Nghe cái giọng điệu hả hê , Vân Bắc dùng đuôi cũng đoán đối phương là ai.
Vân Nam.
Dường như trong Vân Gia Bảo, mong nàng c.h.ế.t nhất, chính là cô .
Vân Nam dường như ngờ sẽ gặp Vân Kinh Phong ở đây, khuôn mặt kiêu ngạo khi thấy ông, lập tức chút xìu xuống, vội vàng cúi đầu yên.
“Nhị gia gia…”
“Nam Nam, cháu tìm Bắc Bắc việc gì?”
“Một chút chuyện nhỏ…”
Vân Nam Vân Kinh Phong là chỗ dựa của Vân Bắc, hôm nay ông ở đây, e rằng thể xử lý Vân Bắc .
Trong lòng cam tâm, cô lập tức bực bội liếc xéo Vân Bắc một cái.
Nào ngờ Vân Bắc chẳng thèm để ý đến cô , mí mắt cũng thèm , cầm lấy cái bọc phòng.
Chuyện như Huyết Khương, nếu Vân Nam , đừng là cô sẽ bá đạo cướp đoạt, e rằng ngay cả Vân Lôi cũng sẽ để nàng yên .
Cho nên khi nàng thực lực nhất định, vẫn là nên quá phô trương thì hơn.
Nàng bây giờ một đống chuyện còn xử lý xong, thật sự cũng tâm trạng để nghiên cứu chuyện Huyết Khương.
Vân Bắc cho Vân Nam một cái bơ lạnh, khiến cô tức tối, lập tức quát lên một tiếng.
“Vân Bắc, ngươi …”
Bước chân của Vân Bắc đột ngột dừng , trong khoảnh khắc , thu Huyết Khương Thiên Nhãn, hung hăng ném cái bọc trong tay xuống đất.
“Vân Nam, ngươi cái quái gì nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-56-gap-nguoi-mot-lan-danh-nguoi-mot-lan.html.]
Tiếng gầm giận dữ , là âm lượng cao nhất từ đến nay của Vân Bắc.
Đừng là Vân Nam nhất thời phản ứng kịp, ngay cả Vân Kinh Phong cũng khỏi từ từ đầu , vẻ mặt thể tin nổi.
“Ta cho ngươi , nhịn ngươi lâu , chính là vì nể tình chúng là tỷ , nên mới so đo với ngươi… Hôm nay tâm trạng , thời gian lằng nhằng với ngươi, nếu ngươi còn điều mà bám lấy , thì đừng trách trở mặt với ngươi, còn tình nghĩa tỷ gì nữa…”
Những lời , nếu là Vân Nam hét lên, hạ nhân Vân gia còn thể chấp nhận .
bây giờ là Vân Bắc khí thế ngút trời gầm lên, chấn động đến mức như gặp ma nàng, kinh ngạc đến tột độ đó.
Gió rít gào, trong sân nhỏ lập tức trở nên tĩnh lặng, ánh mắt của một vòng xoay, đều đổ dồn Vân Nam.
Họ , khi mắng, cô sẽ nổi điên như thế nào.
Ánh mắt hóng chuyện , khiến sắc mặt Vân Nam lập tức biến thành màu gan lợn.
Chuyện mất mặt , hôm nay cô nhất định tìm từ Vân Bắc.
“Vân Bắc, ngươi còn lý lắm ? Nha trong sân của ngươi, c.h.ế.t liền năm , ngươi còn dám kiêu ngạo như … còn dám quát ?”
“Ta đương nhiên dám kiêu ngạo … bởi vì bọn họ do g.i.ế.c, chuyện mờ ám, tại kiêu ngạo? Còn ngươi… ngươi đáng đ.á.n.h mà còn quát , tại thể quát ngươi? Hơn nữa, đây là sân của , ngươi chạy đến sân của gây sự, còn cho quát ngươi ?!”
Ngón tay Vân Bắc kiêu ngạo chỉ thẳng Vân Nam, ngẩng cao cằm một cách ngông cuồng.
“Vân Nam, hôm nay rõ cho ngươi … từ nay về , nếu ngươi còn dám chọc , gặp ngươi một , sẽ đ.á.n.h ngươi một …”
Đây là đầu tiên Vân Bắc mặt , dùng thái độ ngông cuồng và tồi tệ như đối xử với Vân Nam, mấy câu , chấn động đến mức Vân Nam c.h.ế.t lặng đó, .
Hôm nay vốn dĩ cô mượn chuyện c.h.ế.t ở đây, để lớn chuyện lên, ngờ một câu còn , Vân Bắc mắng c.h.ử.i độc địa như .