PHÍA SAU LỚP VỎ BỌC THÉP LÀ MỘT NHÀNH HOA NHÀI. - C3
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:46:28
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 3: ANH TA KHÔNG GIỐNG NHƯ LỜI ĐỒN
Mưa tháng Ba ở cái thành phố dai dẳng như một nỗi buồn tên. Nó khiến thứ trở nên nhớp nháp, từ tà áo dài đồng phục cho đến cả tâm trạng của những đứa học sinh cuối cấp.
hiên tòa nhà hiệu bộ, màn mưa trắng xóa mà thở dài. Ô của hỏng nan từ sáng, giờ mà lết bộ trạm xe buýt chắc chắn sẽ biến thành một con chuột lột. Đám bạn cùng lớp lướt qua , đứa thì đưa đón, đứa thì tụm năm tụm ba những tán ô rực rỡ. Chẳng ai lấy một cái.
Sự bảo vệ của Trần Diệc ở căn-tin sáng nay giống như một con d.a.o hai lưỡi. Hắn khiến đám bắt nạt e dè, nhưng đồng thời cũng biến thành một hòn đảo hoang giữa đại dương.
Cộp. Cộp.
Tiếng giày thể thao nện xuống nền gạch dứt khoát. cần đầu cũng là ai. Mùi bạc hà thanh lạnh đó, giờ đây trở nên quen thuộc đến mức thể nhận giữa cả nghìn mùi hương khác.
Trần Diệc lướt qua , liếc mắt lấy một cái. Hắn ở mép hiên, đưa tay hứng lấy những giọt mưa lạnh ngắt. Tấm lưng rộng, khom , trông cô độc đến lạ lùng ánh đèn cao áp vàng vọt của sân trường.
"Này." Hắn đầu , giọng tiếng mưa nuốt chửng mất một nửa.
"Dạ?" siết c.h.ặ.t quai cặp, tim bắt đầu đập chệch nhịp.
"Cầm lấy."
Hắn , chìa một chiếc ô đen to sụ, loại ô mà những đàn ông trưởng thành dùng. ngơ ngác chiếc ô, đôi mắt đen sâu thẳm của .
"Cầm lấy biến . Đừng đây vướng mắt ."
Hắn xong thì thản nhiên đội cái mũ áo khoác gió lên đầu, định bước thẳng màn mưa.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Kìa... còn ?" vội vàng nắm lấy tay áo .
Trần Diệc dừng khựng . Hắn xuống bàn tay đang níu lấy tay áo , . Một thoáng bối rối lướt qua đôi mắt lạnh lùng , nhanh đến mức tưởng lầm. Hắn hất tay , nhưng động tác nhẹ, hề thô bạo.
" c.h.ế.t ."
Hắn bỏ một câu ngắn gọn chạy vụt . Bóng dáng cao lớn nhanh ch.óng chìm nghỉm trong màn mưa mờ mịt. đó, tay cầm chiếc ô còn vương chút ấm từ lòng bàn tay . Trên cán ô khắc một chữ "Diệc" nhỏ xíu, nét khắc sâu, cứ như thể khắc nó chính cuộc đời .
Sáng hôm , đến lớp sớm hơn thường lệ để trả ô. Trần Diệc đó từ lúc nào. Hắn gục mặt xuống bàn nữa mà đang hí hoáy gì đó cuốn sổ nát bét.
lén qua. Không công thức Toán học, cũng chẳng lời bài hát ngông cuồng nào. Đó là những nét vẽ. Hắn đang vẽ một chú mèo nhỏ cuộn tròn hiên nhà, nét vẽ thô nhưng cực kỳ hồn.
"Nhìn cái gì?" Hắn lạnh lùng gấp cuốn sổ , đôi mắt trở về vẻ bất cần thường thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phia-sau-lop-vo-boc-thep-la-mot-nhanh-hoa-nhai/c3.html.]
"Cảm ơn ... về chiếc ô hôm qua." đặt chiếc ô lau khô sạch sẽ lên bàn . "Và cả... hộp sữa dâu nữa."
Trần Diệc đáp, lấy cây b.út bi xanh mượn của hôm , xoay xoay những ngón tay dài.
"Trần Diệc, chọn cạnh ?" lấy hết can đảm để hỏi câu hỏi giày vò suốt hai ngày qua.
Hắn ngừng xoay b.út, chằm chằm vết sẹo mu bàn tay , giọng bỗng trở nên trầm thấp lạ thường: "Vì chỗ yên tĩnh. Và vì... bà như một con quái vật."
lặng . Hóa , đằng cái danh xưng "đại ca", đằng những trận đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán, cái mà Trần Diệc khao khát nhất chỉ là một chút yên tĩnh và một cái bình thường của một xa lạ.
Tiết học hôm đó, lớp bài kiểm tra 15 phút môn Sử. Trần Diệc tờ giấy trắng tinh, vẻ mặt khó chịu thấy rõ. học bài, mà thực lẽ chẳng bao giờ học bài.
khẽ đẩy tờ giấy của sang phía bên trái một chút, đủ để thể thấy những dòng chữ . Trần Diệc liếc tờ giấy, . Hắn chép theo. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, đúng một dòng chữ tờ giấy kiểm tra của : "Không ."
Nộp bài xong, sang bảo : "Sau đừng mấy trò ngớ ngẩn đó. cần lòng thương hại."
"Đó thương hại." bướng bỉnh đáp . "Đó là... tình nghĩa bạn cùng bàn."
Trần Diệc khựng . Hắn một lúc lâu, đột ngột dậy thẳng khỏi lớp khi giáo viên còn cho phép. Cả lớp một phen xì xào, nhưng thấy khóe môi dường như một độ cong nhỏ.
Tan học, thấy ở cầu thang, đang một nhóm giáo viên quây nhắc nhở về vụ việc trong tiết Sử. Hắn đó, đầu cúi thấp, gương mặt lầm lì phản kháng. Những lời mắng nhiếc của các thầy cô giáo dội như nước đổ đầu vịt, nhưng thấy đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t đến mức nổi cả gân xanh.
ngang qua, cố ý đ.á.n.h rơi quyển sách ngay chân .
"Ôi, xin ." cúi xuống nhặt, nhân tiện khẽ chạm tay một cái.
Cái chạm đó nhanh, nhưng đủ để Trần Diệc ngẩng đầu lên. mỉm với , một nụ mà hy vọng là thể xoa dịu phần nào những bão tố trong lòng lúc .
Trần Diệc , nhưng đôi mắt bớt vẻ hung dữ. Hắn lách qua đám đông giáo viên, thẳng xuống sân trường.
Chiều hôm đó, tình cờ ngang qua sân trường – nơi vốn là lãnh địa của đám học sinh cá biệt. thấy Trần Diệc đang xổm cạnh một bụi cây, tay cầm mẩu bánh mì vụn cho một con mèo hoang ăn. Con mèo vẻ sợ , nhưng nó dụi đầu tay một cách tin tưởng.
Hắn vuốt ve bộ lông xơ xác của con mèo, ánh mắt dịu dàng đến mức thể tin đây là kẻ từng đ.á.n.h gãy tay khác.
Hóa lời đồn chỉ là lời đồn. Người chỉ thấy những gì họ thấy, hoặc những gì họ tin về . Còn , đang bắt đầu thấy một Trần Diệc thật sự – một kẻ cô độc, vụng về và một trái tim ấm áp đến đáng thương.
Hắn giống như lời đồn. Hắn chỉ là một đứa trẻ to xác cuộc đời cho tổn thương mà thôi.
Khi lưng , thoáng thấy tiếng lầm bầm với con mèo: "Ăn , mai tao mang sữa cho."
mỉm , lòng bỗng thấy nhẹ nhõm đến lạ. Có lẽ, việc cạnh là một sự trừng phạt, mà là một món quà mà thanh xuân bí mật dành tặng cho .