Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 38: Đả Thông Mạch Lạc

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:19:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cơn đau như rút xương, đột nhiên lan khắp cơ thể Vân Bắc, đau đến mức nàng hét t.h.ả.m một tiếng, ngã xuống đất, run rẩy ngừng.

Lúc , y phục của nàng đều ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, môi cũng c.ắ.n đến chảy m.á.u, chỉ là ngoài việc la hét gào thét , nàng còn cách nào khác để giải tỏa nỗi đau.

“Đây là mạch lạc của ngươi đang tái cấu trúc và phát triển, nếu ngươi chịu nỗi đau , con đường tu luyện , ngươi sẽ chịu đựng thế nào?” Giọng của Thiên Nhãn vô cùng thờ ơ, một chút tình cảm.

“Mẹ kiếp… đau quá hét vài tiếng… cũng …”

Vân Bắc đau đến lăn lộn khắp nơi, nhưng cũng nghiến răng đấu khẩu vài câu với Thiên Nhãn.

Thiên Nhãn “suỵt” một tiếng, nữa.

Sự im lặng khiến cảm giác đau đớn của Vân Bắc càng ăn sâu tâm trí, đau đến mức nàng chỉ tìm một viên gạch, đập cho ngất .

Cũng đau bao lâu, ngay khi nàng cảm thấy hồn bay phách lạc, hòa hư vô, một làn gió mát đột nhiên thổi mặt.

Y phục Vân Bắc ướt đẫm, lúc gió thổi, lập tức rùng một cái, cả cũng tức thì tỉnh táo .

Một cú bật , nàng đột nhiên quỳ một gối đất, cảnh giác xung quanh.

Mãi đến khi nhận vẫn còn ở trong Thiên Nhãn, Vân Bắc mới thở phào nhẹ nhõm, như trút gánh nặng.

“Bây giờ cảm thấy thế nào?” Giọng của Thiên Nhãn đột nhiên vang lên.

“Bây giờ?”

Vân Bắc theo bản năng cúi đầu xuống : “Lạnh…”

“…” Thiên Nhãn cảm giác bất lực gì.

“Ta hỏi là bên trong cơ thể ngươi… cảm giác nhẹ nhõm ?”

“Có một chút… giống như mát-xa một , sảng khoái…”

“…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-38-da-thong-mach-lac.html.]

Mát-xa là cái thứ gì?

Chẳng lẽ là một con ngựa g.i.ế.c một con gà?

Thiên Nhãn nghi hoặc vạn phần gào thét trong lòng, nhưng dám hỏi tiếng.

Trên thế giới , còn chuyện nó , nếu nha đầu , khinh bỉ .

Cho nên suy tính , Thiên Nhãn cảm thấy vẫn nên hồ đồ một chút thì hơn.

“Lúc ngươi thoát t.h.a.i hoán cốt, kinh mạch thông … Bây giờ ngươi thể thử vận một chút khí…”

“Vận khí?” Vân Bắc lập tức chút đau đầu, chuyện nàng mới gặp đầu, nên nhất thời khí từ .

“Đan điền là cội nguồn tu luyện tinh khí của ngươi, tất cả khí đều đến từ đó… Ngươi thử tìm khí của , đó dẫn nó ngoài…”

Vân Bắc cố gắng tập trung bộ tâm trí đan điền, cảm nhận cái gọi là khí trong miệng Thiên Nhãn.

Chỉ là trong đan điền của nàng giống như một mớ hỗn độn, mờ mịt lộn xộn, chút manh mối nào.

“Từ từ thôi… tìm kỹ , đợi ngươi tìm quy luật, sẽ thể thuận buồm xuôi gió…” Thiên Nhãn từ từ dẫn dắt.

Vân Bắc giống như một con thuyền cô độc cưỡi sóng đạp gió, tìm kiếm một tia hy vọng sống giữa biển cả, cẩn thận cảm nhận khí tức trong đan điền.

Bỗng nhiên—

Một luồng khí mơ hồ, giống như dòng điện, đột ngột nhảy lên ở đan điền của nàng, lập tức tan biến, lâu ngưng tụ thành hình.

Vân Bắc trong lòng vui mừng, vội vàng khóa c.h.ặ.t luồng khí tức đó, từ từ dẫn nó rời khỏi đan điền.

Giống như nước đổ biển lớn, một khi mở nguồn, phần liền ồ ạt thể kiểm soát.

Luồng khí tức mơ hồ , chỉ trong một thở, hình thành thực chất, cần Vân Bắc dẫn dắt, tự chảy trong kinh mạch của nàng.

 

 

Loading...