xuống , lấy cho em.” Anh kiên nhẫn dỗ dành cô.
“Em tự lấy.”
Cô đắc ý, đó mạnh mẽ sấn tới, đôi môi mềm mại chuẩn xác hôn lên đôi môi mỏng của .
Thẩm Hâm cả cứng đờ.
Anh đưa tay đẩy cô, cô ôm cổ buông... Tiểu Hắc Ngưu cưỡng hôn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/pho-tong-phu-nhan-khong-muon-lam-ba-chu-giau-nhat-nua/chuong-479-bao-boi-ba-la-ba-cua-con.html.]
Ôn Hữu Hữu sức lực lớn kinh , ôm lấy hôn lấy hôn để, như miếng kẹo cao su dứt , hôn theo quy tắc nào, lung tung rối loạn.
Đột nhiên, bàn tay nhỏ của cô ấn , ghế lái từ từ ngả về phía , hai cùng xuống.
“Ôn Hữu Hữu!”
Anh gầm lên một tiếng.
Ôn Hữu Hữu quát dừng động tác, ngẩng đầu lên, thẳng lưng.
Tư thế thực sự quá chí mạng.
Cô mếu máo nũng: “Nụ hôn đầu của em mất , Thẩm Hâm ca ca, chịu trách nhiệm với em.”
“Cút xuống!”
Sắc mặt trầm xuống như sắp nhỏ nước.
Ôn Hữu Hữu thấy thực sự nổi giận, dám tiếp tục càn, miễn cưỡng bò xuống khỏi , mở cửa xe từ phía ghế lái.
Vừa ... hình như thứ gì đó, cấn cô đau.
Cô chỉnh quần áo xộc xệch, định lên xe .
Không ngờ, chiếc xe việt dã màu đen gầm lên một tiếng, phóng v.út mất.
“Này!” Ôn Hữu Hữu hét lên một tiếng, đuổi theo hai bước.
Đồ keo kiệt!
Chỉ hôn một cái thôi mà, cần chạy nhanh thế ?
mà, cuối cùng cô cũng hôn .
Nghĩ đến đây, trong lòng cô vui sướng c.h.ế.t, khóe miệng kìm cong lên điên cuồng.
...
Trang viên nhà họ Nam.
Đường Tiểu Nhã nhận điện thoại của Ôn Hữu Hữu, cả ngẩn .
“Em cái gì? Anh chịu trả Tâm Tâm về?”
Ôn Hữu Hữu đầu dây bên cuống đến phát .
“Anh nhất quyết đòi gặp mặt chị, hoặc để đứa bé đích đến tìm đòi .”
“Được, chị .”
Đường Tiểu Nhã cúp điện thoại, trong lòng nửa mừng nửa lo.
Mừng là, Tâm Tâm bắt cóc, hiện tại an .
Lo là, con gái chính Yến Cẩn cứu, cô để đòi về đây?
Nam Vãn bên cạnh thấy, lửa giận “phụt” một cái bốc lên.
“Yến Cẩn là cái thá gì! Dám giữ tiểu công chúa nhà họ Nam chúng ?”
Nam Vãn tức đến n.g.ự.c phập phồng: “Chị lập tức phái bao vây cái biệt thự rách nát của ! Xem còn dám ngông cuồng nữa !”
“Đừng!”
Đường Tiểu Nhã nhanh ch.óng giữ tay Nam Vãn .
“Chị, đừng kích động.”
Cô hít sâu một , ép buộc bản bình tĩnh .
Yến Cẩn , ăn mềm ăn cứng.
Trận thế lớn như xông tới, chỉ khiến sự việc càng thêm căng thẳng, nếu nảy sinh nghi ngờ với Tâm Tâm, đưa Tâm Tâm về sẽ càng khó hơn.
Đường Tiểu Nhã suy nghĩ một chút, đưa quyết định: “Em vẫn nên đích gặp một .”
Nam Vãn tán thành: “Tiểu Nhã! Em ! Hắn sẽ quấn lấy em.”
“Yên tâm , em còn là Đường Tiểu Nhã của ba năm nữa , em khả năng tự bảo vệ .”
Hai năm nay, cô liều mạng luyện quyền, tuyệt đối để bản rơi nguy hiểm nữa, với tư cách là nhị đương gia của Nam Bang, cô còn đích dạy dỗ ít kẻ cứng đầu.
Gã đàn ông hôm nay, cô đ.á.n.h rụng hai cái răng.
“Buổi tối, em hẹn gặp mặt, chị cho lẻn biệt thự, nhân lúc họ chú ý, bế đứa bé về.”
Mắt Nam Vãn sáng lên, cách tồi.
“Được.”
...
Yến Cẩn nhận điện thoại của Đường Tiểu Nhã, kích động đến mức suýt bóp nát điện thoại.
Đường Tiểu Nhã đồng ý ăn tối cùng .
Địa chỉ ăn tối, gửi qua.
MISS.Đường.
Khoảnh khắc Đường Tiểu Nhã bước nhà hàng, cô chôn chân tại chỗ.
Cô kinh ngạc, MISS.KK ngày xưa, đổi thành MISS.Đường.
Cả nhà hàng trang trí thành màu xanh thẫm, vòm trần là dải ngân hà rực rỡ, ánh sáng chuyển động, mộng mơ đến mức tưởng.
Biển trời.
Toàn là những yếu tố cô thích nhất.
Đường Tiểu Nhã theo bản năng kéo khẩu trang mặt lên cao hơn, che chắn kín mít hơn một chút.
Một phục vụ cung kính bước tới, dẫn cô trong.
Dưới chân là một hành lang dài, tường hai bên treo đầy ảnh.
Là cô.
Toàn là cô.
Là ảnh tạo hình trong hai bộ phim điện ảnh hot của cô, mỗi tấm đều bắt trọn khoảnh khắc động lòng nhất của cô.
Bước chân Đường Tiểu Nhã chậm .
Cuối hành lang, một bức ảnh chụp chung khổng lồ khiến cô dừng bước.
Bức ảnh chút năm tháng .
Ba năm rưỡi , tại An Thành, tiệc mừng công của 《Liệt Diễm Hồng Trang》.
Trong ảnh cô rạng rỡ, còn , ngay bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm vai cô, nghiêng đầu, ánh mắt thâm trầm mặt cô.
Cô tiếp tục về phía , phía là vài bức ảnh cô từng thấy.
Trong ảnh là một từ đường cổ kính, bên cạnh là một cô nhi viện và trường học mới tinh.
Cô liếc mắt một cái là nhận nơi đó.
Trấn Liên Tâm.
Cô ghé sát xem, tấm biển cửa cô nhi viện chụp rõ ràng.
Bên ghi chú quyên góp: Đường Tiểu Nhã.
Bên còn một dòng chữ nhỏ.
Cô nhi viện hiện 137 trẻ mồ côi, hoan nghênh các giới nhân sĩ, đến nhận nuôi...
Hốc mắt cô, trong nháy mắt đỏ hoe.
Hơi nóng xông thẳng lên, tầm lập tức mờ .
Xây một cô nhi viện ở trấn Liên Tâm, là nguyện vọng chôn sâu trong lòng cô nhiều năm nay.
Anh mà...
Anh mà giúp cô thực hiện .
Đột nhiên, tiếng bước chân trầm từ phía truyền đến.
Đường Tiểu Nhã ngẩng phắt đầu lên.
Một đàn ông cao lớn từ trong bóng tối của hành lang bước .
Dáng đĩnh đạc, vai rộng chân dài, bộ âu phục cắt may vặn bao bọc lấy cơ thể tràn đầy sức mạnh, mỗi bước đều mang theo một áp lực thể nghi ngờ.
Khí trường mạnh mẽ đó, gần như khiến khí trở nên ngưng trệ.
Mà trong lòng , còn đang ôm một cục bột trắng như tuyết.
Ánh mắt Đường Tiểu Nhã đột ngột co rút.
Bé gái đội một chiếc mũ nhỏ, mặc váy công chúa màu trắng bồng bềnh, giày da nhỏ màu trắng tinh xảo, còn một đôi tất dài màu trắng đáng yêu.
Cô kỹ .
Là Tâm Tâm.
Đường Tiểu Nhã sợ đến mức tim ngừng đập nửa nhịp, cơ thể kiểm soát lùi phía một chút.
Anh điên , mang cả đứa bé ngoài?