Phó Tổng, Phu Nhân Không Muốn Làm Bà Chủ Giàu Nhất Nữa - Chương 450: Yến Cẩn, Cô Ấy Đang Khóc

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:59:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cách thôn Thạch T.ử 50 dặm, tại một làng chài nhỏ, trong một tòa nhà cũ nát, một cô gái mười bảy, mười tám tuổi đang bón nước cho phụ nữ hai mắt nhắm nghiền giường.

 

Nước chảy dọc theo khóe môi chút huyết sắc của cô , ướt gối.

 

Người phụ nữ giường hai mắt nhắm nghiền, bất động.

 

Người phụ nữ cả kéo lên từ lưới đ.á.n.h cá.

 

Hai em lúc đó hồn vía lên mây, tưởng vớt một t.h.i t.h.ể nữ, suýt nữa thì mở tiệc tại chỗ.

 

Kết quả cả gan lớn, phát hiện n.g.ự.c cô còn chút phập phồng yếu ớt, đưa tay thăm dò thở, mà vẫn còn thở.

 

Thế là, hai đưa cô về nhà.

 

Người phụ nữ quá đáng thương. Mặt cô thương, đầu thương, còn nhiều vết rạch, chỉ mặc một chiếc áo lót, xem chịu sự ngược đãi phi nhân tính.

 

Ôn Hữu Hữu vội vàng tìm quần áo sạch mặc cho cô .

 

Không bao lâu , Ôn Hữu Hữu đột nhiên lảo đảo chạy từ trong phòng .

 

“Anh! Anh! Không xong !”

 

“Người chị nóng quá! Nóng đến dọa ! Làm bây giờ?”

 

Ôn Nhất Phàm sải bước nhà, hình cao lớn, mang theo sự cường tráng đặc trưng của miền biển.

 

Anh cúi , đưa bàn tay đầy vết chai sạn do quanh năm kéo lưới, nhẹ nhàng đặt lên trán phụ nữ.

 

“Chậc, sốt thật .”

 

Anh quyết đoán.

 

“Đưa cô lên núi tìm Nhị gia gia.”

 

Nhị gia gia là thần y giỏi nhất trong thôn, tên là Ôn Túc, năm nay 89 tuổi, là sống thọ thứ hai trong thôn, gọi là Nhị gia gia.

 

Nhà ai đau đầu nhức óc, đều tìm ông, cơ bản là t.h.u.ố.c bệnh hết.

 

Chỉ là ông lão vì tiện hái t.h.u.ố.c, quanh năm sống núi, con đường núi đó, một chuyến mất nửa cái mạng.

 

Ôn Nhất Phàm xong, kéo một tấm chăn mỏng, ba hai cái quấn c.h.ặ.t phụ nữ .

 

Anh cúi , trực tiếp cõng lên, động tác vững vàng vô cùng.

 

“Đi thôi!”

 

Anh trầm giọng một câu, sải đôi chân dài ngoài.

 

Ôn Hữu Hữu vội vàng khóa cửa, chạy lon ton theo .

 

Đường núi đúng là dành cho , dốc cứng.

 

Leo đến lưng chừng núi, mồ hôi trán Ôn Nhất Phàm chảy dọc theo đường quai hàm góc cạnh xuống .

 

Anh thở hổn hển, nhưng sức nặng lưng lảo đảo chút nào.

 

“Nhị gia gia! Nhị gia gia! Mau cứu !”

 

Vừa đến căn nhà gỗ đỉnh núi, Ôn Nhất Phàm gân cổ lên gọi, cẩn thận đặt phụ nữ lên một chiếc giường gỗ.

 

Một ông lão tóc bạc phơ, tinh thần quắc thước bước .

 

Ông hai lời, đưa tay sờ trán phụ nữ, vạch mí mắt cô xem.

 

Tiếp đó, ba ngón tay ông đặt lên cổ tay phụ nữ, nhắm mắt ngưng thần.

 

Vài giây , ông đột ngột mở mắt, vẻ mặt như gặp quỷ.

 

“Chuyện... chuyện thể nào!”

 

Ông lão kinh ngạc đến mức râu cũng vểnh lên.

 

“Con bé ngâm trong biển ít nhất hơn nửa ngày, lục phủ ngũ tạng đáng lẽ hỏng hết , thể còn thở ? Đây quả thực là... kỳ tích!”

 

Ông sống hơn tám mươi năm, chuyện đúng là từng thấy.

 

Trừ khi... trừ khi cô đến từ tộc cá.

 

Người ở biển đều tin rằng, đáy biển Long cung, cũng tộc cá.

 

Cũng may, cô đôi chân nhỏ xinh , chứ một cái đuôi cá lớn.

 

“Nhị gia gia, ông mau cứu chị ạ!” Ôn Hữu Hữu gấp đến mức giậm chân.

 

“Khoan hãy quản mấy cái đó!” Ông lão vẻ mặt nghiêm túc đến cực điểm, “Trong bụng con bé còn một đứa nhỏ! Cả hai con đều đang treo lơ lửng, giữ t.h.a.i !”

 

Hai em giật , cô còn mang thai?

 

Ông xoay lấy từ trong tủ một túi châm cứu kiểu dáng cũ kỹ, mở , một hàng kim bạc dài ngắn khác lóe lên ánh sáng lạnh đèn.

 

Ông vê từng cây kim, cổ tay rung lên, đ.â.m chuẩn xác huyệt vị.

 

“Ta núi hái vài vị t.h.u.ố.c, hai đứa bay, trông chừng cho !”

 

Ông lão châm cứu xong, bỏ một câu, chạy ngoài như một cơn gió.

 

“Anh, chị thể sống sót ?” Ôn Hữu Hữu cô gái chút sức sống giường, vẻ mặt lo lắng.

 

Ôn Nhất Phàm im lặng , trong ánh mắt thêm vài phần ngưng trọng.

 

“Cô sẽ , đừng lo.”

 

Anh hạ thấp giọng, với em gái: “Thân phận cô gái đơn giản, tám phần là trốn kẻ thù. Để cô ở chỗ Nhị gia gia là an nhất. Em ở , chăm sóc cô .”

 

“Vâng.” Ôn Hữu Hữu gật đầu thật mạnh.

 

Ôn Nhất Phàm về đến nhà, trời sắp tối.

 

Anh đang sửa sang lưới đ.á.n.h cá ở cửa, bao lâu , quả nhiên một nhóm tìm đến làng chài, bọn họ ai nấy đều mặc vest, tay cầm một tấm ảnh.

 

Chính là ảnh của cô gái thương .

 

Ôn Nhất Phàm kỹ, cô gái hình như là một minh tinh nổi tiếng đây.

 

Anh lắc đầu, từng gặp.

 

Sau khi nhóm đó , mới thở phào nhẹ nhõm, nấu một nồi cháo thịt, cho cặp l.ồ.ng giữ nhiệt, cầm đèn pin lên núi.

 

...

 

Thanh Thành

 

Mưa xối xả liên tục hai ngày, trong khí ẩm thể vắt nước.

 

Yến Cẩn nhốt trong phòng, tròn hai ngày lộ diện.

 

Lão gia t.ử ở Lạc Thành chuyện của Đường Tiểu Nhã từ , sợ gượng dậy nổi, trực tiếp gọi điện bảo Tư Noãn đến Thanh Thành chăm sóc .

 

Tư Noãn nhanh bay đến Thanh Thành, xe chậm rãi tiến khu biệt thự.

 

Cô bước nhà lớn, phận với dì Trần.

 

Dì Trần cả đều kinh ngạc, chỉ vị hôn thê, ngờ là thật.

 

Tư Noãn để ý đến sự kinh ngạc của bà, thẳng lên tầng hai.

 

Cô đẩy cửa thư phòng.

 

Một mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc ập mặt.

 

Trong phòng tối đen như mực, rèm cửa dày nặng ngăn cách ánh sáng.

 

Tư Noãn tới, “soạt” một cái, kéo rèm cửa .

 

Ánh sáng tràn , chiếu sáng đàn ông tiều tụy trong góc.

 

Yến Cẩn lún sâu trong ghế, hai ngày hai đêm, ăn uống.

 

Râu ria lởm chởm mọc , khiến cả toát lên vẻ tang thương, già mười tuổi.

 

Người đàn ông từng ý khí phong phát , biến mất .

 

Ánh sáng đau mắt , vui gầm nhẹ.

 

“Ra ngoài.”

 

Tư Noãn yên, giọng thanh lãnh.

 

“Chuyện của Đường Tiểu Nhã, , xin nén bi thương.”

 

mà, bây giờ lúc chơi trò suy đồi, cô còn tâm nguyện gì thành, giúp cô thực hiện.”

 

“Phim của cô đóng máy, tuyên truyền cho , là để tâm huyết của cô đổ sông đổ biển ?”

 

“Còn nữa, bệnh ? Nếu cô trời, thấy nơi nương tựa, chăm sóc, cô sẽ đau lòng ?”

 

Tư Noãn mưa bụi liên miên ngoài cửa sổ, giọng nhẹ một chút.

 

“Có , trời mưa là nước mắt rơi xuống từ thiên đường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/pho-tong-phu-nhan-khong-muon-lam-ba-chu-giau-nhat-nua/chuong-450-yen-can-co-ay-dang-khoc.html.]

 

“Yến Cẩn, cô đang , ?”

 

“Phấn chấn lên, giúp cô .”

 

Trái tim Yến Cẩn thắt .

 

đang ?

 

Anh thể để cô nữa.

 

Tuyệt đối thể.

 

Tư Noãn thấy thần sắc buông lỏng, liền nhiều nữa.

 

“Anh tự suy nghĩ cho kỹ . hy vọng ngày mai, thể thấy một Yến Cẩn mới.”

 

“Nếu thấy với cô , thì càng nên chuộc tội cho . Chuộc tội là trừng phạt bản , mà là giúp cô thành tâm nguyện, để cô yên lòng.”

 

Nói xong, cô xoay , dứt khoát rời .

 

Yến Cẩn chậm rãi đến bên cửa sổ, lòng bàn tay áp lên mặt kính lạnh lẽo, mưa lất phất bên ngoài.

 

Anh khẽ thì thầm.

 

“Bảo bối, đừng .”

 

...

 

Tư Noãn từ nhà lớn Yến gia , bao xa, phát hiện phía một chiếc xe màu đen bám theo.

 

để ý, lái xe đến một quán bar đặc biệt.

 

Trong quán bar ánh đèn mập mờ, mỹ nữ như mây.

 

Cô tìm một ghế dài, gọi hai ly “Blue Enchantress”.

 

Rượu lên, một cô gái nhỏ mặc váy hai dây ngọt ngào sán gần, rụt rè hỏi.

 

“Chị ơi, thể mời em uống một ly ?”

 

Tư Noãn ngước mắt, gõ gõ bàn, với bartender.

 

“Thêm hai ly nữa.”

 

Hai câu câu chăng uống rượu, cô gái bỗng nhiên mềm nhũn dựa vai cô.

 

Không bao lâu , cô gái ghé sát tai cô, phả như lan câu gì đó.

 

Chọc Tư Noãn , đưa tay ôm eo cô gái, đến run rẩy cả .

 

“Hóa , em cũng là một kẻ xa nhỏ.”

 

Cách đó xa, một đôi mắt sắc bén chằm chằm hình ảnh tán tỉnh , tức đến mức bệnh tim sắp tái phát.

 

Không thể nào.

 

Noãn Noãn của , thể thích phụ nữ?

 

Anh tuyệt đối đồng ý!

 

Lúc , Tư Noãn uống say, hai má ửng hồng.

 

Cô mở túi xách, lấy một xấp tiền đặt lên bàn, ôm vai cô gái, lảo đảo ngoài.

 

Lê Chính Dương thể tiếp nữa, sải bước tới, một phen cướp Tư Noãn từ tay cô gái , bế ngang lên.

 

Anh quát khẽ với cô gái đang sợ ngây .

 

“Cách xa cô !”

 

Nói xong, liền ôm Tư Noãn đầu cũng ngoảnh bỏ .

 

Tư Noãn cố gắng mở to đôi mắt mơ màng, khi đến là Lê Chính Dương, sợ đến mức rùng một cái.

 

“Lê Chính Dương, ! Anh thả xuống!”

 

Cô dùng sức giãy giụa trong lòng .

 

Anh nhúc nhích tí nào, sải bước đến bên xe, nhét cô ghế xe.

 

“Noãn Noãn, ngoan một chút, đừng chọc giận.”

 

Người đàn ông khí trường khai, ôm c.h.ặ.t cô lòng, cho cô động đậy mảy may.

 

Tư Noãn chọc giận.

 

“Lê Chính Dương! Anh phát điên cái gì! Đi theo gì! Chúng chia tay ! Năm năm chia tay !”

 

“Là cần ! Anh cưới Sầm Ngọc, còn dung túng phụ nữ đó bắt nạt ! Anh chính là tên khốn nạn!”

 

“Bốp!” Cô giơ tay, hung hăng tát một cái, mang theo ý vị trút giận.

 

Trên khuôn mặt tuấn của Lê Chính Dương hiện lên một dấu tay rõ ràng, giận, ngược nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, đặt bên môi nhẹ nhàng hôn.

 

“Noãn Noãn, xin . Sau , sẽ rời xa em nữa.”

 

“Quay về bên , ?”

 

Anh cúi đầu, hôn môi cô.

 

Tư Noãn sợ đến mức mạnh mẽ đầu , đưa tay dùng sức đẩy .

 

“Lê Chính Dương, cách xa ! Đừng chạm !”

 

Anh một phen kìm c.h.ặ.t hai cổ tay đang lộn xộn của cô, vặn ngược lưng, nữa cúi đầu hôn tới.

 

Môi sắp chạm , trong dày Tư Noãn một trận sông cuộn biển gầm.

 

“Ọe...”

 

kiểm soát mà nôn khan.

 

“Anh đừng chạm !”

 

Cô giãy giụa càng dữ dội hơn, cảm giác buồn nôn sinh lý từng trận dâng lên.

 

Lê Chính Dương dừng động tác, dáng vẻ đau khổ của cô.

 

“Noãn Noãn, cho kỹ, là Chính Dương, khác, đừng sợ, ở đây.”

 

“Anh thả xuống xe!” Cô hét lớn.

 

Anh tin, cô thật sự thể khuất phục ?

 

Anh nữa cúi , cường thế hôn cô.

 

“Á! Tránh !”

 

Tư Noãn kinh hoàng hét lên, kịch liệt giãy giụa, nôn khan ngừng.

 

Cả cô rơi điên loạn, đột nhiên ngất .

 

“Noãn Noãn! Noãn Noãn!”

 

Lê Chính Dương hoảng loạn, gào lên với tài xế.

 

“Đến bệnh viện!”

 

Trong bệnh viện, Lê Chính Dương phụ nữ sắc mặt trắng bệch giường bệnh, lông mày nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ xuyên.

 

Trong đầu vang vọng lời bác sĩ.

 

Cô nôn mửa vì mang thai, mà là một loại chán ghét hoặc sợ hãi sinh lý, chỉ cần tiếp xúc mật với nam giới sẽ nảy sinh, cũng gọi là “chứng sợ nam giới”.

 

Về mặt tâm lý, cô cực độ bài xích nam giới.

 

Bác sĩ kiến nghị, cố gắng dùng hình tượng phụ nữ để tiếp xúc với cô, hoặc bịt mắt cô , để cô từ từ tiếp xúc trong tình huống rõ, tuần tự từng bước.

 

Ngàn vạn đừng kích thích cô, nếu sẽ khiến triệu chứng của cô ngày càng nghiêm trọng.

 

Đến cuối cùng, thể chỉ cần chạm tay, thậm chí chỉ thấy đàn ông cũng sẽ sợ hãi.

 

Lê Chính Dương cởi áo vest của , cẩn thận từng li từng tí bọc lấy cô, bế lên.

 

Anh bước khỏi cửa phòng bệnh, trầm giọng dặn dò trợ lý.

 

“Chuẩn chuyên cơ, về Vân Thành.”

 

Anh giúp cô chữa bệnh.

 

Anh nhất định khiến cô khắc phục cái “chứng sợ nam giới” quỷ quái .

 

Để cô chấp nhận nữa.

 

Anh những năm chịu đựng sự giày vò như .

 

Anh sẽ bao giờ buông tay cô nữa.

 

 

Loading...